Đọc Truyện theo thể loại
-Cái gì? Thi cờ vua?!?
Cô Hằng hét lên, Minh ở đối diện gật đầu nhè nhẹ.
-Thi Toán còn chưa xong còn đi thi cả cờ vua, em tưởng chạy qua chạy lại hai môn cùng lúc dễ lắm hả?
-Nghe cô đi, tập trung vào một môn, được giải còn được cộng điểm cấp III, chứ cứ ham hố 2 môn, có khi còn chẳng được giải nào!
Cô Hằng chân thành khuyên nhủ, phân tích giảng giải. Rồi nhận ra lời của mình chẳng có tác dụng gì với thằng nhóc này, cô chán nản phất tay bỏ cuộc.
-Thôi tuỳ em, đi đi.
-Em cảm ơn.
Minh cúi đầu cảm ơn, sau đó chạy ra ngoài. Cô Hằng bên trong thở dài, ghi thêm tên Minh vào đội tuyển cờ vua.
Chợt cô nhận ra có điều khác lạ.
"Không có đội tuyển nào cùng giờ với đội tuyển Văn ạ?"
Nhìn vào khung tập trung ôn thi của đội cờ vua, thời gian quả thật chẳng sai lệch với thời gian ôn của đội tuyển Văn là bao nhiêu. Cô Hằng hiểu ra, đành bất lực gối gục đầu xuống bàn.
Chết vì gái là cái chết tê tái mà...
Minh vui vẻ chạy tới phòng đội tuyển Văn đang nghỉ giải lao, tia thấy Đơn đang chăm chú ghi ghi chép chép liền chạy vào. Mấy bạn nữ trong đội tuyển thấy Minh thi thoảng lại ngẩng lên nhìn một cái, có lẽ là do tò mò. Cô bạn ngồi xe lăn hiện tại ngồi ngay dưới Đơn cũng phải ngẩng đầu lên, liếc sơ qua rồi lại cúi xuống.
-Ê Đơn, tao học cờ vua ở lớp bên cạnh, rảnh sẽ sang thăm mày!
Minh ngồi xuống cạnh Đơn ẩy một cái làm bút trên tay Đơn chệch đi cả centimet, vở cô xuất hiện vết bút dài. Đơn không để ý thản nhiên lấy bút xoá ra xoá, viết tiếp. Minh tụt hứng trước sự thờ ơ của con bạn, cậu mất công đi học thêm môn này để được học cùng giờ với nó, vậy mà nó chẳng động tâm gì cả. Minh chán nản đứng dậy định bỏ đi, ai ngờ chưa kịp ra khỏi ghế đã bị cánh tay nhỏ bé phía sau giữ lại.
Đơn vẫn viết đều đặn, tay còn lại nắm chặt áo Minh không buông. Chấm một cái để kết thúc câu, cô ngẩng lên nhìn Minh nói:
-Không phải bảo rảnh thì sang chơi với tao sao, bỏ đi thế à?
Sững lại vài giây, Minh bỗng nhiên phụt cười. Cậu ngồi xuống gần Đơn, đưa tay lên vò mạnh mái tóc xoã của cô khiến nó rối bung, sau đó lại ngồi vuốt vuốt cho nó thẳng ra:
-Chiều mày vậy.
Đơn nghe đến đó yên tâm cúi xuống viết tiếp, hưởng thụ cảm giác mát-xa nhè nhẹ trên đầu. Nụ cười nhàn nhạt trên môi cô khiến Minh rất thoả mãn, cậu thản nhiên dựa vào người cô cọ cọ.
Ừm, trên đời này ít có tình bạn khác giới, nhưng khi đã có thì sẽ rất đẹp, thế thôi.
***
Đơn sải bước trên hành lang, tay khệ nệ ôm chồng vở mang vào phòng giáo viên. Chồng vở cao đến nỗi che khuất cả mặt Đơn, khiến cô vừa đi vừa phải ngó nghiêng nhìn đường, tưởng chừng như sắp ngã đến nơi. Gần tới phòng, Đơn tăng tốc độ nhanh hơn một chút. Đột nhiên vấp một cái, Đơn hoảng hốt nhận ra cả chồng vở trên tay cô một nửa đã đổ ào lên người đối diện.
Hít một ngụm khí lạnh, người kia chẳng phải là anh trai của bạn đi xe lăn sao? Nghĩ tới lại thấy lạ, rõ ràng chồng vở cô cầm chạy, nếu có đổ thì phải đổ về đằng sau, không hiểu tại sao nhằm đúng lúc người này đi qua lại tự nhiên đổ ào về phía trước?
Lúi húi cúi xuống nhặt, luôn miệng xin lỗi, Đơn chỉ mong nhặt nhanh đi sớm tránh cho người này gây sự với mình. Nào ngờ vừa mới định đi hắn ta đã nắm chân cô kéo giật lại làm cho cả người cả đồ ngã chổng kềnh ra đất.
-Anh làm gì đấy?
-Con này láo thật, gây sự với người ta xong trốn à?!
-Ai gây sự với anh?
-Mày đấy, tao nói mày đấy!
Đơn ấm ức lừ mắt với hắn ta, lồm cồm bò dậy nhặt vở. Nhặt chưa hết nửa chồng đã bị hắn dùng chân đá ra tứ tung. Tên này, rốt cuộc là cô đã làm gì hắn?
-Ranh con, thái độ của mày kiểu gì thế hả? Muốn chết không?
-Muốn!
-Mày...
Tên đó nghẹn họng, mắt long lên sòng sọc. Hắn ta giơ tay đấm vào mặt Đơn, không may cô né được khiến hắn ngã hụt, suýt đập đầu vào tường. Đơn nắm chặt tay, tức giận nhìn hắn:
-Em làm sao?
-Mày là con chó!!!
Hắn ta rồ lên, nắm cổ áo Đơn nhấc về phía mình, gầm gào, ẩn lưng cô đập vào tường, ngã sõng soài ra đất. Đơn đau tới thấu gan thấu thịt, nằm trên đất không bò dậy nổi. Tên ác ôn kia còn giơ chân lên, thụi một phát vào bụng Đơn, vừa thụi vừa rít:
-Mày vênh này, vênh này!
Đơn lúc đó đã nghĩ, cô mà dậy được thì tên này chết chắc! Cô sẽ bật dậy xô ào hắn ra hành lang cho hắn rơi từ tầng 2 xuống ngã xoạc quần luôn! Chỉ tiếc hiện tại đây cô đã đau đến choáng váng mặt mày, bụng sôi lục bục như sắp nôn ra đến nơi. Tiếng động lớn xuyên qua cả phòng giáo viên có cửa cách âm, các thầy cô giáo nghe tiếng ồn ào chạy ra, vừa vặn bắt gặp cảnh này liền xông tới. Đơn lúc này đã mất đi ý thức, nằm trên đất ngất lịm đi.
Lúc Đơn tỉnh dậy đã là 3 giờ chiều, cô đang nằm ở trên giường ở phòng mình, bên cạnh là hơi thở đều đặn của cậu hàng xóm. Mắt Minh đỏ hoe, thấy cô tỉnh liền chùi nhanh khoé mắt, lấy tay vuốt lọn tóc loà xoà trên mặt cô, khe khẽ hỏi:
-Đau không?
Hỏi xong còn không quên cho thêm một tay vào xoa đều đặn lên bụng cô. Đơn vẫn còn đau ê ẩm, dưới bàn tay của Minh không khỏi dịu bớt, dễ chịu rúc mình vào trong chăn. Đơn muốn hỏi Minh bây giờ là mấy giờ nhưng chưa kịp mở miệng nói gì đã bị chặn họng:
-Sao nó đánh mày?
Đơn ngẩn ra.
-Ai?
-Thằng sáng nay!
À, Đơn xoay nghiêng người xoay mặt về phía Minh, cười cười trêu ghẹo:
-Tao nói ra thì mày cũng có đánh được hắn đâu?
Nói rồi mệt mỏi khép mắt lại, để cho cậu bạn bên cạnh giường mắt càng ngày càng đỏ, không nhịn được siết chặt ga giường. Minh nhìn con bạn đã lim dim chìm vào giấc ngủ tiếp, tay cứ mãi vuốt tóc nó không rời được ra. Yếu đuối thế này, thử hỏi sao cậu dám bỏ nó lại? Ngốc thế này, sao cậu dám kệ nó mà đi? Con nhóc này, bao giờ mới bớt ỉ lại vào cậu, trưởng thành hơn một chút?
Nó nói đúng, dù lí do là gì thì cậu cũng chẳng lôi thằng chó kia ra đấm một cái được. Cậu yếu hơn hắn, không mạnh bằng hắn, nếu cố tình gây sự sẽ ảnh hưởng đến cả Đơn. Nhưng nếu cứ để như thế này nhỡ mai kia cậu đi rồi Đơn vẫn bị bắt nạt tiếp thì sao? Nguyễn Giản Đơn, cành vàng lá ngọc của giáo sư Nguyễn, được bố mẹ cưng chiều từ bé, nào có phải để bị đứa khác nắn bóp trên tay?
Minh ngồi một lúc rồi leo lên giường, chui vào chăn nằm cùng con hàng xóm. Ranh con vừa mới thấy động tĩnh liền lơ mơ chép miệng, nhích lui người vào ôm chầm lấy Minh không chịu buông. Minh cười, bẹo má nó vài cái, sau đó trầm ngâm nghĩ ngợi.
Thằng cờ hó kia hình như tên là Trần Hiểu Linh thì phải...
Ở một nơi khác, tại phòng riêng của người mẫu tuổi teen kiêm tổ trường tổ 4-Thanh, có hai con người đang âm thầm bàn bạc, vô cùng say sưa chăm chú.
-Trần Hiểu Linh 9E, anh của Trần Hiểu Ngân. Trần Hiểu Ngân bị liệt một bên chân sau một đợt tai nạn, mà nguyên nhân là do vô tình chơi ở giữa lòng đường.
-Ồ, vậy mới biết có người mang bộ não của lợn, chơi ở đâu không chơi lại đi ra lòng đường mà chơi.
Thanh híp mắt nói, giọng điệu khinh khỉnh, bộ dáng cao cao tại thượng vắt chân ngồi trên ghế đệm. Thành bên dưới bày ra một đống giấy tờ điều tra các loại, còn có chữ viết tay của nhiều học sinh làm chứng đi kèm với chữ kí. Thành cười nhạt, đặt khuỷu tay lên đầu gối, nhẹ nhàng nói:
-Chơi ở lòng đường không phải là do ngu, mà là do anh trai vô tình đẩy ra.
-Ồ...? Có nhiều người biết chuyện này không?
-Nhẽ ra là không ai

«  Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm