Đọc Truyện theo thể loại
Tiết trời sang thu, lá bàng chuyển sang màu đỏ rực rỡ, gió thổi dìu dịu, cứ mỗi lần thổi là lại có thêm cánh phượng rụng xuống, rơi lả tả dưới sân trường. Có thể nói, toàn bộ lớp 10A1 hôm nay bị chấn động, à không, là toàn khối bị chấn động.
Minh Thanh vừa bước vào lớp là Dương đã chạy ra kéo tay, mày nhăn lại rất đau khổ luỵ tình, Minh Thanh chậm rãi liếc mắt một cái, sau đó hất mạnh tay ra bỏ về chỗ. Dương vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục lẽo đẽo đi theo sau lưng Minh Thanh, kì kèo rất nhiều thứ.
Hỡi ôi ông trời trên cao, phải chăng mắt con đã mù, hay là do cái thằng dẩm dớ kia nó mới bị chim ị trúng một bãi vào đầu nên sinh hoang tưởng rồi?
-Minh Thanh, tôi...
-Tôi nhắc lại lần thứ 3, CÚT!!!!
Đơn quát lên, ném phịch cặp xuống bàn làm Dương sợ hãi rúm ró cả người. Hôm qua khi kiểm chứng xong Dương đã phải thả Minh Thanh về, bởi vì sau khi nhìn thấy khuôn mặt đó cậu ta không còn tâm tư làm gì hết nữa, hơn hết thảy là, Minh Thanh có chống lưng rất lớn đằng sau mà cậu không thể biết được.
Minh Thanh, đẹp gì mà đẹp, đẹp quá chừng!
Mà đẹp vậy, tất nhiên phải thuộc về Dương đây.
Dương không bỏ cuộc, lôi từ trong cặp của mình ra một hộp bút đủ màu, bên trong chưa đầy đủ đồ dùng rất óng ánh, trưng ra trước mặt Đơn. Dương cúi đầu, vẫn còn cho mình vô cùng có sức hút mà nói:
-Đây là quà xin lỗi, xin lỗi vì trước đây tôi đã ném hộp bút của cậu.
Cầm hai tay mà đưa, tỏ vẻ đáng thương vô tận. Trước sự "chân thành" này Đơn chỉ thản nhiên đeo tai nghe vào, bật bản nhạc cô yêu thích rồi nằm gục xuống bàn. Dương bị bơ sững người, cơn tức giận trong lòng nổi lên nhưng không thể lấn áp được cảm giác muốn độc chiếm người đẹp. Cậu ta lầm bầm lầu bầu, ném luôn hộp bút ra ngoài cửa sổ, âm thầm muốn lập kế hoạch mới.
Con người ai cũng có giới hạn, mà giới hạn của Đơn luôn là thứ đáng sợ nhất. Dương không biết điều mà cụp đuôi xuống, e rằng số phận sẽ thảm lắm.
***
Giờ ra chơi, Đơn đang đi trên hành lang liền bị một bó hoa chặn trước mặt. Cái mặt của Dương từ đâu ló ra, cậu ta chắp tay kiểu đàn ông lịch thiệp, cúi đầu đầy sang trọng nói:
-Tặng người đẹp!
Tất cả mọi người xung quanh đều ré lên, nhất là mấy bạn nữ, vuốt ngực như muốn tăng xông đến nơi. Dương bị điên phải không, con nhỏ lập dị đó làm sao có thể lọt vào mắt xanh của anh được? Học sinh trên hành lang khi đó thấy náo nhiệt liền xúm xít quây lại thành một vòng quanh Dương và Đơn, xì xào bàn tán. Đơn thở ra đầy bất lực, mắt lạnh đi, cô cầm lấy bó hoa từ tay người đang quỳ dưới đất đầy mừng rỡ kia, không nói hai lời trực tiếp phi thẳng vào thùng rác.
Nhìn bó hoa nằm bất động bất giác lại nhớ đến bông hoa hồng Minh tặng, lòng cứ siết lại không thôi.
Trong lúc Dương còn đang nghẹn họng trăn trối vì tưởng bở thì Đơn đã len lỏi qua đám người đi thẳng. Bọn trong trường hét ầm lên khi thấy bó hoa cùng vị soái ca bị phũ phàng, thi nhau chụp ảnh đăng lên group kín. Dương sống trên đời 16 năm lần đầu tiên bị gái từ chối, lại còn là giữa hành lang đông người qua lại thế này. Cậu ta cáu loạn lên khiến đám người không dám quay video nữa, sợ hãi giải tán. Dương dậm chân xuống nền, mặt đỏ gay. Giỏi lắm Nguyễn Minh Thanh, ngày nào đó mày sẽ bị tao đè xuống thôi!
Đơn đói, chạy xuống căn-tin mua lấy cái bánh mì gà cùng một hộp sữa dâu, quanh quẩn qua lại đã thấy bóng dáng của Dương lù lù đằng cửa căn-tin. Đơn mặc kệ, thờ ơ đi tiếp, và điều đó chọc ngọn lửa tự tôn của Dương bùng lên. Hắn chạy tới cầm lấy tay Đơn kéo lại khiến đồ ăn rơi vãi đầy ra đất. Đơn siết chặt tay, hôm nay cô không đem theo nhiều tiền, khốn nạn thay Đỗ Quang Dương tên đeo bám, phá hỏng bữa sáng của cô.
-Nguyễn Minh Thanh, xoay mặt lại đây chúng ta nói chuyện!
-Chúng ta đếch có gì để nói với nhau cả!
Đơn bực bội, tiếc thương cho cái bánh mì còn chưa cắn được miếng nào. Cô nhặt hộp sữa lên, chạy đi vứt bánh vào thùng rác trong sự tiếc nuối khôn nguôi. Dương lại bị bơ, một lần nữa lẽo đẽo chạy theo Đơn. Cậu ta cũng bực không kém, nạt Đơn:
-Rốt cuộc thì tại sao cậu cứ hất tôi ra thế?
Đơn cười lên ha ha, vẫn tiếp tục đi thẳng không quay đầu lại:
-Ồ, sao bây giờ lại còn xưng "tôi-cậu" làm gì nhỉ? Xưng "mày-tao" đi cho nhanh!
Dương bị mỉa vẫn không cam lòng, mặt dày tiếp tục đeo bám:
-Đó là lỗi lầm trước đây, tôi đã xin lỗi cậu rồi, cậu còn muốn gì nữa?
Lỗi lầm trước đây? Mắt Đơn trợn tròn, cảm tưởng như ai đó vừa nói rằng con lợn biết bay vậy. Trên đời này Đơn ghét nhất câu "tôi đã xin lỗi còn gì nữa"! Xin cái cục phưn à, xin cho có lệ à, gây ra lỗi lầm to như thế xin lỗi một câu là xong à? Đơn hận đến nghiến răng nghiến lợi, cô hít vào thở ra lấy bình tĩnh, xoay người lại đối mặt với Dương. Sân trường rất đông người, ai cũng có thể thấy được màn rượt rượt đuổi đuổi của Dương và Đơn, người ta chỉ không hiểu vì lí do gì thái độ của Dương bỗng nhiên quay ngoắt như thế. Thư và Luân từ trên tầng 3 nhìn xuống, Luân chống tay lên cằm vô tư xem kịch hay, còn Thư thì cười, nói:
-Tên đểu ấy chắc chắn đã nhìn thấy mặt thật của Đơn rồi.
-Để tôi nói lại nhé, à không Dương ạ, để bố mày nói cho mày nghe lần cuối nhé: TAO-HẬN-MÀY!
Đơn thằng thừng, thản nhiên nói, mắt híp lại đầy khinh bỉ. Đây có lẽ là lần cuối cô kiên nhẫn nói chuyện với hắn, còn làm phiền thì đừng mơ!
Nào ngờ Dương vẫn không bỏ cuộc, chạy tới níu áo Đơn, mạnh đến mức tay áo cô bị bục đường chỉ rách một mảng. Lần này thì Đơn không thể chịu nổi nữa, cái áo sơ-mi này mẹ mua ở Anh rồi gắn logo trường vào, đắt biết bao nhiêu. Đơn khó chịu lắm rồi, bao nhiêu nhẫn nhịn hiền dịu thường ngày quăng hết đi cả. Trước hàng nghìn con mắt trong trường, cô từ từ xoay người lại, giơ hộp sữa lên rồi đập bụp vào đầu Dương khiến nó vỡ toạc. Sữa bắn tung toé, sữa rớt đầy ra sàn, sữa tràn từ tóc đến mặt Dương, dính ướt đẫm hai bên vai áo của cậu ta. Dương đơ ra thành một cục, cổ học run run không nói thành lời. Đơn nhếch môi cười một cái, xoay gót bỏ đi thẳng.
-Cậu... Cậu... NGUYỄN MINH THANH!!! AHHGGGGG...!!!!!
Tiếng hét xuyên thẳng lên bầu trời cao rộng, thành công làm cho mấy con chim sâu đang đậu trên cây bay toán loạn.
***
Phải nói rằng, Nhung không lấy làm bất ngờ trước phản ứng của cậu bạn thân. Nó theo đuổi gái đẹp, ok fine, còn cô thì theo đuổi trai xinh, đơn giản! Lấy ra ví dụ điển hình, như là anh Luân hội trưởng chẳng hạn. Anh không đẹp kiểu xuất sắc nhưng vẫn được gọi là ưa nhìn, anh hay cười, mỗi lần như thế lại lộ ra cái răng khểnh rõ duyên. Anh rất lười nhưng học lại giỏi, mà giỏi nhất vẫn là bày trò quậy quá, tiếp đến là giỏi chơi thể thao. Nhung mê đắm anh cũng là nhờ mấy cái lí do đó.
Nhung vừa thấy Luân thấp thoáng ở cửa lớp học đã chạy ra, mặc cho Dương bên cạnh vẫn đang khổ sở tán Đơn, mặc cho thế giới ồn ã, mục tiêu của cô chỉ là chồng vở nặng trịch trên tay anh hội trưởng. Nhung khéo léo bước tới, định bụng đỡ lấy một chút:
-Anh đưa em cầm đỡ cho!
Nào ngờ, anh hội trưởng không những không vui vẻ niềm nở như bao người khác, ngược lại còn làm mặt khó chịu. Anh nhăn nhó:
-Thôi không cần đâu, cảm ơn em!
Con gái khi yêu thường rất mù quáng, lúc ấy Nhung làm sao mà biết được Luân ghét Nhung là vì Nhung đánh Đơn, chứ

«  Chương 37: Trả giá

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm