Đọc Truyện theo thể loại
Và thế là, gần trăm học sinh tham gia vào chuyến đi hôm đấy đều nối đuôi nhau tiến sâu về phía trước, đi trên con đường mòn mà sáng nay cả lũ đã quậy phá tung hoành đến quen thuộc. Đơn thong dong đằng sau cùng, không buồn nói gì trước khung cảnh nhí nhố lén lút trước mặt. Linh chắp tay ngang đầu đi ngay sau, mặt xa xẩm, không ngừng thở dài thườn thượt.
-Đây, đây là cái rừng mà tao nói đến! Đi qua chỗ này có một lối nhỏ, ai có thể thành công vượt qua khu rừng này là người thắng cuộc!
-Ế..? Vượt rừng á? Điên à lạc thì sao?
-Không lạc đâu, sáng nay bố mày chui vào đây chơi thử rồi, đường đi dễ ra dễ nhớ, diện tích rừng cũng nhỏ lắm, bằng cái sân trước của trường mình thôi. Có điều tối mà đi trong này mới vui ý!
Anh A làm mặt nham hiểm doạ một vòng tất cả mọi người rồi tiếp tục phổ biến:
-Lớn thì 3 đứa đi một, nhỏ thì 4 đứa đi một, mỗi đội phải có cả nam cả nữ, bọn lớp 6 thì miễn chơi, đi theo anh chặn ở đầu bên kia rừng xem đứa nào ra trước là người thắng. Kết thúc trò chơi sẽ có giải thưởng, nên cố lên mấy mem nhá!
-Không công bằng, làm ban giám khảo không có giải thưởng hả?
-Mấy bé yên tâm, tí anh nói cho chúng mày cái này, làm tốt anh cho bim bim.
-Ông A nhé ông chơi ăn gian, cả lũ phải thi còn ông trốn đi à?
-Ai chơi ăn gian? Thế tao hỏi là có đứa nào ở đây sẵn sàng nhảy ra thay tao, rồi chi tiền ra mà phát phần thưởng không?
-....
-Đấy, không có thì miễn sủa. Nào 1 2 3 bắt đầu, gâu gâu gâu gâu!
-............. Nó có tiền nên nó sủa thật hả mày?
-Đm mày ý nó là "go go go", "đi thôi" ý đồ não mì chính!
Trong lúc A cùng mấy em lớp 6 rời đi thì toàn bộ số học sinh còn lại phải cãi nhau chí choé để ghép cặp, sau đó theo thứ tự đi sâu vào khu rừng. Như luật cũ, Đơn với Linh đi cuối, vừa vặn sau khi ghép cặp lại chừa ra đúng hai con người này. Là trường hợp đặc biệt nhưng Đơn không nói gì chỉ rảo bước đi trước, Linh nhún vai lặng lẽ theo sau.
Trong rừng âm u, sương đêm vừa lạnh vừa làm mờ tầm nhìn, thành công khiến cho toàn bộ những người tham gia cuộc thi rợn tóc gáy. Ánh trắng sáng rọi xuống đã bị che bớt bởi những tán cây, tạo nên lỗ chỗ những vệt sáng chiếu xuống mắt đất. Trong không gian u tối như bị mù này, con đường nhỏ nương nhờ theo ánh trăng là thứ duy nhất trở nên rõ ràng, cùng với âm thanh vo ve của côn trùng đập thẳng vào tai. Thi thoảng ở phía xa lại văng vẳng lên những tiếng hét rợn tóc gáy, không khó đoán, hẳn là anh A cùng mấy em lớp 6 đã tương kế tịu kế doạ cho người chơi sợ mất hết hồn vía.
-A!
Đơn trượt chân suýt ngã xuống vũng bùn, may mắn có Linh đằng sau nhanh tay kéo trở lại. Cái kéo làm người Đơn xoay một vòng úp mặt vào người Linh, Linh thở phào bỏ Đơn ra, tiếp tục đi. Rất tĩnh lặng, hai đứa cứ men từng bước từng bước, tinh thần ngày càng trùng xuống theo không gian im ắng.
-Ú OÀAAAAA!!!!
-Aaaaaaaa...!!!!!
Lại thêm hai nạn nhân nữa bị hù cho chết khiếp, Đơn loạng choạng ngã lật về phía sau. Ào một cái, lá bay lả tả, Đơn sụp xuống một cái hố khá to. Cả Linh và "con ma" đều cuống lên. Linh chạy vội về phía cái hố, hét vọng xuống:
-Đơn, mày có sao không?
-Tôi ổn.
-Ổn thì trèo lên, đm ổn mới chả không ổn nẫu cả ruột!
-....
Chứ không phải anh hỏi tôi có sao không hả?
Đơn cố gắng len người khỏi những rễ cây lằng nhằng phía dưới cái hố, bám vào một rễ cây trèo lên. Rồi cạch một cái, tiếng kêu lại vang lên một lần nữa. Đơn bé nhỏ ngã dúi dụi, Linh lo lắng hỏi:
-Lại sao đấy?
-Tôi trẹo chân rồi!
Đơn giữ im tư thế không ngọ nguậy, hai tay bám vào mỏm đá nhô ra trên dỉnh đầu, cổ chân kẹt giữa hai rễ cây khá lớn. Mày cô nhíu lại, mồ hôi nhỏ từng giọt. Không ổn, cú ngã ban nãy khiến đầu Đơn hoa lên, bệnh cũ tái phát.
Đơn trước đây hay có biểu hiện dễ hoa mắt chóng mặt, cơ thể rất yếu, triệu chứng này càng trở nên rõ ràng khi cả ba đứa bạn của cô đi mất. Bác sĩ nói cô bị thiếu máu lên não, cộng với cú sốc khiến tinh thần uể oải nên đầu ngày càng dễ mệt mỏi. Bác sĩ còn nói trí nhớ của Đơn tốt do một số tế bào não và dây thần kinh có thể hoạt động nhanh gấp mấy chục lần người bình thường. Nhưng cũng do hoạt động quá nhanh mà dễ bị mệt, dẫn đến nhiều cơn choáng váng, thi thoảng còn khiến cơ thể nôn nao muốn ói.
-Trẹo chân đau không? Lên được không?
Giọng nói của Linh lại vang vọng xuống, Đơn bực mình hét lên:
-Cứ thử bẻ chân mình xem có đau không!
Linh im tịt, bối rối vò loạn tóc trên đầu. Cậu quay sang con ma đang luống ca luống cuống bên cạnh, dặn dò nó đi gọi mọi người đến đây rồi nhảy sụp xuống. Đơn nhắm tịt mắt lại tránh cát bụi bay vào mắt, thoáng chốc bụi tan hết, cô lờ mờ thấy Linh đang thận trọng gạt từng rễ cây để tiến lại gần. Anh vòng tay qua hai rễ cây to khoẻ, cầm vào nách Đơn nhấc lên đồng thời giơ chân tách rễ cây để Đơn rút được chân ra. Đơn đau điếng mà vẫn cố nhịn, mồ hôi cô chảy liên tục, lúc được Linh bế vào lòng tưởng chừng mệt muốn ngất đi.
-Thả xuống, tôi tự đứng được.
-Nằm im! Mày mà làm sao nó "raep" tao!
-Nó?
Tầm nhìn của Đơn trở nên mông lung, hai tay bấu chặt lấy vai áo Linh. Lại nó, lúc thì nó, lúc thì người ta. Liệu có phải...?
-Đừng tưởng bở, Minh của mày đang vui vẻ bên Anh rồi, không có thời gian lo cho mày đâu!
Ừ, lại thêm một lần tưởng bở. Đơn siết chặt hơn bàn tay, hành động đó khiến bả vai Linh nhức nhối, anh định mắng Đơn, cuối cùng nhìn thấy cánh môi nhỏ bị cắn đến sắp nát lại không dám ho he câu gì. Tí tách, tí tách, trời bỗng dưng đổ cơn mưa lớn. Linh thầm kêu hai tiếng "chết tiệt", bế Đơn nép sát vào chỗ có đất và rễ cây che. Nước mưa xối thẳng vào đầu, chảy xuống mặt của Linh. Linh nhắm tịt mắt lại, miệng há ra để thở thay cho cái mũi đang bị từng giọt nước lần lượt che chắn.
Bỗng nhiên có bàn tay vươn lên gạt đi hết nước trên mặt Linh. Đơn đội chiếc mũ vàng rộng của mình lên cho anh, bản thân thì lại run lên từng đợt. Linh hiểu, con nhóc này nó đang khóc.
-Anh biết không..
Tiếng nói yếu ớt nỉ non của Đơn vang lên giữa màn mưa xối xả, hoà quện với tiếng côn trùng rì rào dưới tán cây ướt đẫm:
-.. Tôi đã luôn nghĩ vết đau nào cũng có thể được xoá bỏ bởi thời gian, tôi cứ luôn nghĩ, chúng nó bỏ đi hết là có lí do riêng...
-Tôi luôn tự an ủi mình rằng xa nhau thì sao, không phải vẫn có thể liên lạc bằng điện thoại đấy thôi? Đến khi mỗi tối đi ngủ mới nhận ra tôi sai rồi. Tôi không thể sống thiếu chúng nó, không thể!
-Rốt cuộc tôi đã làm gì sai? Có phải tính cách tôi đáng ghét đến nỗi 3 đứa bạn của tôi, đứa thì đi trong thầm lặng, đứa thì bẻ sim, đứa thì che giấu tôi đến phút cuối cùng?
-Tôi thật sự, thật sự rất nhớ chúng nó. Tôi phải làm sao bây giờ...
Đơn nấc lên, tiếng khóc đứt quãng không thành lời. Cô đã cố tỏ ra cô không cần, cô là người con gái mạnh mẽ, cô sẽ sống tốt. Vậy mà cuối cùng lại nhận ra sâu trong thâm tâm vẫn luôn tổn thương như vậy. Minh, Thanh, Thành, làm ơn quay về đi, tao nhớ chúng mày, nhớ đến điên cuồng!
Đột ngột, giọng nói liền mạch của Linh vang lên, vô tình làm cho lòng Đơn chết hẳn:
-Không lầm đâu, chúng nó bỏ rơi mày, là do mày quá yếu đuối. Từ giờ trở đi mày phải cố gắng sống tốt lên cho chúng nó mở mắt ra, đồ bánh bèo!
Dạ Từ Minh đã từng nói, lần này tôi nghe anh, mong sau này anh giữ

«  Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao! »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm