Đọc Truyện theo thể loại
Nguyên chap này tặng bạn @KarryYunki nhaa, happy born sun <33 Tôi thương cô lắm đấy nhé :< Tuần này tôi chỉ định đăng 1 chap thôi, viết không kịp, mà viết vội thì chất lượng truyện đương nhiên giảm rồi!
Nên là thương tui đi -,-
***
Nguyễn Giản Đơn, cô bé, đàn chị nghe đồn xinh xắn nhất khối 8, người luôn đứng thứ 2 hoặc thứ 3 khối mỗi kì thi, bỗng dưng dạo gần đây lại hành xử như muốn phát điên, đến nỗi mấy confessions trường phải hô lên vài câu: "Thiên tài bị điên rồi, điên thật rồi!"
Thành tích học tập giảm, tần suất cười cũng giảm, chế độ ngồi bần thần một mình tăng, ngoại trừ tương tư ra thì chính là điên còn gì! Đời nào bọn trong trường tin Nguyễn Giản Đơn biết yêu chứ? Nhìn nó thân thiết với Dạ Từ Minh đến thế mà cuối cùng cũng không yêu nhau được là đủ hiểu trái tim con người này sắt đá đến mức nào rồi.
-NGUYỄN GIẢN ĐƠN, TÔI GỌI CHỊ LẦN THỨ 10!
Thầy Toán hét lên làm Đơn giật mình đừng dậy, cầm sách lên nhìn. Vừa mới định đọc đã bị thầy quát cho giật bắn một cái:
-Sách mới sủng cái gì? Tôi bảo chị lên giải bài này cho tôi!!!
Bọn trong lớp nghe thầy quát sợ hãi im thit thít, ngồi lặng đi dí mắt xuống vở, đứa đang ngủ còn phải bò dậy làm bộ chăm chú làm bài. Thư nhìn con người đang à lên một cái rồi lọ mọ mò lên bảng kia không khỏi nhíu mày. Thư hiểu tại sao nó trở nên như thế, chỉ có điều đến giờ cô vẫn không biết lí do gì khiến 3 đứa kia phải cố tình bỏ nó mà đi như vậy. Haizzz, không hiểu cũng phải thôi. Nhóm 4 đứa của Đơn vốn được gọi là nhóm hội tụ của những học sinh thiên tài, mà suy nghĩ của thiên tài, người thường như cô làm sao hiểu được.
Theo thói quen, Đơn bước chân lên bản, cầm phấn rồi đọc lướt qua đề bài, đặt phấn. Đôi tay Đơn vô định đánh một dấu sao đầu dòng, lẩm bẩm công thức để giải bài toán. Bỗng dưng mắt Đơn cụp xuống, cả người đứng im bất động, hàng mi cô rung rung đầy mông lung như thể muốn bỏ cuộc, muốn ngã xuống ngay bây giờ.
Bài này.. cô biết làm...
Nhưng mà.... cô không muốn làm.
-Thưa thầy, em không làm được, thầy gọi bạn khác đi.
Làm thì cô được cái gì?
Làm thì cô sẽ lôi 3 đứa bọn nó về được sao?
Làm thì sẽ được nghe mấy tiếng hoan hô đầy sùng bái của Thành sao?
Làm thì sẽ được Minh và Thanh bẹo má trêu ghẹo sao?
Chi bằng bỏ đi, nằm xuống ngủ một giấc, có khi có thể quên đi sự thật đến đau lòng này.
Thầy Toán khó tin trợn mắt lên. Rồ à, bài này chị vừa mới làm 2 ngày trước đấy chị Đơn, chị đùa với tôi chắc? Thầy lặng lẽ quan sát nhóc con bước từng bước về bàn rồi ngồi gục mặt xuống đầy mệt mỏi, cảm thấy ngờ ngợ về lời nói của đồng nghiệp Hằng văn. Lẽ nào như Hằng nói, vì cả 3 đứa bạn thân nhất đồng loạt chuyển đi nên buồn sao? Ừ, dễ hiểu thôi, nhưng cũng không đến mức quên luôn bài toán mới làm cách đây 2 hôm đấy chứ? Thầy vò đầu bứt tai, cuối cùng lại thở dài đầy bất lực. Thôi kệ đi, tụi nhỏ dù gì vẫn có mấy cái "mặt sách" để liên lạc cơ mà, đợi vài ngày nguôi nguôi là sẽ lại đâu về đấy thôi. Nhắc mới nhớ, cái "anh vai to" hôm qua thầy mới thay được tận 17 "lai sờ", còn có mấy người vào khen thầy đẹp trai nữa, nghĩ lại mà vui quá chừng, vui quá chừng.
Tiết địa, kiểm tra 15 phút. Cô địa lướt đi lướt lại quanh lớp, đi qua bàn Đơn thấy con bé để trắng giấy, còn ngồi ngắm móng tay nữa mới điên chứ. Bài thì không làm đi, con gái lớn biết điệu rồi phỏng? Trường cấm sơn móng tay mà cũng dám sơn, giỏi thật, đừng tưởng sơn mấy cái màu hồng phớt nhàn nhạt là tôi không nhận ra nhé! Cuộc đời này cô địa ghét nhất là mấy đứa con gái học cấp II mà son son phấn phấn, móng tay móng chân, lần này học sinh giỏi của lớp sa ngã vào con đường đó, bản thân cô là một giáo viên có trách nhiệm với trường với công tác, làm sao có thể bỏ mặc học sinh cho được? Cô địa quát lên:
-Đơn, ai cho phép em sơn móng tay hả? Về nhà tẩy ngay đi cho tôi! Làm bài mau, sắp hết giờ rồi!
Cứ ngỡ bé con ngoan ngoan mọi ngày sẽ ríu rít sợ sệt giật bắn mình một cái rồi lại làm bài, ai ngờ ngoài dự đoán nó hờ hững hơn cô tưởng. Nó ôm khư khư bộ móng tay, lắc đầu:
-Em không tẩy đâu!
Đây là bộ móng tay mà Thanh sơn, Đơn có thể tẩy sao?
-Em...!
Cô địa tức giận cầm cây thước gỗ chỉ vào mặt Đơn, bắt gặp ánh mắt quyết đoán của con nhóc học sinh liền ngưng lại, không nói thêm gì. Cô địa thở dài, ánh mắt đấy cô còn lạ gì, chẳng phải đó là ánh mắt bất chấp tất cả giống cô ngày xưa sao? Ngày đó bố mẹ nghĩ cô không đủ năng lực thi sư phạm nên đã khuyên can bằng mọi cách, cuối cùng cô vẫn đỗ đó thôi. Đành kệ nó vậy.
Nhưng sự việc không đơn giản như thế. Ai đó trong lớp kể cho Thuỷ 8C nghe về việc này, ngay sau đó Thuỷ liền khiếu nại cho các thầy cô giáo khác, phàn nàn rằng làm như vậy thật sự rất không công bằng đối với các học sinh trong trường. Cô Hoa chủ nhiệm 6C ức Đơn từ cái vụ oắt con làm Thuỷ lớp cô bị đình chỉ mấy ngày rồi, lần này được đà càng làm căng tợn. Rốt cuộc cô Hằng đành về lớp bắt Đơn xoá móng tay đi, thế nhưng Đơn một mực không chịu, buộc cô Hằng phải giải trình lại sự việc lên hội đồng. Cô Hằng không được thì tổ trưởng tổ văn xuống, rồi đến hiệu phó, hiệu trưởng. Các thầy cô có thiện cảm với Đơn rất nhiều, ai cũng nghĩ đến việc bỏ qua cho Đơn, tuy nhiên xét về đạo đức nghề nghiệp thì liền cảm thấy làm vậy rất bất công, lại được thêm hai cô trò lớp 6C nên sự việc vốn bé như con kiến mà lại bị làm căng lên. Cuối cùng vẫn là Đơn bị kết tội vi phạm nội quy trường học, chống đối giáo viên, phải gọi phụ huynh đến làm việc.
Ngày họp mặt phụ huynh và giáo viên, ngoài bố mẹ của Đơn còn có bố mẹ của Minh đến. Hai bác vừa gặp Đơn liền ôm cô bé vào lòng, mắt mẹ Dạ hơi đo đỏ, xoa đầu Đơn lẩm bẩm 3 chữ "Bác xin lỗi". Ngược lại với bố mẹ Dạ, bố mẹ Nguyễn có vẻ bình tĩnh hơn các thầy cô tưởng tượng. Đơn ngồi giữa mẹ Dạ và mẹ Nguyễn, hai bố ngồi bên ngoài. Cô Hằng khe khẽ thở dài, thầy hiệu trưởng vẫn giữ được nét mặt nghiêm nghị như thường, trong phòng có cả vài thầy cô khác.
Không khí đang trùng xuống, bỗng nhiên Đơn mở miệng:
-Con không muốn tham gia việc này, con xin phép được về lớp trước.
Nói rồi đừng dậy cúi nhẹ đầu, bỏ về lớp. Cô Hoa hơi bĩu môi một cái, lườm lườm nhìn theo. Đơn lững thững bước đi trên hành lang, đến đoạn gấp khúc bỗng nhiên gặp Thư. Thư đang dựa người vào lan can, đầu ngẩng lên, tóc bay nhẹ theo gió. Thư xoay đầu sang nhìn Đơn, ánh mắt ấy... cứ như là Đơn khi nhìn Ngân vậy.
Ghét có ghét, có không đành lòng, có miễn cưỡng, có cả sự chấp nhận.
-Sao? Vẫn bị bắt tẩy đi chứ?
Thư nhếch môi cười, Đơn bất giác sờ vào móng tay mình, khe khẽ mỉm cười rồi gật đầu một cái. Thư cười rộ lên, đứng thẳng người dậy phủi phủi áo. Đi lướt qua Đơn, Thư nhếch môi để lại vài câu:
-Thứ yếu đuối như cậu, rốt cuộc vẫn để tôi phải làm cái việc cỏn con này.
Sau đó Đơn cũng không rõ tại sao vụ móng tay của cô lại được bỏ qua một cách êm đẹp, chỉ biết rằng khi Thư lướt qua cô, nơi cậu ấy bước vào chính là văn phòng hiệu trưởng.
-Con không biết đâu, dáng vẻ của con bé ấy rất oai phong lẫm liệt. Đầu tiên bé mở cửa đi vào, sau đó đứng khoanh tay liếc nhìn cô chủ nhiệm 6C một cái, tiếp đến bé đi thẳng giữa bàn chọn một ghế ngồi xuống, cuối cùng trước khi thuyết

«  Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ? »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm