Đọc Truyện theo thể loại
-Đi thôi!
Bố Dạ cùng đội cảnh sát nhanh chóng chia làm hai nhóm, một đi theo bố Dạ đến nơi chuyển tiền, một lén lút đi đến gần Hòn vợ-hòn chồng để rà soát.
"Báo cáo, đội A1 phát hiện 1 nông trại to, bên ngoài có rất nhiều xe!"
-Tốt, A1 canh ở ngoài, A2 bí mật vào dò xét tình hình.
"Rõ!!"
-Nhớ không được gây hại đến con tin!
"Rõ!!!"
"A2 báo cáo, A2 nhìn thấy Nguyễn Quốc Hùng bên trong!"
-Hả? Tên Quốc Hùng tội phạm truy nã cấp B á? Tên đó sao lại ở đấy? Chắc không?
"A1 báo cáo, A1 vừa thấy Lê Thị Mai!"
-Cái gì? Con đàn bà điên đó? Lại một tên truy nã cấp B. Vậy thì rõ ràng lần này bọn bắt cóc đó không phải hạng xoàng gì rồi. B2 mau liên lạc với trụ sở chính yêu cầu cấp thêm nhân lực, liên lạc với cả cục cảnh sát quốc gia để trình bày vụ việc, yêu cầu họ trợ giúp!
"Rõ!!!"
Bố Dạ đứng giữa khoảng đường lớn nghe được mọi thứ qua tai phone nhỏ gắn trên tai mà sốt hết cả ruột. Toàn tội phạm truy nã cấp B thế kia, không biết con dâu bố có bị làm sao không nữa. Nói phỉ phui, nhỡ nó mà không vẹn toàn trở về là bố chỉ còn nước thắt cổ tự tử thôi! Tuy lo đến tim đập chân run nhưng bố cũng không dám manh động. Xung quanh là đầy rẫy những viên cảnh sát đang nguỵ trang sau lùm cây, bố tự nhủ mình phải kiên cường, không được làm hỏng kế hoạch.
-Alo?
Điện thoại rung, bố bắt máy.
"Tao thấy mày rồi! Để tiền ở đó và cút về đi!"
-Con tao đâu?
"Con mày á? Nó vẫn an toàn. Mày yên tâm đi về đi!"
-Đ..t m.. mày!! Mày định nuốt lời?? Mày đừng có đùa với tao!!!
Bố Dạ nghe được lời của bọn bắt cóc liền bắt đầu bùng nổ. Ông là CEO đấy, chưa có bố con thằng nào dám lừa ông đâu! Đầu dây bên kia nghe tiếng quát tháo chửi tục thì cũng hơi sợ, nhưng nghĩ đến con tin vẫn còn nằm trường tay mình, hắn lại vênh mặt lên:
"Ờ, tao không đùa đâu, cút về đi!"
Tút...
Một khoảng trời thật là im lặng.
Tên Béo đứng trên tầng cao nhất của công trình đang thi công dở mà nhìn xuống. Ở dưới đó có một người đàn ông cao lớn, tay cầm chiếc va-li đen to, cả người đang run lên, đứng im bất động. Béo bỗng muốn cười to. Ha ha, xem cái dáng kia có vẻ là đang điên lắm rồi. Hắn khinh bỉ phủi phủi áo, vuốt lại tóc, quan sát tiếp động tĩnh của người đàn ông dưới kia.
Chợt người đàn ông ấy thả lỏng tay, đặt va-li tiền xuống đất. Béo đắc ý định rời đi. Đúng lúc ấy người đàn ông kia ngẩng lên, ánh mắt bén nhọn nhìn xuyên qua người hắn khiến hắn rùng mình. Tên... Tên kia... hắn ta có thể thấy được Béo sao? Ánh mắt ấy sáng lên trong màn đêm, sắc như ánh mắt của thú dữ. Người đàn ông nọ nhếch khoé miệng lên tạo thành một vòng cung tuyệt đẹp, chỉ có điều nụ cười tràn ngập sự khát máu đó làm Béo sợ hãi ngã nhào ra đất, chạy vội khỏi nơi đang đứng.
***
Trong phòng.
Đèn ngủ lập loè, xung quanh tối om. Trên giường có cô bé đang ngủ say, dưới giường có hai cậu bé đang nhìn nhau toé lửa.
-Giờ có bỏ ra không?
-Không bỏ.
-Có đi ra không?
-Không đi.
-Vậy đánh nhau nhé?
-Nhào vào nào!
Tức thì Minh làm thế chuẩn bị xông lên, Thành dang tay lên định chắn. Bất thình lình Minh hét lên:
-Ơ, Đơn về Đơn về!
Thành nghe vậy hoảng hốt quay ra. Chỉ đợi có thế Minh liền phóng vèo khỏi phòng, mặc cho Thành ý ới hét ầm lên phía sau cậu vẫn chạy thục mạng như điên. Các bậc phụ huynh ngồi ở phòng kế bên nghe thấy tiếng la ý ới của Thành cũng tá hoả chạy ra ngăn thằng quý tử lại, ai ngờ nó chạy nhanh thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã biến khỏi tầm nhìn của mọi người.
-Nhanh, làm ơn tìm nó!
Mẹ Dạ hét vào trong máy điện thoại, nhờ cậy bảo vệ cùng nhân viên toàn khánh sạn đi tìm. Cả hành lang bỗng náo nhiệt lên hẳn.
Minh trốn được ra ngoài liền núp sau lùm cây nhỏ, đợi thời điểm thích hợp mới đi ra đường lớn bắt xe. Khổ nỗi giờ phải hơn 3 giờ sáng rồi, xe ở đâu không thấy, thấy toàn xích lô với chở hàng. May mắn thay gần đó có cửa hàng cho thuê xe đạp mở qua đêm, Minh nhanh chóng phóng vào.
-Gì? Bé như nhóc cũng thuê á? Đạp nổi không?
Chủ tiệm ngạc nhiên hỏi, tuy nhiên lúc nhìn thấy ánh mắt kiên định cùng sốt sắng của thằng nhóc phía đối diện thì không nói gì nữa. Minh nhận được xe xong hận không thể lao ngay đến nơi Đơn đang bị bắt nhốt. Gió biển buổi sáng vương hơi lạnh thổi ào ào qua tai cậu, Minh mặc kệ. Cậu không kịp quan tâm Thành gọi cậu lại, giờ này phút này trường lòng Dạ Từ Minh chỉ còn mỗi hình bóng của Nguyễn Giản Đơn.
***
Tình hình bây giờ đang hết sức căng thẳng, đội cảnh sát quốc gia đã vào cuộc. Bố Dạ trường lòng nóng như lửa đốt, nhìn mặt trời đã lấp ló phía đằng Đông mà bứt dứt không yên.
-Xông vào luôn được không?
-Không được, chúng còn giữ con tin.
-Vậy giờ làm sao?
-Phải gài gián điệp vào bên trong.
Cảnh sát trưởng nhíu mày căng thẳng, giữa lúc đó có tiếng nói vang lên khiến tim bố Dạ như muốn nhảy ra ngoài:
-Bố!
Tiếng nói khe khẽ quen thuộc. Bố Dạ quay lại, khuôn mặt bé nhỏ của cậu quý tử nhà bố lù lù trước mắt. Giật hết cả mình, bố đần thối mặt ra không biết nói sao. Chưa kịp định thần thì quý tử đã nói tiếp:
-Con sẽ làm gián điệp!
Thế là dù có phản đối bao nhiêu đi chăng nữa, CEO công ti Dạ Thiên vẫn phải nhún nhường trước ánh mắt kiên định kia.
Tổ tác chiến lập ra kế hoạch thế này:
Minh sẽ giả vờ lạc vào bên trong để chúng bắt luôn. Sau đó Minh lén giải thoát cho toàn bộ con tin theo sự chỉ huy của các cô chú qua tai nghe mini. Các viên cảnh sát sẽ đánh lạc hướng bọn tội phạm từ bên ngoài, xông lên nếu thấy có dấu hiệu bất thường.
Từng con chữ đều hiện rõ đây là một kế hoạch được ăn cả ngã về không, nhưng có vẻ trong mắt cậu bé của chúng ta lại không có lấy một tia do dự. Tất cả, là vì ai?
***
-Nhanh, vào nốt đây nhóc con! Lạc vào đâu không lạc lại lạc đúng vào đây là mày đen rồi nhóc ạ!
Lờ mờ nghe được tiếng ồn ào ngoài cửa, Đơn tỉnh dậy. Cổ cô mỏi nhừ dù đã được Nguyên cho gối đầu, cả cơ thể lạnh lẽo run lên vì sốt. Tiếng gà gáy o o ngoài cửa sổ làm đôi mắt nặng trĩu của Đơn mở ra, cô muốn ngồi dậy mà cơ thể cứ mỏi như đeo chì, không sao chống tay lên được.
Lạnh quá, Đơn run lên, cả người co quắp lại. Không hiểu sao trong đầu cô lúc này lại xuất hiện khoảnh khắc lúc Minh xoa đầu cô. Khi ấy cậu đang nở một nụ cười nhạt ấm áp biết bao, bàn tay ấm xoa đầu cô khiến cơn đau nhức vơi đi một nửa. Hình ảnh này, cái xoa đầu ấy sao mà chân thực đến thế?
Khoan...
Là thật hay là mơ?
Trước mặt cô là ai thế này?
Mệt mỏi dường như bay đi hết, trước mặt Đơn là khuôn mặt quen thuộc đến không thế quen thuộc hơn. Đơn mở lớn mắt, hai bên hàng mi nhanh chóng rơi lệ. Đến rồi, thật sự Minh đã đến rồi. Minh vòng dây trói ra đằng trước, dùng con dao lam nhỏ ghim ở đế giầy cắt đi dây thừng trên tay. Cậu ôm thân thể nhỏ bé nóng rực ở vào lòng, mắt lướt qua từng mảnh cúc bung, từng mép áo bị xé, từng vết thâm tím trên đùi Đơn mà lòng run lên đầy tức giận. Đơn sốt quá nên cả người nóng hừng hực, chỉ kịp nói có mấy câu rồi ngất lịm đi:
-Cảm ơn vì mày đã đến...
***
Trong cơn mê mang Đơn vẫn có thể nghe thấy tiếng còi rú inh ỏi, tiếng trẻ con xô nhau tháo chạy. Trước không khí hỗn loạn ấy mà có người không hề nao núng, giọng nói trầm ấm chỉ huy bọn trẻ, bờ lưng rộng lớn kia cõng cô trên vai, từng cái nhấc nhân đều thật khẽ như sợ cô khó chịu.

«  Chương 15: My life is missing you

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm