Đọc Truyện theo thể loại
Ngân nghe được mấy lời phát ra liền không tự chủ được run lên. Nhưng cô là ai chứ, anh trai cô ngổ ngáo vậy mà còn bị nắm trong lòng bàn tay cô, con nhỏ này đã là gì? Ngân vênh lên, cười ngọt ngào:
-Được, cứ đánh đi. Đây là ở cổng trường, để tôi xem tội đánh một người tàn tật có bị đuổi học không?
Vừa dứt lời Ngân liền hứng trọn một cái nhéo đầy đau thương. Cô ta hét lên, dùng sức xoa xoa hai bên eo. Đơn ngược lại cười rất tươi tắn, tỉnh bơ nói:
-Cậu này, đừng trêu tôi nữa, tôi véo cậu chết bây giờ!
Đơn liên tiếp giơ hai tay ra véo vào những chỗ dễ đau nhất trên người Ngân. Đùi, eo, ngực, nhất là hai bên eo thì day đi day lại khiến Ngân khóc thét lên. Mấy học sinh tụ tập ở cổng trường nghe thấy tiếng ồn ào đều đồng loạt nhìn qua bên này, tuy nhiên khi thấy sự vui vẻ rạng rỡ trên mặt 4 đứa nhóm Đơn liền tưởng là họ chỉ đang đùa, còn Ngân bị véo nên buồn người kêu la tí thôi!
Ba đứa Minh Thành Thanh vẫn đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích, nụ cười trên môi đông cứng, không cử động nổi. Phụ nữ nói cho cùng vẫn là sinh vật vô cùng đáng sợ. Minh lấy lại bình thường ẹ hèm, nhanh chóng nhấc xe lăn quay đi, để đây lâu chắc Ngân tím hết người mất, đến lúc đó muốn vạch tội Ngân ngược lại sẽ vạch tội chính mình.
-Thôi đùa vậy được rồi, để tao đưa bạn lên phòng giáo viên nhé!
Nói rồi phóng đi một mạch, chỉ sợ không nhanh quả bom hẹn giờ kia sẽ bùng nổ mất. Đơn vốn định nói để Ngân lại cho cô chơi thêm chút nữa, không ngờ đã bị Thành nắm lấy vai xoay người lại. Mặt hai đứa đối diện nhau, Thành an ủi:
-Thôi nào!
Mặt Đơn trầm xuống, hai tay nắm chặt. Cô nói với Thành rằng, hiền thì hiền thật, nhưng cô không chịu nổi tự nhiên bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết như thế. Cô ức, cực kì ức.
Thành hơi nhếch miêng lên tạo thành một hình bán nguyệt hờ hững. Thành bảo nếu vậy thì mày phải trở thành kẻ đi bắt nạt, chứ nếu không có kế hoạch của bọn tao, mày còn nhơn nhơn ở đây được sao? Nói không chừng giờ này đang mặc váy rách chạy quanh ngoài đường rồi!
Đơn công nhận, ừ, đúng!
Nhưng tao có ba đứa chúng mày để làm gì cơ chứ? Không phải để tao dựa dẫm vào sao?
Thành xoa đầu cô, khẽ nói đợi thêm một khoảng thời gian nữa cô sẽ phải từ bỏ ý nghĩ đó thôi. Đơn lúc đó không công nhận, về sau mới biết lời thành nói là đúng, đúng đến đáng sợ.
***
Hôm sau đi học tội của Ngân bị công bố, cô bạn bị giáo viên chủ nhiệm mắng cho một trận. Hôm qua lên phòng hiệu trưởng cô ta còn bị Minh lôi ra bằng chứng là lọ keo chó và thuyết phục thầy hiệu trưởng đó là của cô ta, đồng thời kể về tình trạng của Nguyễn Giản Đơn lúc bấy giờ, thêm mắm dặm muối rằng nếu em không kịp tới chẳng phải bạn Đơn đã rách một mảng váy lớn, mất đi danh dự của một người con gái sao. Ngân tức đến tối tăm mặt mày, giờ giải lao gọi nhanh cho anh trai, bắt anh đi xử lí ranh con ngay cho em. Thật ra tội của Ngân nói nặng cũng nặng thật, nhưng cô ta chỉ quan tâm rằng việc ấy khiến bản thân cô ta bị nhận lấy xấu hổ mà thôi. Cô ta từ trước đến nay luôn được khen, đâu có bao giờ bị gọi lên trước lớp nhắc nhở đâu cơ chứ?
Mà ngay lúc đó Đơn vẫn còn đang ngồi một mình trong thư viện lôi văn mẫu ra học. Cô chủ nhiệm cùng các thầy cô bộ môn đã đặc cách cho Đơn được bất cứ lúc nào thích ra thư viện ngồi, hai người đặt kì vọng rất lớn vào Đơn. Đơn bình thản lật sách, ghi ghi chép chép, rồi lại lẩm nhầm học thuộc. Cô cảm thán trí nhớ của mình tuyệt thật, đọc vài lần đã nhớ, so với các bạn cùng ôn đội tuyển thì đỡ vất vả hơn rất nhiều.
Đang học thì có người hầm hố xông vào, cầm một tay cô nhấc lên.
-Mày lại làm gì em tao rồi?!?
Đơn nhíu mày nhìn Linh. Dù biết anh này bị hại nhưng Đơn sau khi bị đánh một trận vẫn không ưa nổi cái bản mặt này. Cô hất tay Linh ra, quát:
-NGỒI XUỐNG!
Linh bị tiếng quát doạ cho điếng người, vô thức ngồi xuống. Đơn thở dài, ngồi xuống cạnh Linh. Cô chỉ vào vài vết đánh mờ trên người Linh, hỏi:
-Chỗ này với chỗ này, cái nào là bố mẹ đánh, cái nào là nó đánh?
-Mày mới nhảm cái gì đấy?
-Tôi hỏi chỗ nào là bố mẹ đánh??
Linh nghẹn họng, ầm ờ:
-Chỗ dưới cánh tay.
-Thế chỗ này?
-Nó cắn.
Không ai bảo ai, cả hai đều tự hiểu "nó" ở đây là ai. Đơn tháo một khuy trên cổ áo Linh xuống, giơ máy điện thoại lên. Linh bị sờ soạn liền gào toáng, lấy hai tay che ngực:
-Mày-mày-mày làm cái gì đấy???
Đơn véo mạnh tay Linh, vừa véo vừa đe doạ:
-Nói bé thôi, tôi mà làm to chuyện lần trước lên thì anh không sống nổi với bố mẹ anh đâu!
Linh bị chạm vào đúng điểm yếu, sợ hãi buông tay ra. Anh nhắm tịt mắt lại, nhận ra Đơn đang chạm vào ngực mình liền đỏ bừng mặt lên, lắp ba lắp bắp:
-R... Rốt cuộc mày định làm cái gì mới được....
Đơn không thèm trả lời, chụp xong vết bầm liền xoay lưng Linh lại, vén áo anh ta lên. Cô hỏi:
-Tất cả chỗ này có chỗ nào là nó cắn nữa không?
-C.. Chỗ gần hai bên eo... Nó thích cắn chỗ nhiều thịt...
-Mỗi lần anh làm trái ý là nó lại cắn à?
-Ừ.
Đơn chụp lại toàn lưng Linh, sau đó vào photoshop khoanh lại hai vết tím nhỏ có dấu răng mờ hai bên gần hông. Lại quay sang Linh, anh ta vẫn đang ngồi im nhắm tịt mắt, không dám nhúc nhích dù chỉ 1cm. Đơn bất giác thở dài, lục lọi trong túi sách.
Linh đang không hiểu Đơn định làm gì thì thấy mát mát ở lưng. Anh ta giật mình xoay người lại, bắt gặp Đơn một tay cầm tuýp kem lạ, một tay xoa đều đặn lên lưng mình. Cả người Linh co rút, miệng hơi há, nghẹn họng trăn trối không nói nên lời. Mãi sau Linh mới khó nhọc thốt ra được mấy chữ:
-Mày... lại... đang... làm... gì... đấy....?
Đơn thoa xong thuốc cho Linh rồi vứt tuýp thuốc vào tay anh. Cô cẩn thận vén áo Linh xuống, tiện thể chùi cảm giác nhớp nháp của keo thuốc vào áo anh ta luôn. Linh chết sốc là không làm gì được, đành để mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Mặt anh ta vẫn lờ đờ từ đầu tới cuối.
-Cầm thuốc này về, tắm xong rồi bôi vào những chỗ tím, nhớ chưa?
-Mày....
-Về đi!
Linh như được đại xá, chuồn đi thẳng và không quay đầu lại. Chạy đến hành lang anh ta dừng lại thở hồng hộc, khó nhọc điều hoà hơi thở. Linh nhấc tay lên nhìn tuýp thuốc, giơ ra định bụng ném nó vào thùng rác gần đó, rồi nghĩ thế nào lại rụt tay về, đút vào trong túi quần. Linh sờ sờ vào lưng, cảm thấy lưng mát lạnh, buột miệng mắng mấy câu chửi thề:
-Mẹ kiếp, hỏng thật!
***
-Cái gì đây hả Ngân? Mày đã làm cái gì?!?
Linh vừa về đến nhà đã nghe thấy tiếng mắng, tiếng khóc lóc tức tưởi. Ông Trần hơi giận, mang đoạn video ai đó gửi trưng ra cho Ngân xem. Linh không nói không rằng trực tiếp lướt qua chỗ ồn ào, đi thẳng vào phòng đóng sầm cửa lại. Đợi vài phút, quả như anh ta nghĩ, dọng ông Trần đã dịu lại:
-Ghét ai thù ghét, sao lại để người ta bắt gặp rồi quay video lại thế con? Nhỡ người ta bảo con xấu tính thì sao?
-Bố.... Hức....
Bên ngoài có tiếng động, hẳn là Ngân đã nhanh chóng lăn xe đến bên cạnh ông Trần, ôm lấy người ông. Ông Trần mủi lòng, vứt roi ra góc khác rồi nhẹ nhàng ôm lấy nó. Đứa con gái này của ông từ bé sinh ra đã đặc biệt ngoan ngoãn hiểu chuyện, vậy mà trời xanh lại đối xử bất công với nó, lấy của nó đi một bên chân. Ông mặc kệ nó ghét ai, chỉ cần nó vui thôi đã làm ông đỡ áy náy bao nhiêu rồi.
Linh bên trong khe khẽ thở

«  Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 26: Y ly ke u »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm