Đọc Truyện theo thể loại
Sáng ngày đi chơi, sân trường vắng bỗng chốc chứa đầy xe cộ. Giờ hẵng còn là 5 rưỡi, 6 giờ sáng, Đơn cầm cái vali nhỏ kéo lạch cạch lên xe buýt ngồi trước. Hôm qua mẹ mang cô ra ướm đi ướm lại mấy cái váy mới mua, miệng còn không ngừng cười tủm tỉm, lầm bầm mấy câu đại loại: "Trông thế mà quan tâm nhau ra phết!", xong xuôi còn chụp thêm mấy cái ảnh, gửi cho ai đó mà cô nằng nặc đòi xem cũng không được. Nghe mẹ bảo cái váy này mẹ đặt mua tận Anh ấy, mặc nhớ giữ gìn cẩn thận. Anh? Lần nào cũng Anh. Sao bao nhiêu nước Mĩ, Pháp, Lào, Ả Rập không đặt mà cứ phải đặt ở Anh? Nghe đến cái tên nước thôi mà đã nẫu hết cả ruột.
Hôm nay Đơn mặc váy cổ sơ mi cộc tay dài đến bắp đùi màu xanh dương nhạt, đầu đội thêm cái mũ màu trắng trông nhu mì lại phảng phất chút buồn buồn. Ai hỏi Đơn mới trả lời, không thì cũng chẳng nói năng câu nào, riết có người còn tưởng cô bị câm. Vì lần này số học sinh đi ít nên chỉ lác đác vài xe buýt, lớp của Đơn được ghép với lớp các em khối 6. Các em còn bé nên nô đùa rất vô tư vui vẻ, Đơn nhìn các em rồi lại nghĩ đến mình hiện tại, bạn thì chẳng có, muốn vui cũng không được nữa rồi.
Ai đó tự cô lập bản thân, chọn hàng ghế gần cuối lặng lẽ đặt đồ xuống. Để tránh phiền toái, Đơn muốn nhanh chóng nhấc vali của mình cất lên nóc trước, phòng tẹo nữa các em vào lại lục tục xô đẩy. Cố hết sức bình sinh nhấc cái vali lên, khổ nỗi hôm qua mẹ nhét hơi quá đà thành ra hơi nặng. Đơn toát hết mồ hôi, khó nhọc nâng lên đặt xuống vẫn không cho lên được. Đang định gọi chú lái xe nhấc lên hộ, nào ngờ trên tay bỗng dưng nhẹ bẫng, lưng bị ai đó ép vào. Đơn giật nảy mình co người ngồi xuống ghế, có hơi kinh ngạc nhìn người đang hồn nhiên phủi tay xếp đồ ngồi xuống cạnh mình.
Trần Hiểu Linh? Cờ lờ gờ tờ??
-Hê lô!
Linh thản nhiên giơ tay lên chào, mặt không đổi sắc nhồi mấy quả quýt vào tay Đơn. Khuôn mặt ngưng trọng của Đơn bỗng chốc xị ra, lạnh lùng trả lại quýt cho người bên cạnh rồi quay đi nhìn cửa sổ. Tên đầu gấu phiền toái, cô chả quan tâm, thích làm gì thì làm.
Linh ngồi bên cạnh bĩu môi một cái. Bớt làm giá! Anh đây là vì chót hứa với người ta rồi nên mới mặt dày ngồi cạnh mày thôi nha!
-Tao không học đội tuyển mà vẫn được đi, mày không thấy lạ à?
-Ừ... Mỗi vậy thôi à?
-Thì tao bảo thế thôi.
Linh buồn bực lôi máy điện thoại ra chơi. Tổ sư, nói chuyện với con ranh này chán chết đi được! Nó có biết là ông đây đã phải tốn bao nhiêu mồ hôi nước mắt mới chuồn được lên đây với nó không? Tối qua thì phải xếp quần áo trong thầm lặng, sáng nay thì phải lén lút mò xem nó ngồi xe nào để sửa sĩ số tham quan xe đó tăng thêm 1 đơn vị. Nhất là đm, con cờ hó Ngân nổi tiếng đánh hơi nhanh danh bất hư truyền, chỉ sợ nó mà phát hiện ra về mách bố mẹ là chết không toàn xác.
Gần đến giờ xuất phát bọn trẻ lớp 6 mới tíu tít ùa lên xe, Thư lúc này cũng bước lên, nhìn thấy Linh ngồi cạnh Đơn liền làm bộ mặt thộn đến khó hiểu, nhưng rồi cũng tặc lưỡi chọn hàng ghế đối diện để ngồi.
Lớp Đơn là lớp chọn, đi thi đội tuyển cũng kha khá, tuy đã xin nghỉ bớt những cũng đông người lên xe. Tất cả đều chung một phản ứng, đầu tiên là giật mình ngã ngửa khi thấy Linh, sau đó là lò dò về chỗ ngồi. Ai nấy lúc này cũng có chung một suy nghĩ, đó là muốn xô ra đấm cho tên kia một phát. Đợt trước dám bắt nạt Đơn à, hừ hừ...
Bánh xe bắt đầu lăn, Linh ung dung rung đùi bóc vỏ quýt, "ê" một cái gọi con bên cạnh, rồi nhân lúc nó đang ngơ ngác liền nhét tọt một múi vào mồm nó.
Đơn nhăn mặt định nhè ra, thấy ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người xung quanh liền nuốt lại. Mày Đơn nhíu chặt, nói nhỏ:
-Điên à?
-Không, nghe người ta nói mày dễ say xe.
Linh tỉ mỉ lột vỏ quýt, dứ cho Đơn một mảng vỏ thật to. Đơn mệt chẳng buồn so đo nữa, với cả bây giờ đúng là cô đang rất chóng mặt thật. Đơn hỏi:
-Người ta là thằng nào?
-Không có gì!
Linh nhún vai, tiếp tục bỏ một múi quýt vào mồm. Uis đúng là quýt hịn, ngọt lịm lại không có hạt. Người ta gửi cho con bên cạnh mà anh còn được ăn ké, sướng hết cả cái cuộc đời.
-À...
Đơn quay sang nói với Linh:
-Tôi tưởng anh giờ này đang thi cấp III chứ?
Trước bộ dáng muốn trả lời cũng được mà không cũng được của Đơn, Linh chỉ bình thản ăn thêm một múi quýt, tỉnh bơ:
-Đúp rồi, thi thố gì?
-...
Quay đầu vào ngủ, không thèm quan tâm nữa! Linh cười khúc khích, anh đây chọn trường tư, không ôn cũng được. Với cả bọn khối 9 mà dám đi chơi tầm này chỉ có một là như anh, hai là tuyển thẳng rồi nên đếch lo thôi.
Đường đi xóc, có ai đó ngủ gật gù, đầu dựa trên cửa sổ. Rồi xe quẹo một cái làm đầu con kia quẹo tréo theo, vô tình đáp thằng vào vai gã bên cạnh. Gã rùng mình định bụng đẩy ra, khổ nỗi nhìn cái mặt trông đến là phờ phạc kia lại không dám đẩy. Linh bực dọc bấm máy điện thoại, lầm bầm:
-Ông đây là vì người ta nhờ, vì người ta nhờ thôi đấy!
Xe dừng lại trước bản Xôi một đoạn khá xa, học sinh cùng giáo viên, người quản lí và người giám hộ phải đi bộ vào chỗ thuê được để xếp đồ nghỉ ngơi. Nơi đây khung cảnh non nước hữu tình, không khí trong lành thoáng đãng, ánh nắng mặt trời không nắng gắt mà chỉ dìu dịu. Hàng đoàn nối đuôi nhau đi sâu vào trong, trên đường đi còn gặp bao nhiêu loại cây khiến mọi người thích thú, giữa khoảng trời chỉ in đậm một màu xanh này. Chỗ mà mọi người sẽ ở 3 ngày 2 đêm là một cái nhà sàn rất lớn, hai bên góc là một đống chăn và đệm được xếp gọn gàng, có vẻ đến tối sẽ trải ra cho học sinh nằm cạnh nhau mà ngủ. Bên cạnh tường là một cái tủ to như giá sách khổng lồ, từng người một đặt đồ của mình vào từng ô riêng theo sắp xếp của giáo viên. Đây là phòng ngủ, đi ra bên ngoài một đoạn là tới sảnh ăn. Thực đơn bản Xôi phong phú nhưng cũng rất bình dân: Xôi, gà nướng, khoai chiên, lặc lè, trà đá, nhân trần,... Tuy vậy nghĩ đến ăn tầm này có vẻ vẫn còn hơi sớm, vì giờ mới có 9 giờ sáng thôi.
Đơn lặng lẽ sắp xếp đồ, rồi lại lặng lẽ chuồn ra ngoài đi dạo một mình. Đi được một đoạn vô tình gặp Ngân, Đơn làm bộ giơ tay lên lừ mắt một cái, Ngân chạy mất dép.
-Ranh con, đợi đấy!
Ngân không cam lòng lầm bầm lầu bầu chạy xa khỏi Đơn, Trần Hiểu Linh đứng núp ở một góc sau gốc cây đang nằm bò ra cười như chưa bao giờ được cười. Đơn thở dài, bước đi tiếp.
Cầm theo chiếc ô mà mẹ đưa cho, Đơn men theo con đường nhỏ vòng vèo chậm rãi đi ngắm cảnh. Linh núp sau cây nhìn theo Đơn đi ngày một xa, luống cuống hoảng loạn, phân vân không biết có nên đi theo con điên kia không. Ôi mệt thế nhỉ? Linh chỉ muốn nằm chơi game thôi mà huhu... Phân vân chán chê nửa buổi, quay qua phát hiện đối tượng đã đi mất mới luống cuống chạy theo.
Đơn đi một đoạn liền cảm thấy không ổn, quay đầu lại, quả nhiên đã thấy tên nào đấy với cái áo phông quần đùi quen thuộc chạy theo. Linh thấy Đơn quay lại nhìn mình liền tưởng cô chờ anh, miệng có chút đắc ý nhếch mép lên cười. Ai nha cái gì cũng phải nói nha, được soái ca hót boi đây theo sát gót chân không cảm động mới lạ. Hí hửng một hồi, ai ngờ Đơn thản nhiên quay lên đi mất. Linh hốt hoảng, bỏ động tác vuốt tóc hào nhoáng trên đầu ra vừa chạy cuống cuồng vừa gào:
-Chờ tao! Đm mày chờ taoooo....
2 tiếng đồng hồ Linh lẽo đẽo theo sau lưng Đơn, cô đi đâu

«  Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo! »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm