Đọc Truyện theo thể loại
Kì nghỉ hè năm nay thay vì đi biển thì cả lũ nhóm Đơn tụ lại dắt nhau đi chơi đây đó. Bọn nhóc cũng đã lên lớp 8, khả năng tự lập đầy mình, đường nhiên các vị phụ huynh cũng sẽ không ngại cho con đi chơi một chút. Nào là đi Bờ Hồ, đi trung tâm thương mại, đi ra "chơi điện tử xèng", đi học làm bánh (hay còn gọi là sang ở nhây nhà Đơn), đi ăn nhà hàng, đi ăn vỉa hè, đi mua sắm, đi xem phim,... Nói chung lịch trình mùa hè của bọn nhóc đầy rẫy những ngày đi chơi và đi ăn, vui vui vẻ vẻ, chả quan tâm đến sang năm mới học nặng hơn rất nhiều gì cả.
2 tháng cứ thế thấm thoát trôi qua, nhẩm đếm, mấy đứa đã cùng nhau trải qua hai mùa hoa phượng, chẳng biết sau này còn được ở cùng nhau như vậy nữa không?
Câu hỏi này cũng chẳng phải là vô căn cứ, bởi vì sự đời đầy rẫy những chuyện khó lường trước. Có khi hôm nay vừa mới nắm tay nhau đi chơi, mai đã mỗi đứa một phương trời.
Đơn ngẩn ngơ nhìn xuống bàn tay đang siết chặt lấy tay mình kia, lại ngẩng lên ngắm chủ nhân của nó. Bốn đứa đang tụ tập ở nhà Thanh để chuẩn bị quần áo cho buổi khai giảng sắp bắt đầu trong 30 phút nữa. Vì muốn cả lũ có thể mặc đồng phục một cách "không đụng hàng", Thanh từ sáng sớm tinh mơ đã gọi điện đến nhà từng đứa giục qua chỗ nó ngay lập tức. Đơn khe khẽ thở dài, đã là đồng phục thì không hiểu làm nó "không đụng hàng" kiểu gì đây?
Minh đã thay xong từ lâu, ngồi im một chỗ không nói năng câu nào. Thằng này từ trước đến nay nhiều khi vẫn hay trầm như thế nên chẳng ai buồn quan tâm đến nó cả. Có mỗi Đơn ngồi gần nó nhất, nhận ra dạo này nó hơi lạ.
Nó nắm tay cô, ừ cũng quen rồi, nhưng không hiểu sao cô thấy cái nắm tay này lạ lắm. Siết chặt lại giống kiểu sợ người kia biến mất, lại đan xen một chút lo lắng, cứ như đứa trẻ nhỏ ôm chặt cánh tay mẹ không nỡ buông vậy. Đơn cầm bàn tay đang nắm lấy tay cô kia lên, dùng tay còn lại vuốt nhè nhẹ. Lúc này Minh bên cạnh mới chịu ngẩng cái đầu đang cúi gằm lên, ánh mắt mông lung vô định ngừng nghĩ, nhìn vào hai bàn tay đang đan xen.
-Buồn...
Minh thốt lên thật khẽ, nếu không phải Đơn ngồi ngay cạnh thì đã không thể nghe thấy. Cô bình thản cười, nắm lấy tay Minh giơ lên lắc lắc:
-Nắm chặt như thế này, không sờ cho buồn thì sẽ chịu buông ra chắc?
Minh nhận thức được bàn tay Đơn đã bị mình siết cho tím tái mấy đầu ngón liền giật mình vội vã buông ra, áy náy xoa xoa mấy đốt ngón tay của cô. Đơn cảm thấy mức độ lạ lùng của bạn cô ngày càng tăng liền chống cằm khó hiểu. Ngồi sát lại gần Minh, Đơn nghịch tay cậu nhẹ nhàng dỗ dành:
-Làm sao thế? Bạn Minh của mình có điều gì tâm sự nói ra cho mình nghe tí nào?
Sến chảy nước ra, "bạn Minh" mới chả bạn không minh. Minh biết là Đơn nịnh cho mình vui nhưng vẫn không chịu nói gì, như con cún nhỏ dụi đầu vào vai Đơn. Đơn tiếp tục cố gắng ngọt nhạt:
-Bạn Minh của mình bị bệnh à?
-Ờ, đang bệnh đây, bệnh nặng lắm!
Cuối cùng cũng chịu nói rồi! Đơn cười khẽ, xoa đầu Minh vỗ vỗ:
-Trời ơi, khoẻ mạnh thế này thì bệnh gì được? Đằng ấy làm màu thế?
-Mình đau trong tim ý, Đơn làm sao mà biết được?
-.............
-.............
-.............
Sẩm má...?
Cả 3 đứa trong phòng nghe đến đó đều dừng mọi động tác quay sang phía này. Thành đang định nói gì liền bị Thanh vồ lên bịt miệng vào, ứ ứ mãi chả thốt lên được đành im lặng. Mắt hai đứa sáng lên, long la long lanh hướng về chỗ hai đứa còn lại đang ngồi tay đan tay vô cùng là rồ man tịch trên ghế dài. Thanh quay cuồng, đừng có nói là tỏ tình nhé, tỏ tình là Thanh chết luôn đấy! Máy quay đâu, đm điện thoại đâu, lấy nhanh ra còn quay lại nào! Cái máy in tiền kiêu ngạo kia chuẩn bị tỏ tình kìaaaaaa!!!
Mắt Đơn trợn tròn, thằng nhóc này không phải là đã đến tuổi dậy thì rồi đấy chứ? Cũng biết thích biết yêu rồi cơ à? Là ai? Ai mà giỏi vậy, làm được cho cục đá nhà cô thích cơ!
Trong phút chốc Đơn không ý thức được rằng, cục đá "nhà cô" ở đây ám chỉ ai...
-Bệnh tương tư à?
-Ờ!
Giật cả mình! Đơn không cờ Minh nó thẳng thắn vậy cơ. Cô tò mò lắm, bạn thân của cô, thanh mai trúc mã của cô, hàng xóm nhà cô, kiêm luôn cả bạn cùng bàn luôn, vậy mà bấy lâu nay nó cứ giấu im ỉm im ỉm, chẳng chịu tâm sự gì cho cô nghe gì cả! Trong lòng Đơn hơi tò mò nhưng vẫn phải nhịn, ngọt ngào dụ dỗ:
-Ai đấy? Đơn có biết không?
-Biết chứ! Người này Đơn biết, Thanh biết, Thành cũng biết luôn!
Đơn liếc Thanh với Thành, thấy hai đứa chúng nó vẫn đang nhìn cô với ánh mắt mong chờ, lộ rõ ý tứ chờ mong ra hiệu cho cô hỏi tiếp đi. Đơn ngẫm nghĩ, chả nhớ được ra cô bạn nào cả. Bỗng mắt Thanh trợn lên, làm khẩu hình chữ "Thư" với Đơn. Đáp án này khiến Đơn há hốc mồm. Chẳng có lẽ nước chảy đá mòn, tấm chân tình của bạn Thư đã làm Minh cảm động rồi? Nhưng mà tình cảm của Thư, Minh biết rõ, nếu Minh thích thì chỉ cần nói một câu, Thư kiểu gì chả đồng ý ngay, việc gì phải khổ sở thế này?
-Thư hả?
-...
Không trả lời tức là không phải, Thanh lại tiếp tục ra dấu chữ "Thuỷ". Đơn càng hoảng hơn. Đừng có nói là Thuỷ nhé, nếu là Thuỷ thì Đơn không đồng ý đâu, Đơn ghét Thuỷ lắm.
Thanh nhìn phản ứng của con bạn mà chán nản. Con này, nó không ghen tí nào à? Cả cái nhóm 4 đứa này, đến 3 đứa biết Minh thích ai, mình nó không biết.
-Thuỷ à?
Đơn hỏi vẩn vơ.
-Nếu đúng thì sao?
Minh bình thản trả lời. Đơn lập tức buông tay Minh ra, mặt xầm xì:
-Thế thì tao sẽ cho mày chọn, một là tao, hai là Thuỷ!
Giọng đổi luôn 180° kìa. Cả 3 đứa còn lại bỗng nhiên cười phá lên làm Đơn chẳng hiểu gì. Minh bên cạnh cười đến mức làm vai Đơn run lên, Đơn tức giận hất đầu nó ra không cho dựa nữa. Minh xoa đầu Đơn, khuất phục nói:
-Tao chọn mày, tất nhiên là chọn mày rồi!
Nói xong lại cười tiếp, đến khi tới trường rồi vẫn còn cười tủm tỉm.
Nắng sớm chiếu rọi qua khung cửa sổ, cánh phượng rơi từng tầng từng tầng xuống sân trường tạo nên những đốm đỏ điểm xuyết. Đơn phải công nhận cách mặc đồng phục này bá thật. Trường Đơn học nam mặc sơ mi với cà vạt, quần màu nâu kem, nữ mặc sơ mi với váy nâu kem, cổ thắt nơ điệu đà. Mà xem Minh với Thành bây giờ kìa, Thành thì quần đồng phục xắn lên gần đầu gối, mở bung hàng cúc đầu lại không chịu đeo cà vạt, Minh thì xắn tay áo lên tận khuỷu, cà vạt cài lỏng lẻo, so với đám nam sinh chỉnh chu ở đây thì cá biệt thật. Còn Thanh thì sắm thêm đôi tất dài đến tận bắp chân, váy cắt ngắn lên trên đầu gối phải đến 10 phân, viền trong còn gắn thêm chút ren trắng thập thò và thêm vài lớp vải nhìn bồng lên như váy búp bê. Đơn bị Thanh bắt cắt bớt gấu váy nhưng không chịu, cuối cùng vẫn phải thoả hiệp cắt đến trên đầu gối một tẹo, cổ áo cô được gắn thêm một chút ren trắng giống váy Thanh, tay áo lại trùm đến hơn nửa bàn tay, nhìn rất là điệu. Xem thoáng qua có lẽ không ai để ý đồng phục của hai đứa con gái bị chỉnh sửa một chút, chỉ biết là thấy đẹp hơn thôi. Có lẽ phải soi kĩ lắm mới phát hiện được, mà có phát hiện cũng chỉ là thêm một tí ren thập thò ẩn hiện cho trông nữ tính chút chứ không thêm vào quá nhiều, không thể vì thế mà phạt kiểm điểm.
Nói tóm lại, riêng về khoản quần áo, Thanh là khéo nhất hội. Cả bọn tiến tới phía hàng ghế của lớp mình chuẩn bị xếp ghế giúp lớp.
-A!
Bỗng nhiên từ đằng xa có cô bé tay cầm lon coca, vì mải đuổi

«  Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi? »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm