Đọc Truyện theo thể loại
Thế nào là "ôm nốt"?
Cuối cùng Đơn đã hiểu rõ "ôm nốt lần này thôi" của Minh có nghĩa là gì.
Tối hôm đó Đơn sốt quá cao, sáng ra không có đủ sức đi thi nên nghỉ ở nhà. Các thầy cô trong trường ai cũng tiếc hùi hụi, liên tục nhắn tin cho bố mẹ Nguyễn hỏi thăm. Cô Hằng tuy buồn nhưng vẫn phải cho xe khởi động để tránh ảnh hưởng đến các học sinh khác. Nào ngờ cô vừa mới nói bạn Đơn ốm không thể đi thi là Minh đứng ngay dậy, đòi đi xuống xe.
-Tại sao?
Cô đã hỏi vậy, thằng nhóc học sinh của cô, giỏi như thế, tiền đồ sáng lạn như thế. Ấy vậy mà không nói hai lời trực tiếp nhảy phốc khỏi xe, trước khi đi còn bỏ lại một câu:
-Em thi thực ra cũng là vì nó. Cái giải này vốn chẳng giúp ích gì được cho em. Lần này nó ốm rồi, em thi để mang giải về cho nó buồn thêm sao?
Xem kìa, tự tin như vậy, cứ như chắc chắn bản thân sẽ được giải nhất không bằng ý! Thôi thôi, về thì về luôn đi, anh đã quyết cái gì thì tôi chẳng bao giờ cản được đâu mà!
Nhóm 4 người học sinh xuất sắc nhất khối, khi mới đi thi thì thi cả 4, đến bây giờ, chỉ còn mỗi một người.....
***
Đơn bị sốt virut kéo dài một tuần liền. Ba ngày sau khi thi Thanh và Thành đều về thăm Đơn, Thanh vui vẻ báo cô thi một mình chán nên bỏ lại mấy câu, xếp chuẩn xác hạng 7/6 người được chọn đi thi với nước khác. Cuối cùng thì Thanh vẫn rinh về giải ba quốc gia, Đơn nghĩ, thôi thế cũng được, nhìn lại bản thân mình bỏ lỡ kì thi quan trọng cũng có hơi tiếc nuối.
Điểm mấu chốt là, suốt từ lúc Đơn ốm đến khi khỏi hẳn, ngoại trừ lần duy nhất Minh đến đây lấy thuốc trên kệ tủ cho cô, thời gian còn lại đều không thấy tăm hơi đâu hết. Sang gõ cửa nhà mấy lần hai bác đều kêu nó bảo bận không muốn gặp ai hết, còn trợn tròn mắt nhìn Đơn hỏi: "Minh nó chưa nói cho cháu biết à?"
Biết? Biết cái gì?
Đơn lắc lắc đầu rồi xin phép ra về, dự định mai lên trường hỏi nó một chút, xem một tuần qua đi đâu mà không thấy ló mặt ra. Chỉ có điều trước giờ sống hồn nhiên quá, không để ý tiếng thở dài não nề đằng sau lưng, cũng không chú ý tới ánh mắt buồn thăm thẳm từ phía trên tầng hai nhìn xuống.
Minh lưu luyến nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn, thở dài một hơi. Chợt điện thoại rung lên, cậu nhấc máy:
-Alo?
"Thành đây, mai mày đi à?"
-Ừ...
"Xác định chưa?"
-Chưa.....
Thành lặng im khi nghe câu nói của Minh, cậu thở dài:
"Cân nhắc kĩ trước khi quyết định một điều gì đó!"
-.....
"Đi thì đừng có hối hận, tao không nhét con Đơn vào vali cho mày bác đi theo được đâu!"
-Nếu được, khỏi cần nhét nó vào vali. Nhét vào balo rồi đeo đằng sau lưng cho gần người, không sợ mất.
-.......
Mịa thằng điên! Thành giật giật khoé miệng, tiếp tục nói:
"Con Đơn, không có mày nó vẫn sống tốt. Mày đi rồi thì còn tao, không còn tao thì còn đầy thằng. Bây giờ mày đi chỉ khổ mày thôi, không xí chỗ nhanh em nó lọt vào tay thằng khác, lêu lêu đồ mất chỗ!"
-Mày!!
Tút...
Thành đã kịp tắt máy, Minh tức giận, ném điện thoại lên giường.
Mẹ Dạ đợi bé con đi khuất khỏi cửa mới quay qua hỏi chồng:
-Em không dám tưởng tượng đến cảnh hai đứa chúng nó xa nhau.
Bố Dạ cầm máy điện thoại lướt lướt, bất lực thở dài 1 chút rồi lại bình thường:
-Xa có mấy năm thôi, hai đứa vẫn có thể liên lạc qua mạng xã hội mà. Với lại nếu con trai mình thích con bé ấy thật sự thì dù trôi qua bao nhiêu năm nó vẫn không bỏ cuộc đâu.
-Vấn đề là Đơn, nó có chịu chờ không ấy! Xinh thế kia, không đến lượt con trai mình đã có bao nhiêu thằng xin chết rồi!
-Ôi dào, em cứ phải lo! Con trai mình được thừa hưởng khuôn mặt đẹp xuất sắc giống bố nó, nhìn một lần là vương vấn cả đời. Đơn nó mà quên được thằng Minh nhà mình mới là lạ đấy! Đến em ngày xưa mang tiếng ấy ấy mà cũng đổ trước cái mặt này còn gì.....
Bố Dạ lấp liếm, giọng ngày càng nhỏ dần. Mẹ Dạ vồ lên, cấu eo chồng khiến bố Dạ la oai oái:
-Anh nói "ấy ấy" nghĩa là sao? Nói rõ ra!
-Ối, cấu nhẹ thôi anh đau! Á, là xinh đẹp mĩ miều dễ thương hiền dịu nết na đẹp tựa thiên tiên, tha cho anh...
-Ai nói là em đổ trước mặt anh? Còn không phải tại anh dùng mưu hèn kế bẩn cho ông già xin xôi đến bói toán mấy câu vớ vẩn sao?
-A a ui ui, vợ ơi anh xin lỗi, là anh đổ trước, anh đổ trước chân em! Huhuhu....... Ai da đừng có véo nữa người ta đau mà!!!!!
***
Dưới sân trường nhuốm một màu nắng sớm, gió thổi dìu dịu, trên mấy cành cây khô héo đã nhú ra búp non, báo hiệu mùa hè sắp tới.
-Sau đây, tôi xin công bố kết quả cuộc thi học sinh giỏi cấp quốc gia như sau......
Tiếng cô thầy hiệu trưởng dõng dạc trên bục lớn, bây giờ là tiết chào cờ, các học sinh tranh thủ lúc cô đang đọc làm việc riêng rất nhiều. Đơn ngồi gần cuối hàng dáo dác tìm quanh xem Minh đâu, rốt cuộc không những không thấy Minh mà còn bị Thanh với Thành mắng cho một trận.
-Mẹ kiếp, bạn bè ngồi lù lù ngay đây, lúc nào trong mắt cũng chỉ có mỗi Minh!
Thành tức giận giậm chân, làm bao nhiêu trò mà con nhóc kia vẫn không chịu chú ý tới. Mặt cậu hơi buồn buồn, mắt cụp xuống, thở dài một hơi. Đơn tìm chán chê, đến khi thầy hiệu trưởng kết thúc bài thông báo mới giật bắn mình, ngơ ngác quay sang hỏi Thành:
-Thành ơi, sao không có giải của Minh? Hay thầy đọc thiếu?
Có đứa nghe câu hỏi kia không khỏi giật bắn mình, Thanh hồn nhiên định đáp, bất ngờ miệng cô bị tay Thành bịt chặt, Thành lôi tọt Thanh đi mất.
-Ah ui ui sao tao đau bụng thế nhỉ? Thanh đi với tao ra phòng y tế cái, đứng không vững nổi rồi!
-Ơ này, từ đã!!
Hai đứa ồn ào chạy mất, bỏ lại Đơn buồn thiu ở hàng dưới cùng.
Rốt cuộc mày định làm gì mà trốn tao mãi như thế, hả Minh?
Giờ ra chơi Đơn chạy đến 8B tìm Ngân. Cứ ngỡ rằng cậu ta yêu Minh rồi thì sẽ hết ghét cô, ai ngờ vừa mới hỏi Minh đâu đã bị mắng xối xả cho vào mặt. Ngân nói Đơn cút, cút ngay khỏi tầm mắt Ngân, cái loại như Đơn làm bẩn hết mắt mọi người. Ngân còn nói Đơn là cái đồ ngoài nai trong cáo, cứ tỏ vẻ hiền hiền dịu dàng, cuối cùng không biết đã mơi được bao nhiêu thằng rồi. Bạn bè cái éo gì? Có mà rải thính Minh không được nên sinh xấu tính, làm mọi thứ để chia rẽ Ngân với Minh. Đồ ích kỉ, đồ hai mặt, đồ lẳng lơ, nỡ lòng chia cách đôi uyên ương như thế! Bố mẹ nào đẻ ra mày chỉ tổ đau! Minh ấy, Minh đã chán ngấy Đơn rồi nên mới bỏ đi nơi khác đấy!
-Cậu không nói thì thôi, tôi không hỏi nữa.
Đơn nghe xong một đống câu chửi thản nhiên đáp. Có một số người mình không nên chấp, người ta chửi thì tự người ta nghe, mình mang vào lòng làm gì cho mệt người. Nhưng sự việc không dừng lại ở đó, Ngân bất ngờ túm tóc Đơn giật lại, rồi tát cho Đơn một nhát trước con mắt của bao nhiêu người. Âm thanh thanh thuý vang dội, lòng Ngân hả hê.
Thế rồi 1 giây, 2 giây,... Đơn vẫn đứng im không động đậy.
Ngân cứ ngỡ cái đứa con gái hiền hiền giả tạo này sẽ nhẫn nhịn để không làm xấu hình tượng của bản thân.
Ngân cứ ngỡ nó sẽ ôm mặt khóc nức nở chạy đi mất, để cho mấy đứa con trai xót thương chạy ra dỗ dành.
Nhưng tất cả... chỉ là một từ "ngỡ".
CHÁT!!!
Ngân hoảng sợ ôm một bên má mình, nước mắt nhanh chòng tràn khoé mi. Cô ta gào lên:
-Mày, ai cho phép mày đánh tao?
-IM MỒM!!! Nói một câu tôi tát thêm một cái!!
Đơn quát lên khiến cho Ngân giật mình im thin thít. Tất cả mọi người

«  Chương 27: Người Minh yêu là...?

Một số điều không nói trong truyện »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm