Đọc Truyện theo thể loại
Thấm thoát đã gần hết năm học, thời gian mang đi bao kỉ niệm, mang đi những trang giấy trắng, mang đi cả những kỉ niệm trong sáng của tuổi học trò. Cánh phượng phiêu đãng rơi giữa không trung, đỏ chói rực rỡ điểm xuyết trên bờ áo trắng, hay vô tình vướng vào tóc các bạn nữ dưới sân trường.
-Thành, nốt hôm nay thôi là bế giảng rồi sao không làm nốt bài cho hẳn hoi?
Thanh hét lên, lấy ngón tay dứ dứ vào trán Thành khiến cậu khó chịu hất ra.
-Thi xong rồi còn bắt làm đề cương Toán, củ chuối không chịu được!
-Ai bảo trước khi thi không làm để nộp lấy điểm? Bây giờ làm bù cho chết!
-Nhưng mà nó dài vl ý, làm mãi không xong!
-Điêu! Tao làm mất có 4 tiếng!
Thanh hét lên, khó hiểu đập bàn.
-Gì? Làm có 4 tiếng á? Tao làm cả ngày thứ bảy chưa xong này, mày chăm bằng tao chưa? 4 tiếng mà đòi so với 24 tiếng, xì!
-Gì? Làm cả ngày thứ 7? Sao mày ngu thế?
-Có mày ngu ý! Bố mày vừa học vừa chơi!!
Cả lớp nghe xong cuộc đối thoại của hai đứa liền bò lăn ra cười. Thành vẫn mãi là Thành thôi, cậu bé đầu gấu nhưng bé bỏng của lớp, mặc dù cậu ta chỉ bày ra bộ dáng bé bỏng trước mặt Đơn, còn với Thanh thì cứ như hai bà tranh nhau một chồng ấy, cãi nhau suốt. Thành cuối cùng trước lời uy hiếp cộng đe doạ của Thanh tổ trưởng vẫn phải bò ra mà làm đề cương, ngậm ngùi nhìn cả lớp túm đen túm đỏ lôi tú lơ khơ ra đánh. Cậu giương ánh mắt hình cún con tới Đơn ngồi gần đó, phụng phịu bĩu môi đầy tội nghiệp, tay lại lay lay ra điều rất đáng thương. Đơn suýt mủi lòng, định lôi đề cương đã làm ra cho cậu chép, ai ngờ Thành chưa kịp cười thì Minh ngồi cạnh Đơn đã đóng ngay cặp của cô lại, lừ mắt với Thành:
-Tự làm đi!
Thành chán, xì một cái, lại đành quay lên. Đơn thương lắm nhưng chẳng dám giúp, vì giúp là hại nó, tạo cho nó thói ỷ lại, nhất là cả Minh và Thanh đều đang đe doạ cô với con mắt đầy sát khí. Đơn thở dài, đang định lôi sách ra đọc thì có cô bạn chạy tới. Cô bạn vẻ mặt khẩn thiết, nài nỉ Đơn:
-Đơn ơi, nhà tao có việc gấp phải về ngay bây giờ, mà tao lại phải đến câu lạc bộ mĩ thuật dọn đồ giúp, mày đi thay tao được không? Tao nhờ quanh lớp rồi nhưng không ai chịu đi cả!
Đơn nhìn xung quanh lớp học, quả nhiên ai cũng ham hố đánh bài, không dứt được ra. Cô lưỡng lự nhìn quyển sách mình đang đọc giở, đành gật đầu. Cô bạn kia nhảy cẫng lên hoan hô, thơm chụt cái vào má Đơn rồi nói:
-Cảm ơn nhé, thôi tao về trước đây!
Đơn cười nhẹ, gật đầu với cô bạn kia. Minh liếc qua con bạn lại lên cơn thánh mẫu, hiền gì mà hiền quá, ai nhờ cái gì cũng làm. Mà thôi, nó hiền thì nó mới là Đơn, không thì nó đã là con dở nào đấy. Minh nghĩ đến đó mặc kệ Đơn muốn làm gì thì làm, gục mặt xuống bàn ngủ.
Tan học Đơn để mấy đứa "con" về trước rồi rảo bước đến câu lạc bộ mĩ thuật. Ngó vào cánh cửa trắng trên tầng 3 của dãy nhà A, bên trong bày la liệt dụng cụ vẽ các loại, các anh chị cũng các bạn và các em ai nấy đều tất bật chạy quanh dọn dẹp. Quy định của trường đối với các lớp hay câu lạc bộ đều giống nhau, cuối năm là phải dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ rồi mới được nghỉ hè, không tuân thủ sẽ bị phạt nặng vào lễ bế giảng, không được ở dưới sân trường tham gia buổi lễ mà phải vào nhà vệ sinh quét dọn. Đơn nhón chân bước qua bộ dụng cụ chắn trước cửa phòng, loay hoay một chút mới được mấy thành viên để ý tới. Bất ngờ thay Nguyên cũng ở trong này, anh ngạc nhiên:
-Đơn?
Đơn cười gật đầu với Nguyên, cúi người xuống chào:
-Em chào anh chị, em thay Ngọc Minh đến phụ câu lạc bộ ạ.
Nói rồi ngẩng đầu lên, đứng im chờ chỉ thị. Mấy thành viên trong câu lạc bộ bất ngờ nhìn nhau, xì xầm bàn tán:
-Nguyễn Giản Đơn 7A?
-Chính nó, bé con được lên confession trường suốt ấy.
-À à, cũng xinh, nhưng mới chỉ lớp 7 thôi. Không hiểu mấy thằng tỏ tình với nhóc con đấy nghĩ gì.
Phải vài phút sau một anh lớp lớn mới chạy ra cười nói:
-Bạn của Ngọc Minh hả? Được rồi làm phiền em nhé!
-Không sao ạ!
Đơn nhẹ nhàng trả lời, cất cặp vào giá để ở góc phòng. Cô xắn tay áo lên, bắt đầu lôi một đống tranh toán loạn ra sắp xếp vào file rồi xếp gọn lên kệ tủ, sau đó ôm một đống cọ dốc ra, xếp từng loại vào từng khay, không quên mang đi rửa lau qua cho sạch màu. Trước mấy chục con mắt cứng đờ, Đơn tự nhiên làm thuần thục đến nổi mấy mem trong phòng không thích nghi nổi, trong lòng không khỏi có chút ngượng ngùng khi người lạ, à không, nhân vật "nổi tiếng" vào dọn hộ.
Ở phía góc phòng có người nào đó vừa phủi bụi cho mấy kệ vẽ, vừa không tập trung lén lút ngó liên tục qua phía bên này. Nguyên không tự chủ được cứ nhìn trộm mãi, hồi hộp đến tim đập thình thịch. Còn gì đau khổ hơn crush ở ngay trước mặt mà không thể ra bắt chuyện? Nguyên rầu rĩ bê từng thùng đựng đồ một xếp vào góc, đầu mông lung nghĩ ngợi. Chỉ còn 1 tuần nữa thôi là khối 6, 7, 8 đã nghỉ hè rồi, còn mỗi anh đây khối 9 ở lại ôn thi cấp III. Lên cấp III xa trường, xa thầy cô bạn bè, và xa cả cô bé kia. Lời tỏ tình của anh từ giữa năm vẫn còn chưa được hồi đáp, nhưng anh lại sắp không được gặp em nữa rồi.
Nhìn thoáng qua Đơn đang cặm cụi quét sàn, mắt Nguyên dấy lên một chút buồn mang máng, phảng phất thêm vài phần mê luyến. Xem ra mối tình bọ xít này của anh chưa chớm nở đã phải tàn lụi, chưa kịp viết lên một dòng yêu thương đã phải xé đi cả trang giấy trắng. Nguyên thở dài, quay lại tiếp tục công việc.
1 tiếng rưỡi sau đã dọn xong, Đơn cúi chào anh chị rồi xách cặp ra về. Đến bậc cửa bỗng dưng Nguyên đằng sau gọi với:
-Từ đã, chờ anh về chung!
Đơn gật nhẹ đầu, xuống dưới sân tìm một ghế đã ngồi tạm. Nguyên nhận được cái gật đầu của Đơn mới yên tâm làm tiếp, phần việc của anh còn chưa xong.
Đơn ngồi xưới tán phượng, ngẩng đầu nhìn lên trời. Ánh nắng chiều rực rỡ xuyên qua cánh hoa tạo nên màu đỏ đặc sắc, vài cánh phượng rơi lả tả, phía xa xa có mấy bác lao công đang quét sân. Đơn tự nhiên cảm thấy mệt quá, mơ mơ màng màng, cuối cùng lại ngủ thiếp đi trên ghế lúc nào không hay.
Qua một quãng thời gian Đơn nghe thấy tiếng gọi trầm ổn bên tai, vai cô bị lắc, cô giật mình tình dậy. Nguyên có vẻ đã đứng đợi sẵn ở đó, thấy cô tỉnh liền cười đến vui vẻ:
-Hey, đi về thôi!
Đơn trầm ngâm một lúc rồi gật đầu. Nguyên cao hơn Đơn hẳn hơn cái đầu, đi song song cô chỉ đứng ngang vai anh. Bây giờ đã là 3 giờ chiều, cái nắng nóng oi bức của những buổi chiều hè chói rọi làm Đơn cảm thấy bức bách, mày nhăn lại. Một chiếc ô màu đỏ sẫm chắn lên trước đầu khiến cô dịu bớt, ngẩng đầu lên, Nguyên ở bên cạnh đang cười rồi giương ô che cho cả hai đứa.
-Em... nghỉ hè này em có đi đâu nữa không?
-Dạ? Em chưa biết ạ.
Đơn lắc đầu nguầy nguậy, tóc cô theo đó bay lên vô cùng đáng yêu. Đi cạnh Nguyên tuy cũng thân nhưng Đơn không thấy thoải mái như khi đi cùng hội bọn Thành, bởi vì đi với anh cô cứ ngại ngại kiểu gì ấy. Đơn với anh chẳng biết nhau, không hiểu sao từ đợt tham quan lại quen được, nghĩ thấy kì lạ vô cùng. 1 năm nay liền, anh hễ gặp là chạy qua bắt chuyện với cô, chỉ có cô, gặp anh là lúng túng, không biết nói gì. Ngẫm lại có lẽ một phần là do câu nói kia...
"Anh thích em"...
Nghĩ đến là hai má lại nóng bừng, chậc, năm nay cô mới lên lớp 8, như vậy đã được tỏ tình liệu có hơi sớm quá không?
-Cẩn

«  Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 22: Minh đau ở tim.  »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm