Đọc Truyện theo thể loại
Sau đó vài giây, cả sảnh tiệc im lặng rồi lập tức bùng nổ.
-Ôi mẹ ơi soái carrrrrr...!!!
Trước những tiếng nói ồn ào và hỗn loạn đó, Đơn giằng tay ra khỏi Minh, chạy tới dùng guốc cao gót dẫm mạnh vào hạ bộ tên đang nằm trên đất. Kế đến bỏ mặc sự sững sờ của mọi người, thuận tiện túm lấy cái khăn buộc một vòng quanh miệng Dương khiến hắn không thể kêu được nữa. Dương bị đau ở vị trí trọng yếu đã đành, miệng cũng không nói được luôn, cậu ta cứ thế bị Đơn lột hết áo ra, cầm khay bánh trên bàn nhồi từng cái vào mồm, vào người, vào... quần.
Cảnh tượng hết sức buồn cười diễn ra: Sảnh tiệc lớn, tất cả mọi người trơ mắt nhìn cô gái xinh đẹp trong bộ váy đã bị bôi bẩn, mắt không có một tia thương tình dội cả chậu nước hoa quả lớn vào người một tên con trai.
Xong xuôi, Đơn phát hiện tất cả ánh mắt đang chĩa về phía mình. Cô ngại, ban nãy vì tức quá mà làm hỏng hết thức ăn của mọi người. Dù sao nó cũng đã bị hỏng khi Dương đẩy Đơn lên bàn ăn từ lâu, nhưng căn bản là Đơn thấy áy náy. Cô chạy qua phía Thanh và Thành đang cười nhịn cười đến điên cuồng, lí nhí nhờ vả:
-Chúng mày có thể bảo người ta làm gấp một bàn tiệc mới rồi bày lên không? Tao sẽ đền bù cho chúng mày sau.
-Hả? À.. Ờm... Phụt...! Ờ ờ, đi đi, tao gọi cho!
Thanh làm bộ nghiêm túc phất tay ý là không thành vấn đề. Chỉ sau đó có vài giây khi mà Đơn đi khỏi, Thanh và Thành không nhịn được nằm bò ra đất mà phụt cười, cười đến khoa trương, dẹp hết vẻ lộng lẫy ban nãy:
-ÔI MẸ ƠI!! Hahahahaha...!!! Soái ô tô, soái ô tô bị bơ kìa! Hahahaha hohohoho...!
-Ừ, mẹ biết mà con trai! Mẹ buồn cười quá, cười vỡ bụng!
Thanh ôm bụng quỳ gập xuống, mặt đỏ lên, nước mắt chảy ra, miệng không khép lại nổi. Thành khoa trương hơn, lăn luôn ra đất, tay đấm thùm thụp xuống nền. Cả đại sảnh như bị xúc tác bởi cảnh tượng kia, bỗng nhiên ồ lên cười rộ.
Còn mỗi vị soái ca từ lúc nãy đến giờ bị phũ, não bộ ngưng trọng, lông mày giật giật, tay vẫn giơ nguyên giữa không trung. Bị cho ăn bơ... khổ vl khổ soái ca ơi.....
-Giờ thì...
Mặt Thanh tối sầm, tiến lại gần Dương. Cô trưng ra nụ cười ngọt ngào lạnh sống lưng, dùng mũi giày vẽ một vòng quanh bụng Dương và nói:
-Hey, Dương, tôi tên là Cheylabell Melorline, gọi tắt là Anabell đó! Đùa thôi, thằng đầu tôm này, để bà cho mày đếm mùi đời nhé con! ❤️
***
-Đơn, đứng lại!
-....
-Đứng lại tao bảo cơ mà!
-....
-Ê, ê!
Đằng sau cứ gọi, đằng trước cứ đi, mãi Minh mới bắt được tay Đơn. Trời giờ là mùa hè, ra khỏi sảnh tiệc có điều hoà là khí nóng lập tức xông tới, làm cho Minh đuổi theo vã hết cả mồ hôi. Ngoài trời đêm rộng lớn, muôn ngàn ngôi sao đang toả ra ánh sáng lấp lánh, có thằng con trai cuối cùng cũng kéo được tay đứa con gái lại, thế mà ăn ở thế nào lại bị nó hất ra mất.
-Mày...
-Cậu là ai vậy?
Minh nghẹn họng khi nghe câu hỏi của Đơn. Cậu lúng túng gãi đầu gãi tai, vẻ kiêu ngạo đầy tự tin của 2 năm về trước trong chốc lát bay hết đi đâu cả. Dưới tiết trời nóng như thế này, nhất là 2 đứa mặc đồ dạ tiệc giữa phố đang trở nên quá nổi bật, Đơn không đôi co nữa xoay người muốn bắt xe buýt về nhà. Nhận thấy người đối diện không kiên nhẫn định chạy đi mất, Minh vội vã kéo Đơn lại, bất lực phân trần:
-Không quen thì không quen, nhưng với cái bộ dáng này thì mày không thể lên xe buýt được. Đi với tao, tao đèo mày về!
Chưa kịp định thần Đơn đã bị Minh kéo đi, lần này cô không phản kháng, để cho cậu lầm lũi dắt cô ra xe đạp điện. Rồi như cảm thấy cước bộ của con đằng sau ngày một loạng choạng, nhớ ra là nó đang đi guốc cao gót, Minh không nói hai lời trực tiếp dang tay bế bổng Đơn lên.
-Aaa... Bế kìa bế kìa!!!
Hai đứa không biết, một màn này đã lọt hết vào mắt đám người trên tầng cao nhất của khách sạn. Một số học sinh trường Thanh Lịch ồ lên, vì tò mò mà tụ hết gần tường kính lớn trong suốt để nhìn xuống. Mấy đứa con gái suýt xoa, uis, cái mặt trông chảnh chảnh của Minh ở dưới kia, Dương chỉ có thua chứ không hơn được.
-Tôi có chân!
-Tao biết mày có chân, tao không mù!
Đơn vừa lạnh giọng nói đã bị Minh phản bác. Cậu đặt Đơn lên yên xe, bản thân vòng ra đằng trước tra khoá. Minh ngồi trên xe bất chợt cảm thấy cứ thiếu thiếu cái gì, cậu nhăn mày, quay ra đằng sau nói:
-Ôm vào!
-....
Ai đó bất động thanh sắc.
-Không ôm tẹo nữa phóng nhanh ngã dập thị mẹt ra đường đấy nhé!
-....
Hơi lung lay.
-Không ôm thì tao gọi thằng Dương ra đây đèo mày về vậy!
-Nó dám?
Đơn nhếch môi cười nửa miệng đầy tự tin, thành công làm cho Minh ngạc nhiên hết sức. Cô bước xuống xe, buông ra một câu:
-Khỏi phải lằng nhằng, không đèo thì tôi đi!
-Ấy từ từ, có đèo, có đèo!
Minh khóc trong thầm lặng. Đơn đáng yêu của cậu, Đơn bé con trước đây luôn núp trong lòng cậu, Đơn dễ thương không bao giờ dám phản kháng cậu, Đơn hay dụi vào người cậu đầy nũng nịu,... bay đi đâu hết rồi? Huhu, trả Đơn cho tôiiii.....
Rốt cuộc Minh đành phải đèo Đơn về nhà mà không xơ múi được gì.
-Mẹ, con về rồi!
-Cháo chào bác!
Mẹ Nguyễn ra mở cửa, đập vào mắt là cảnh váy con gái đầy bánh kem dính vào, bên ngoài khoác áo vest của Minh. Mẹ cười đầy bí ẩn, mang chất giọng ngọt ngào ra mà nói:
-Ô, Minh về rồi đấy à? Vào đi con!
Trái ngược lại với người mẹ khá niềm nở, Đơn có vẻ không vui cho lắm. Cô tháo guốc đặt gọn gàng lên giá, bỏ về phòng tắm rửa.
-Hai đứa giận nhau à?
Mẹ Nguyễn thì thầm vào tai Minh, nhận lại là cái cười đầy bất lực. Minh xin phép lên phòng với Đơn, thều thào đáp:
-Không, nó giận con thôi, con không giận nó.
Nói rồi đi nốt lên phòng.
Đơn tắm xong đi ra đã thấy ai đó ngồi chềnh ềnh trên ghế, cô ghét, ngó lơ tiến đến gần giường nằm. Ai ngờ người vừa mới ngả xuống đã bị dựng dậy. Minh lôi từ trong ngăn kéo ra một cái máy sấy, động tác vô cùng quen thuộc, cậu đặt Đơn gối đầu trên đùi, luồn tay vào tóc Đơn:
-Gội đầu xong không sấy cảm thì sao?
Từng đợt gió phả vào trán, bàn tay to lớn luồn vào lọn tóc. Đơn bị sự kích thích mê người này huyễn hoặc, trong chốc lát cơn buồn ngủ ập đến, cô mệt mỏi thiếp đi trên đùi Minh. Ai đó mải mê say giấc nồng mà không hề hay biết, có ai kia cứ nhìn mãi vào khuôn mặt cô, đôi tay hư hỏng chạm vào môi cô, chà nhẹ.
***
Sáng hôm sau được nghỉ, không có ai quấy rầy nên Đơn ngủ nướng đến tận trưa. Nếu cô bé còn tỉnh táo hẳn là sẽ cảm thấy kì lạ, bởi vì bình thường cô dù cố cũng không ngủ được như thế, chỉ có mỗi hôm nay là khác thường. 10 giờ, mùi xào nấu thơm phức ở dưới bếp tràn qua khe cửa nhỏ, làm cái bụng của Đơn réo lên. Cô ngọ nguậy, dùng tay che đi ánh nắng chiếu vào mắt, khuôn mặt nhăn nhó, cựa mình muốn ngồi dậy.
Nặng quá...
Đơn lờ mờ mở đôi mắt nặng trĩu ra, bắt đầu nhận thức được một số thứ kì lạ. Ví dụ như cái tay đang đè lên bụng mình, cái chân đang quấn chặt mình, hay đơn giản là mái tóc đen nhánh đang không ngừng cọ vào cổ kia.
-DẠ TỪ MINH!!!!!!
Tiếng hét xuyên thủng nóc nhà, vang xuống tầng một nơi các vị bô lão đang điên cuồng cười trộm, nhưng lại không thành công làm tên rẻ rách vào đó cử động lấy một chút. Các bô lão bên dưới đã bắt đầu ríu rít buôn dưa bán gạo, xôn xao bàn bạc:
-Đấy, hai em trông con nhà anh chị xem, mới bay về nước đã chạy sang đây quấn quýt rồi, chẳng ở nhà với bố mẹ gì

«  Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 42: Lãi hay lỗ? »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm