Đọc Truyện theo thể loại
Trong căn phòng điều hoà mát lạnh rộng 60m2, Đơn nằm trên giường bệnh mê man thiêm thiếp ngủ. Cổ họng khô khốc, cô theo phản xạ động đậy tay, nuốt khan vài miếng, khe khẽ kêu lên:
-Nước...
Ngay sau đó một dòng nước man mát liền tràn vào cổ họng, đi kèm theo đó là thứ gì đó thật lạ, ấm ấm lại nóng nóng. Môi Đơn được vật thể mềm như cánh hoa cọ xát, bên trong còn không ngừng quậy quanh khoang miệng cô, uyển chuyển quấn lấy lưỡi cô. Bị rút kiệt không khí, Đơn khó thở ho ra hai tiếng, cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng nhanh chóng rời ra rồi lại sà vào, mang theo cả nước mát lạnh. Đến khi tỉnh lại, xung quanh chỉ là căn phòng chống vắng lạ lẫm, xúc cảm khi nãy tựa một giấc mơ trưa.
Đơn đưa tay chạm lên môi mình, nhíu mày khó hiểu về giấc mơ khi nãy. Quần áo đồng phục ướt trên người cô đã được thay bằng bộ đồ ngủ màu hồng. Đơn hoảng loạn săm soi một vòng, đối diện cô là cái tivi cỡ lớn, ngoài ban công nắng chiếc xuyên qua khung cửa trong suốt, soi sáng bình hoa đang tản mùi hương dịu nhẹ trên bàn. Chuyện gì vậy, cô chỉ nhớ mình đang ở nhà kho, không hiểu sao lại bay vút về đây được thế này?
-Xin lỗi, có ai không ạ?
Đơn xỏ dép ngủ, mò mẫm ra phía cửa, loay hoay mãi mà không mở được cửa. Cửa hình như bị khoá từ phía ngoài, Đơn mệt mỏi thở hắt, cố sức vừa đập tay vào cửa vừa hét:
-Có ai không ạ??? Có ai... Aaa!!!
Định bụng đập thêm mấy cái, ai ngờ cửa tự nhiên cạch mở. Chưa kịp định thần Đơn đã được ai đó ôm lấy, quanh người bao trùm bởi mùi hương thơm dịu. Cô bàng hoàng, mắt mở to, quàng tay ôm lấy vờ vai to lớn phía đối diện:
-Thành...
Hốc mắt Đơn nhanh chóng ửng đỏ, cuối cùng cô cũng đợi được đến ngày nó về, cuối cùng thì.... Thành khẽ cười, đầu vùi sâu hơn vào hõm vai Đơn, hai cánh tay ôm ở eo cô siết càng chặt:
-Ừ, tao về rồi, công chúa của tao!
Đơn nức nở oà lên như một đứa trẻ, sau đó cô cái gì cũng không nhận thức được, chỉ biết vai áo Thành dính nước mắt mình trở nên ướt đẫm. Thành dỗ dành cô nửa tiếng đồng hồ, đợi đến khi cô ngừng khóc mới buông ra, mang cô đặt yên vị trên giường lớn. Đơn đưa tay lau bước mắt, gấp gáp hỏi:
-Đi du học gì mà mới có 2 năm đã về thế? Du học kiểu tên lửa hả?
Thành nghe câu hỏi cười đến là vui vẻ, cậu tháo tai nghe ra quăng lên bàn, xoa đầu Đơn:
-Chưa học xong, mới học hết lớp 11 thôi. Ở bên đấy bọn tao đang nghỉ hè nên về.
-Học hết lớp 11 rồi?! Còn Thanh đâu? Còn...
Đơn ngập ngừng, vỗ vào má hai cái, phụng phịu bĩu môi. Không được, chúng nó bỏ cô mà đi, còn không liên lạc với cô 2 năm trời, cô phải giận mới đúng, sao lại hỏi về chúng nó? Lại nghĩ đến Thành, cũng bỏ đi luôn, nhưng ít nhất vẫn còn chịu liên lạc với cô. Hừ, tạm tha cho mày.
-Sao tao lại ở đây?
-Còn sao chăng gì nữa? Nguyễn Minh Thanh từng là đại tỷ trường cấp II lại bị bọn cá biệt cấp III dần cho thừa sống thiếu chết, đã thế còn luôn miệng nói dối với tôi đây là sống rất ổn rất vui vẻ. Sao? Sao gì? Sao có cái bánh bao trên trời!
Thành không tỏ thái độ gì nhưng nghe giọng chắc chắn là đang giận, Đơn cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ bối rối cúi gằm, mười ngón tay đan vào nhau. Cô ấp úng, hờn dỗi phản bác:
-Gì chứ? Nói với mày thì mày sẽ bỏ công bỏ việc quay về với tao sao? Kể cả có, tao nỡ để mày làm thế sao?
Giọng nói trong trẻo vang vọng cả căn phòng, Thành bần thần, lát sau vừa buồn cười vừa đau lòng. Ngốc, cậu biết nó bị bắt nạt từ đợt nó bỏng cấp độ IIIa rồi, thế nên mới phải thu xếp công việc về sớm đấy chứ. Hơn nữa thằng nào đấy có vẻ chịu không nổi, không thì dự tính của cả ba đứa là hết đại học mới về cơ. Đoạn lại nhìn qua bộ dáng đầy tủi thân của đứa đang ngồi trên giường, không nhịn được véo má nó đầy nuông chiều:
-Rồi rồi, bố mày hiểu tâm ý của mày rồi! Bây giờ mày ngồi đây chờ chút, tao đi gọi đồ ăn lên cho công chúa của tao ăn được chưa?
Đơn bị véo má liền yên lòng, buông một chữ "được", để Thành đi ra ngoài gọi đồ ăn. Lát sau quay lại trên tay cậu không chỉ cầm theo đồ ăn, mà còn mang theo cả một bất ngờ lớn.
Lớn đến khiến Đơn suýt oà lên một lần nữa.
Thanh!
Mắt Đơn đã đỏ lên rồi, có điều giận nên vẫn cố nhịn, nhận lấy đồ ăn xong là ngồi ăn liền tù tì, không nói năng câu nào cả. Thành cười đểu, bí mật nháy mắt với Thanh đầy khiêu khích, đoạn cậu bỏ ra ngoài, để cho hai đứa kia có không gian riêng. Thanh tiến lại gần Đơn, dịu giọng gọi:
-Đơn...
-Tôi tên là Minh Thanh, ai quen cậu?
Đơn lừ mắt, như trẻ con xoay mặt vào trong. Thanh nhìn thấy bộ dạng này thì phì cười, ở nước ngoài nghe nói con bé này sống 2 năm qua mạnh mẽ lắm rồi, không ngờ đến khi cô trở về thì lại như con nít. Thanh nhún nhường, lay vai Đơn dỗ dành:
-Thôi, tao biết lỗi rồi, tao cũng biết là mày buồn. Tha lỗi cho tao...
-Cả 3 đứa tự dưng đi vô âm vô tín, không nói một lời nào để tao một mình ở Việt Nam, xin lỗi thế là xong hả?
Rõ là Đơn không có khóc, thế mà tại sao giọng lại cứ nghẹn ngào làm Thanh cũng buồn theo. Mắt Thanh hơi đỏ lên, mạnh bạo xoay Đơn ngược lại, quát vào mặt Đơn:
-Đơn, mày nhìn tao đây này!! Giờ nếu mà tao nói tao không đi không được, muốn mày thông cảm cho tao gì mày có chịu nể tình bạn bè mà tha lỗi cho bố mày không?!? Nếu tao nói tao bỏ mày lại là có lí do, muốn mày bất chấp trước kia dù có thế nào mà tha lỗi cho tao? Có được không?!?
-Bạn bè như cái bẹn bà!
Đơn chỉ lẩm bẩm làm màu mỗi thế rồi sà vào lòng Thanh ngay lập tức. Thanh cười rộ lên rất đẹp, xoa đầu con bé trong lòng, yên lặng gạt đi từng giọt nước đọng trên khoé mắt nó. Đợi Đơn khóc xong Thanh mới dựng cô ngồi ngay ngắn dậy, nói với vẻ mặt rất nghiêm trọng:
-Tuần này tổng kết rồi, có phải tối mai có prom không?
-Ơ, sao cái gì mày cũng biết vậy?
Đơn căng thẳng nhìn mắt cô gái tóc vàng phát sáng, máu sục sôi. Thanh nhiệt huyết trào dâng cười ma mãnh, hét ầm lên cho tận ngoài cửa nghe thấy:
-THÀNHHHHHHHHH.....!!!!! VÀO ĐÂY BỐ BẢOOOO....!!!!!
Sau tiếng hét tưởng chừng như có thể xuyên thủng nóc nhà đó thì Thành hộc tốc chạy vào, miệng ngậm đầy đồ ăn, lúng búng chắp tay hành lễ kiểu quân đội với Thanh:
-Báo cáo Chuối Tiêu, em đã có mặt!
-Đi chuẩn bị cho tao, váy dạ tiệc đẹp nhất, giày cao gót xa hoa nhất, thợ làm tóc, thợ trang điểm, mua thêm cho bố mày chai nước hoa xịn về đây, nhanh nhanh nhanh! Truyện được đăng tải lên wat-tp-ad bởi YiOtaKunii, những trang khác đều là trái phép. Hãy lên wat-tp-ad để ủng hộ tác giả.
Trước một đống đồ mà Thanh yêu cầu, Đơn hoang mang khó hiểu lắc tay cô, mặt thộn ra hỏi:
-Mày làm gì thế?
Thanh mỉm cười ranh mãnh, giọng ngập mùi hắc ám:
-Làm cho cả cái trường này sáng mắt ra!
Bắt nạt vợ của tao, không có mắt!
***
Dương bây giờ mới hiểu, chọc vào Minh Thanh là một sai lầm lớn của cuộc đời hắn. À không, giờ phải gọi là Nguyễn Giản Đơn mới đúng. Bố hắn bị mất việc hoàn toàn, về đập hắn một trận thừa sống thiếu chết, mặt mày bầm tím hết cả. Ngân thì thê thảm hơn, cái chân giả què của cô ta bị đập cho thành què thật, dù sao bấy lâu nay cô ta cũng chỉ lừa dối mọi người, lại dám bày trò tung clip của Đơn lên mạng, đáng lắm! Toàn bộ đám con nhà đại gia lớp 10A1 bị xử từng đứa một, kín đáo tống chung vào một nhà giam trong tù, cho nếm thử cuộc sống gian lao khổ cực hơn

«  Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen. »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm