Đọc Truyện theo thể loại
Là thật sao?
Ánh mắt của Minh luôn chiếu về phía này thật sao?
Vậy tại sao nó còn hẹn hò với Ngân?
Nó từng nói: "Nếu mày hỏi giữa mày và Ngân tao chọn ai, thì xin lỗi, tao chọn Ngân". Câu nói ấy đến nay cô vẫn còn nhớ rõ, khắc sâu vào tận xương tuỷ.
-Thôi, lên bờ nhé?
Nguyên cảm thấy đi đã đủ vòng, lại thêm Đơn đăm chiêu suy nghĩ khá lâu, quyết định ngừng chơi. Đơn không dám đưa ý kiến, bởi vì lúc này trong đầu cô chỉ là một mớ bòng bong. Vừa lên đến bờ là Minh đã bổ nhào đến, không nói hai lời trực tiếp kéo Đơn đi thẳng. Đơn ú ớ vẫn cứ bị kéo đi, còn Nguyên ở lại lặng lẽ cười nhạt.
-Làm sao?
Đơn nhăn mày, muốn rút tay ra, ấy thế mà bàn tay người đằng trước cứ cố chấp giữ chặt không chịu buông. Minh kéo Đơn về khách sạn, đóng cửa, khoá trái làm Đơn hơi run.
-Nói nhanh đi, tao không có thời gian!
Đơn cố giữ cho bản thân đứng thẳng, thế nhưng Minh cứ tiến một bước là cô lại lùi một bước. Đến cửa nhà vệ sinh, Đơn nhanh chóng chui tọt vào định đóng cửa lại, ai ngờ cánh tay Minh đã kịp chặn ở đó, một mực không cho Đơn đóng, đồng thời tiến vào luôn.
-Anh Nguyên đã nói gì với mày?
Tay Minh khoanh lại, đứng chắn ở cửa nhà vệ sinh, mắt nhìn tròng trọc vào Đơn. Nghĩ đến những lời Nguyên nói Đơn lại mắt đầu đỏ mặt, mà sự ngượng ngùng đó thành công chọc Minh điên lên. Có phải là tên đó đã nói gì khiến mày động lòng không, đến mức mà, ngồi trên thuyền mày lại bày ra bộ dáng khả ái đáng ghét như thế?
Trước ánh mắt đầy tâm sự của con bạn thanh mai, Minh không kiềm chế nổi cơn giận, cứ tưởng tượng đến trái tim con nhóc này run lên vì Nguyên là Minh đã không thể khống chế được rồi. Minh hét lên:
-Anh ta đã nói gì? Nói mau!!!
-Liên quan gì đến mày hả? Cút ra ngoài cho tao tắm!!
Đơn không yếu thế dưới sự hùng hổ của Minh, cố gắng ấn cậu ra khỏi cửa nhà vệ sinh. Chẳng ngờ được, tên ấy cứ thế mà ôm trọn cô vào lòng, gào lên như sợ cả thế giới này có người không nghe thấy được:
-AI BẢO LÀ KHÔNG LIÊN QUAN?? MÀY LÀ NGƯỜI TAO THÍCH, LÀ NGƯỜI TAO QUAN TÂM! MÀY NÓI LẠI XEM KHÔNG LIÊN QUAN LÀ THẾ NÀO?!?
-....
Mắt Đơn mở to, đứng yên bất động. Tai cô bị Minh ôm vào đúng vị trí trái tim, khiến cô có thể nghe thấy rõ nhịp đập trong lồng ngực cậu. Nó nhanh, một cách bất thường.
-MÀY TƯỞNG TAO MUỐN BỎ MÀY Ở VIỆT NAM HẢ? MÀY TƯỜNG TAO MUỐN ĐI MÀ KHÔNG NÓI VỚI MÀY HẢ?
-NẾU TAO NÓI, LIỆU MÀY ĐỂ CHO TAO ĐI, HAY LÀ MÀY LẠI TRƯNG RA BỘ MẶT ĐẦY NƯỚC MẮT LÀM TAO KHÔNG NỠ CẤT BƯỚC?
-NẾU TAO KHÔNG ĐI LUÔN TỪ NĂM LỚP 9, CÓ PHẢI LÀ 7, 8 NĂM NỮA MỚI ĐƯỢC GẶP MÀY HAY KHÔNG? NẾU TAO VỀ GIỮA CHỪNG, CÓ PHẢI LÀ TAO KHÔNG DÁM ĐI NỮA KHÔNG? MÀ NẾU TAO ĐI MUỘN VỀ MUỘN, Ở CÁI THỜI KÌ THIẾU NỮ NGÀY CÀNG LỚN CÀNG DỄ RUNG ĐỘNG NÀY, CÓ PHẢI MÀY SẼ THÍCH THẰNG KHÁC KHÔNG?
Đột nhiên, Minh gục mặt xuống hõm vai Đơn, vai cậu run lên, Đơn có thể cảm thấy thứ gì đó ẩm ướt lăn dài từ khoé mắt Minh xuống lưng cô.
-Tao vốn có muốn đi đâu mà... Tại sao mày lại đối xử với tao như thế cơ chứ...? Tao có muốn bỏ mày đâu, tao có chịu được nếu mày thích người khác đâu...?
Nước mắt Đơn cứ thế thi nhau mà tuôn rơi.
Cô thua rồi, cô thực sự thua trước tên khốn này rồi!
Dạ Từ Minh, mày đểu lắm! Mày biết rõ là tao dễ mềm lòng mà...
Sau đó, môi Đơn được thứ gì đó nóng mềm ma sát, lưỡi Minh nhẹ nhàng thò vào trong khoang miệng Đơn, khéo léo quấn lấy lưỡi cô. Đơn cảm thấy, nụ hôn này không những mang vị ngọt, mà còn mang theo cả vị mặn chát của nước mắt. Cả người cô chấn động, tim giật thót, tự hỏi từ khi nào mà thằng hàng xóm nó lại sến sẩm đến mức buồn nôn thế này?
-D.. Dừng lại! Ưm..... Không... Không được cướp nụ hôn đầu của tao!
-Ai nói đây là nụ hôn đầu của mày?
Đơn ngẩn ra, ngắm nhìn tên con trai đang liếm môi đầy xảo quyệt trước mặt. Nước mắt nó bay đâu hết, chỉ còn mỗi dáng vẻ đầy ma lanh và tính toán. Cô đưa tay chạm lên môi, rồi lại ngước nhìn cậu hàng xóm. Rồi như nhớ ra cái gì đó, Đơn a lên, ngây ngốc chỉ tay vào mặt Minh:
-Người trong giấc mơ trưa hôm đó là mày?
-Giỏi lắm cô bé, thường cho mày một nụ hôn!
-Không cần, cút ra, cú... ưm... ưm.. ưn....
Dạ Từ Minh, hoá ra là mày, đồ khốn nạn!
***
-What?!? Đi chơi riêng? Còn bọn 10A1 thì sao?
Thanh hét lên trước quyết định của Minh, len lén nhìn con bạn mặt hơi đỏ, lặng lẽ hiểu. Thành nhăn mặt, phản bác nói:
-Người mời bọn 10A1 là mày, giờ người tách khỏi bọn nó cũng là mày. Rốt cuộc đầu mày chứa cái gì vậy?
Thư và Linh quyết định không quan tâm, ngồi một chỗ nghịch điện thoại. Dù sao thì, bọn 10A1 thế nào cũng không ảnh hưởng đến 2 người.
-Đi thông báo cho bọn nó biết, muốn chơi thì cứ chơi tiếp. Tao đã đặt sẵn tour về cho chúng nó rồi, chi phí khách sạn lẫn tiền xe tao trả ngay từ đầu rồi. Nếu chúng nó còn thắc mắc cái gì, lôi đến đây gặp tao!
Để bắt bọn 10A1 đi chơi cùng mình, Minh đã phải chấp nhận bao bọn nó, lôi hết tiền tiết kiệm mấy năm gần đây cậu để dành ra mà bao. Giọng Minh cương quyết, tay vẫn giữ khư khư cánh tay Đơn không chịu buông. Chỉ vì một câu nói nhớ ngày xưa của Đơn mà Minh đã quyết định sẽ tách riêng 6 đứa đi chơi với nhau, bỏ bọn rắc rối kia lại. Dù sao thì trong lòng bọn nó cũng đã tự biết được Đơn là thứ không thể với tới rồi.
-Thua mày. Được rồi, chờ chút!
Thành thở dài, chạy đi thông báo cho một trong số thành viên 10A1, để chúng nó tự truyền cho bọn còn lại. Sau đó mấy đứa nhảy vào tắm rửa, chuẩn bị đi chơi.
-Này, để cho Linh với Thư riêng một phòng có sợ phát sinh vấn đề gì không?
Thành lúc này mới nhìn thấy Thư với Linh cùng bước vào một phòng, thắc mắc hỏi. Thanh nhếch môi cười đầy bí ẩn, đánh vào đầu Thành một cái khiến cậu ta la lên:
-Thắc mắc nhiều làm gì, vốn là 2 người một phòng, bọn 10A1 đã đủ người rồi, chừa ra mỗi Thư nên đành dí vào với Linh chứ sao?
-Thế sao không cho thằng con trai nào vào ở với Linh?
-Mày lại hỏi ngu, để Thư chung với 10A1 để chúng nó bắt nạt Thư à?
Trước lời giải thích đầy lí lẽ của Thanh, Thành gật gù tán thành, không để ý phía dưới mấy câu nói khoa trương kia lại là ẩn ý thâm sâu khó lường.
Mấy đứa sau khi sửa soạn quần áo xong xuôi bắt đầu nhảy lên xe taxi 7 chỗ, đi vào trung tâm thành phố Vinh, ngắm nghía cảnh đẹp. Ba đứa con gái được ngồi ở hàng dưới cùng, ríu rít trò chuyện, chỉ có Linh là lo ngay ngáy, sợ lạc bọn này một phát là anh không biết đường về luôn.
-Đi vào trung tâm trò chơi đi, chơi điện tử xèng!
Thành lớn rồi mà vẫn con nít như thế, đòi đi chơi điện tử. Cả bọn cười cười, chấp nhận chiều Thành.
-Được rồi, lần trước bố thua mày, lần này nhất định sẽ thắng!
-Cho nói lại!
Trò đầu tiên là bắn súng giết quái vật, ai đánh được đến con trùm cuối, giết được nó sớm hơn thì thắng. Thành với Thanh, mỗi đứa vác một khẩu súng lớn, nhìn chằm chằm vào màn hình điện từ, bộ dáng vô cùng có khí thế. Một vài tên con trai chuyên chơi trò này nhìn về phía Thanh với Thành với ánh mắt vô cùng khinh bỉ. Còn phải nói sao, bọn hắn chơi lâu như vậy còn cảm thấy khó, hai đứa gà tồ kia là cái thá gì mà vênh váo như vậy chứ? Âm thanh đếm ngược lần lượt vang lên, hai đứa tập trung cao độ, chuẩn bị ngắm. Tốc độ của cả hai đều nhanh đến kinh hồn, phá cả kỉ lục vốn có, khiến mấy thanh niên đóng cọc ở đây chơi phải mở to mắt bất

«  Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào? »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm