Đọc Truyện theo thể loại
Kết thúc kì nghỉ hè chính là một ác mộng. Ác mộng phải đi học!!
Như đã thành một thói quen, lúc nào cũng là Thanh và Thành ngồi trong xe "hịn" đến tận nhà đón Đơn, sau đó Minh mặt dày nhảy lên ngồi cùng. Quả nhiên đi thế này sướng hơn nhiều với đi bộ như năm ngoái, Đơn vui vẻ hưởng thụ điều hoà mát lạnh trong xe, thích thú nhìn từng tốp học sinh đang dung dăng đi đến trường.
-Đơn với Thanh lại lên confession trường, nổi tiếng vờ lờ. Cứ dăm ba cái lại bị tế tên một lần, lâu lâu cái page trường mình thành nơi giao lưu xin làm quen hết rồi!
Thành khó chịu lướt lướt điện thoại, chân rung rung theo tiếng nhạc nhỏ được phát trên xe. Thanh với Đơn khá quen với việc này rồi nên mặc kệ không quan tâm, vô tư đùa nghịch với nhau. Minh yên lặng chơi game, không thèm để ý.
Lúc đến cổng trường tự nhiên gặp Thuỷ, Đơn bỗng thấy khó chịu trong lòng. Cô thấy Thuỷ cứ nhìn chằm chằm Minh thì phồng má nên đầy hờn dỗi. Đơn giật giật tay Minh, đợi Minh quay lại thì ra sức chỉ chỉ về phía thật xa:
-Kìa Minh kìa, cái gì kìa?
-Đâu?
-Kia kìa kia kìa, đằng kia kìa!
-Tao không thấy gì hết!
-Hết rồi.
Đợi đến khi cả 4 đứa đi lướt qua Thuỷ rồi Đơn mới chịu ngừng lại để nghiêm túc mà đi, tuy nhiên hai tay cứ bấu lấy tay Minh không chịu rời. Đơn cũng không hiểu tại sao bản thân lại có cảm giác này, chỉ là thấy rất ghét ánh mắt của Thuỷ, không muốn cho Minh nhìn thấy nó. Chắc là sau vụ bị chơi xấu khiến Đơn trở nên nhạy cảm.
Minh nhìn con nhóc ghì chặt tay mình cứ bám lấy mình đầy dỗi hờn thì lén liếc về phía đằng sau. Nhìn thấy Thuỷ cậu liền à lên, cười khẽ. Con nhóc này, từ khi nào trở nên đáng yêu như thế? Yêu quá đi mất!
Trời mùa hè vừa oi vừa nóng, mấy bé dù không muốn nhưng vẫn phải lết xác đi học để điểm danh. Ngày đầu đi học không có gì mấy, chỉ là đến nhận lớp rồi về. Công việc tưởng như đơn giản mà mất đến tận mấy tiếng đồng hồ, làm bao nhiêu bạn học sinh nóng đến nằm bò ra bàn. Bốn đứa nhóm Đơn lại trốn xuống bàn cuối trong góc mà ngồi, lén lút làm việc riêng. Ba đứa kia vốn lười nên lúc thấy Đơn ngồi nắn nót ghi chép lời cô dặn thì cứ bĩu môi liên tục. Chúng nó cực kì ỷ lại vào Đơn, chỉ chầu chực đợi cô chép xong thì chụp lại cho tiện. Nói chung bạn Đơn của chúng ta đã chiều hư mấy em nhỏ này rồi.
Đơn đang ngồi thì thấy cảm giác gì đó ở là lạ ở bụng, tiếp đó thấy có cái gì đó sôi lên. Đơn không hiểu lắm cảm giác này nên vẫn hồn nhiên chép tiếp. Rồi như chợt nhớ ra cái gì đó, Đơn ngừng viết, mặt cô đỏ bừng lên như cà chua cuối vụ. Tay Đơn run lên, toàn thân bất động không dám nhúc nhích. Cô cứ ngồi như vậy cho đến khi tan.
-Dặn vớ vẩn mà mất những 2 tiết liền. Mệt muốn chết!
Thanh vươn vai đứng dậy đi trước, ngoắc ngoắc Thành theo sau. Thành đeo headphone lên tai đề nghị:
-Tao có tiền, đi ăn thôi! Trời nóng thế này mấy quý cô thích ăn gì nào?
-Hoan hô, you are the best!! Thành ơi Thanh muốn ăn kem tầng!
Thanh nhảy cẫng lên, hai tay đánh vào nhau hoan hô. Minh cũng dọn đồ đứng dậy đi theo bọn kia. Ba đứa đi được một đoạn bỗng dừng lại, bọn nó nhận ra vẫn thiếu một người.
-Đơn, làm sao đấy?
Thanh lon ton chạy lại chỗ Đơn thì vẫn thấy Đơn ngồi im một chỗ không nhúc nhích. Vai cô run lên, mặt cúi gằm xuống. Đơn hơi hé đầu lên, thản nhiên:
-Bọn mày... về trước đi..
-Sao? Làm sao? Boss lớn của mình bị làm sao?
Thành hấp tấp chạy lại, sà vào sờ trán sờ má Đơn xem có sốt không. Đơn không thể tránh khỏi tay Thành mà cũng không dám giải thích gì cả, hiện tại cô đang ở trong một tình thế vô cùng khó xử. Đơn quay mặt sang phía bên kia, im lặng không nói gì. Ba đứa còn lại nhìn nhau, Thanh là tâm lí nhất, kéo hai thằng con trai ra ngoài. Đơn nó như thế tất nhiên là có điều khó nói, tốt nhất cứ tránh trước. Thế là ba đứa kia nghe lời Đơn kéo nhau ra về.
Đơn nhìn bóng ngoài cửa khuất dần mà thở phào. Lòng cô bỗng nhiên căng thẳng. Vừa nãy đuổi là đuổi thế chứ cô cũng chưa nghĩ ra biện pháp gì để mà lết về nhà. Đơn hơi định đứng dậy, lập tức thứ gì đó lại trào ra khiến cô lại phải ngồi phịch xuống. Chết tiệt, không biết làm sao giờ. Đơn siết chặt tay, ngó nghiêng xung quanh xem có thứ gì có thể lau không. Tâm trạng cô tuyệt vọng cực độ.
Sải bước trên vỉa hè, tiến thẳng đến quán kem gần cổng trường, Thành đăm chiêu:
-Đơn nó bị sao thế nhỉ?
Minh trầm lặng dùng chân đá bay vỏ lon dưới chân, nhắm chuẩn thùng rác gần đó mà hạ cánh, Thanh ở phía trước huých tay Thành cười ha ha:
-Lo gì chứ? Đâu phải ai cũng như mày, bị úp sọt hội đồng đến nỗi quần bị rách một mảng lớn để mà ngồi chết dí ở ghế không dám đứng dậy?
-Gì cooooơ...???
Thanh cười phá lên làm Thành tức chết, hai đứa đánh nhau túi bụi trên đường. Minh chắp tay lên đầu, nhíu mày suy nghĩ mông lung. Ừm, cũng phải. Đơn nó đâu có làm gì để mà bị trêu xấu đến rách quần chứ. Lại liên tưởng đến hoàn cảnh hồi nãy, con hàng xóm mặt đỏ lừ, ngồi im không dám dịch chuyển làm cậu nghĩ đến hình ảnh nào đó tương tự. Minh thấy có gì đó là lạ, xâu chuỗi sự việc. Chợt nhớ ra sự kiện xảy ra cách đây gần 1 tháng, khi mà con hàng xóm lúc ấy mặt đỏ không khác gì bây giờ, Minh giật mình mở lớn mắt. Nhanh chóng, cậu xoay ngược người lại chạy thẳng đến tiệm tạp hoá làm hai đứa đang chí choé phía trước kia phải hớt hải đuổi theo. Ngồi im như thế chỉ có thể là quần bị làm sao đó thôi!
Đơn đã ngồi im được 15 phút đồng hồ rồi mà không có thêm tiến triển gì. Cô bất lức gục xuống mặt bàn, thầm tự trách bản thân. "Cái đó" của cô mới đến lần này là lần thứ 2, một đứa trẻ như cô tất nhiên chưa thích ứng kịp để mà có sự chuẩn bị. Hơn nữa lần đầu của cô mới xảy ra cách đây chưa đầy 1 tháng. Thời kì đầu dĩ nhiên thất thường, nhưng ai mà ngờ được nó lại tới nhanh như thế. Ngẩng đầu, Đơn nhanh chóng có thể thấy bóng dáng bác bảo vệ đang đi khoá lần lượt các cửa phía dãy hành lang bên kia. Đơn quýnh lên, nếu không nhanh cô sẽ bị nhốt trong này đấy!
Xoay trái rồi lại xoay phải, quả nhiên là không có vật gì lau được cả. Miệng mím lại, mặt đỏ lên, cả người run run, xấu hổ cực độ. Chết rồi, cô thực sự không biết phải xử lí thế nào bây giờ. À phải rồi, điện thoại, gọi cho mẹ. Nhưng mẹ đang có tiết ở trường liệu có đến kịp không? Bác bảo vệ sắp đến nơi rồi!
Tay cầm điện thoại không vững, đến bấm số cũng không xong. Đơn hoảng loạn làm rơi cả điện thoại xuống sàn rồi lại luống cuống nhặt lên. Bấm vào danh bạ, lướt qua vào cái tên, chần chờ giữa "Mẹ" và "Minh", cuối cùng lại nhấn vào "Minh". Thật ra lúc đó Đơn không nghĩ nhiều, chỉ làm theo thói quen mà không hề nhận ra cô hoàn toàn có thể gọi cho Thanh xin trợ giúp. Nguyên nhân của hành động này căn bản cũng vì quá quen với việc dựa dẫm Minh.
Tútttt...
"Alo?"
-M.. Mày...
Cổ họng nghẹn ứ, không nói thêm được.
"Alo? Đơn?"
Nước mắt bỗng nhiên cứ trào ra không ngừng. Tiếng khoá cửa lạch xạch ngày một gần. Đơn không dám nói chuyện vì cô sợ nếu nói thêm một từ nào nữa cô sẽ khóc mất!
"Alo? Alo? Làm sao?"
-Không...
Chưa kịp nói hết câu thì phía cửa lớp đã bị đập cái rầm. Đơn ngẩng đầu lên, Minh cầm theo túi giấy ăn và một túi nilon đen bóng chạy tới. Trán cậu lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ hồng, thở hổn hển.
Minh nhìn con hàng xóm khắp mặt đã là một tầng

«  Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 18: Đi tham quan (1) »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm