Đọc Truyện theo thể loại
Sáng sớm ngủ dậy Đơn có nghe có tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng thìa va lạch cạch trong những chén trà sứ. Cô đánh răng rửa mặt rồi bước xuống dưới tầng, nhanh chóng đã nhìn thấy cả hai đại gia đình ngồi lù lù ở đó. Vừa nhìn thấy Minh cô đã bất giác đỏ mặt, nhớ lại chuyện ngày hôm qua... thật là xấu hổ!
-Hey bạn, ga của tớ vừa mới khô, bây giờ đang sạchhhhh lắm!
Minh nhấn mạnh, bộ mặt rất đểu. Cậu nhìn xoáy vào mắt Đơn, nhếch môi cười đầy ý tứ làm trống ngực cô đập từng nhịp thình thình. Cô nghiến răng, thằng đểu! Bố mẹ Dạ nghe con trai mình nói vẫn ngây ngô không hiểu tại sao bỗng dưng nó lại lôi ga trải giường ra để bàn, trong khi đó bố mẹ Nguyễn lại tủm tỉm nhìn nhau cười. Đơn lờ đi khuôn mặt kia, đường hoàng đi xuống tầng:
-Mọi người đang bàn chuyện gì thế?
-À đúng lúc lắm con, mọi người đang bàn chuyện đi biển!
Mẹ Dạ vui vẻ cười, ánh mắt híp lại một đường. Mẹ Nguyễn cũng hớn hở nói thêm:
-Mọi người đang dự định đi siêu thị chuẩn bị đồ, con lên thay bộ quần áo tử tế chút rồi đi cùng đi!
Đơn gật đầu, đảo mắt lườm qua Minh một cái rồi mới từ từ đi lên gác.
***
-Không, không được là không được, nhất quyết là không được!!!!
Minh rít lên, cả người ôm siết lấy người Đơn vào trong lòng. Đơn mặt đỏ bừng, khó chịu đẩy tên điên kia ra, mà càng đẩy nó lại cành siết chặt, miệng thì cứ gào bên tai cô, điếc hết cả tai!
Quay trở lại nhiều phút trước đó.
Minh và Đơn được bố mẹ dắt vào trung tâm thương mại. Cũng chỉ là đi chơi bình thường thôi, khổ nỗi hai cái mẹt của hai đứa nó cute vô đối quá nên người đi qua cứ nhìn nhìn. Đơn lầm lũi đi cách xa Minh một khoảng, không hiểu sao cô lại cảm thấy sợ Minh. Phía sau bố mẹ trò chuyện với nhau rôm rả, truyện từ trên trời xuống dưới biển, còn lập cả chi tiết lịch trình đi chơi đến món ăn mỗi bữa. Trưa đi đâu ăn này, chiều ăn gì này, sáng đi chơi rồi lại ăn cái gì này,... Chưa đi đâu, nhưng nghe kể thế thôi cũng đã thấy mệt lắm rồi.
-Ê Đơn, chỗ kia bán ga kìa!
Đơn nhìn theo hướng Minh chỉ, nghiến răng kèn kẹt. Chọc ngoáy, lại chọc ngoáy. Cô nhéo nó thật mạnh vào eo khiến nó la lên oai oái, sau đó hùng hổ quay mặt đi đầy tức giận.
-Khu bán đồ bơi đây rồi, vào chọn đi các con!
Mẹ Nguyễn vui vẻ đẩy lưng hai đứa vào, cả nhà cùng nhau vào chọn đồ bơi, hai cô nhân viên bên trong đón tiếp niềm nở. Các bố với Minh thì đơn giản, có thì mặc không có thì sắm tạm cái quần đùi cũng được. Có mấy mẹ với Đơn thì khác, chọn qua chọn lại, màu sắc kiểu dáng kích cỡ đủ thứ, còn dúi cho Đơn một đồng đồ bắt vào thay thử. Đơn còn ngại, đẩy ra, ai ngờ cuối cùng bị ép quá nên đành lầm lũi vào thay đồ, mẹ Nguyễn cười đầy bí ẩn, vào "giúp" con gái.
Một loạt những âm thanh phát ra trong rèm thử.
-Mặc cái này vào!
-Không, quá chặt, bó sít vào người con!
-Cái này?
-Toàn dây là dây! Mẹ à, con năm nay mới có 12 tuổi thôi đấy!
-Ô, cái này đẹp này!
-Ren đen? Cái cửa hàng này bị sao vậy? Đồ cho trẻ con mà nhập loại này à?
-Hì hì, thật ra đây là đồ của mẹ...
-MẸ!!!
-Được rồi nghiêm túc nào, màu nước biển nhé, hay xanh lơ?
Mẹ Dạ bên ngoài nghe hai mẹ con nhà kia chí choé bên trong rốt cuộc phải nhảy vào. Bố Dạ ở ngoài thờ ơ nghe điện thoại, chỉ có Minh nghe tiếng chí choé mà cứ nóng ngoài nóng trong, nóng trong rồi lại nóng ngoài.
Rồi khoảnh khắc ấy tới, rèm mở. Từ trong bước ra, là... hai bà mẹ trẻ, Minh đang nghển hết cả cổ lên, bỗng nhiên xị mặt, hầm hầm hừ hừ. Mẹ Dạ cười cậu quý tử, trêu:
-Nhanh lên Đơn ơi, con trai bác ngóng quá rồi này!
-MẸ!!...
Minh gằn lên, phía trong có tiếng của Đơn:
-Con không ra đâu, xấu hổ lắm ạ...
-Ra cho mọi người còn xem chứ?
-Không đâu, thử đồ tắm cũng phải ngắm ạ?
Đơn kì kèo bên trong, mãi không chịu ra. Rốt cuộc mẹ Nguyễn hạ lệnh nếu Đơn không ra mẹ sẽ đốt hết đống tiểu thuyết, cắt tiền tiêu vặt, tịch thu điện thoại không cho Đơn mò lên mạng được nữa. Đơn nghe đến đó tá hoả, muốn triệt hết đường sống không cho cô đọc truyện? Ức chế, vẫn phải nhịn, lọ mọ bò ra.
Ló nhẹ cái đầu, khép na khép nép. Khuôn mặt đang yêu cúi gằm xuống, mái tóc dài mượt che hết đi vành tai đang đỏ lên vì xấu hổ. Da trắng ngần, cơ thể nhỏ nhắn chưa phát triển hết, thon thon nhỏ nhỏ, khiến cho người ra có cảm giác muốn cưng nựng trên tay. Đơn dùng hai tay ôm lấy người mình, vẫn không thể che hết làn da trần trắng như ngọc cùng bộ đồ hai mảnh xanh lơ đang ôm khít lấy cơ thể mềm mại. Cô cảm thấy hết sức xấu hổ, thật sự rất muốn chui lại trốn trong rèm thay.
-Ơ con trai, sao thế?
Đơn ngẩng mặt lên đã thấy Minh đứng trước mặt, cậu nhìn cô, ánh mắt rất sắc. Bỗng nhiên Minh ôm chầm lấy Đơn, vòng tay lớn siết chặt cơ thể bé nhỏ đang run lên, Minh hét lớn:
-TẤT CẢ KHÔNG AI ĐƯỢC NHÌN!!
Hả? Thằng điên này?
Các bố mẹ đứng im, mắt ai nấy trợn to, Đơn trong lòng Minh cứng đờ người, muốn dãy ra không được mà đứng yên cũng chẳng xong. Minh nghiến răng kèn kẹt, hở cổ, hở bụng, hở chân, hở tay, hở lưng, hở toàn thân! Hở thế này sao không nude luôn cho nhanh đi, bày đặt che tí ngực với tí mông làm gì? Lại còn thắt nơ cơ mà, ra biển sóng đánh một cái có phải nơ tụt, quần mất không? Thôi thì cởi luôn ra cho nhanh đi! Nóng hết cả mắt!
-Minh, con làm gì em thế? Bỏ ra cho mọi người còn ngắm chứ?
Ngày xưa đợt mà Đơn và Minh vẫn xưng "anh em" với nhau mẹ Dạ vẫn hay gọi như vậy. "Minh ơi ra chơi với em này", "Đơn ơi anh Minh đến chơi này". Giờ mặc dù giờ cách xưng hô đã đổi nhưng bố mẹ hai bên vẫn gọi như thế. Mẹ Dạ ra sức khuyên can, phụ huynh hai bên đã nhảy vào tách hai đứa ra nhưng không thành. Căn bản là Minh ôm Đơn chặt quá, vừa ôm vừa che không cho ai nhìn cô bé khiến mọi người cứ buồn cười. Đơn xấu hổ, gạt Minh ra:
-Bỏ ra!
-Không, không được là không được, nhất quyết là không được!!!!
Minh rít lên, cả người ôm siết lấy người Đơn vào trong lòng. Đơn mặt đỏ bừng, khó chịu đẩy tên điên kia ra, mà càng đẩy nó lại cành siết chặt, miệng thì cứ gào bên tai cô, điếc hết cả tai!
-Có bỏ ra không thì bảo?
-Cởi đồ ra!
-Cái...
-Mày quay lại phòng thay đồ, thay đồ ra thì tao bỏ!
Đơn bị ôm Minh riết quá nên hoảng, đành nhượng bộ gật đầu. Minh nhấc bổng Đơn lên mang ra gần rèm, xác định đã an toàn mới ném piu cô bé xuống. Cậu bước vào, kéo rèm ngăn không cho ai bên ngoài nhìn thấy.
Dù lí do chính đáng đến nhường nào thì ôm con gái nhà người ta ném vào chỗ kín rồi kéo rèm lại cũng có hơi... Mẹ Dạ thở dài, con trai à, sao có thể thiếu phong độ đến mức đấy? Bố Dạ bên cạnh cười khúc khích, giờ có thể xác định đây đúng là con trai bố, không phải con trai thằng khác! Hai cô nhân viên nhìn nhau, rồi lại nhìn lên bảng ghi chữ rất to đầy hoang mang: BUỒNG THAY ĐỒ NỮ.
-Mày bị điên à?
Đơn tức tối gào lên, đấm thùm thụp vào ngực Minh. Minh né tránh, cậu chụp lấy tay Đơn ấn sát vào tường, đợi cho cô bình tĩnh mới quay lưng ra. Đơn tưởng Minh đi ra cho cô thay đồ, nào ngờ nó vẫn đứng lừng lững ở đấy. Lưng nó lớn, người nó cao hơn cô một cái đầu, tuy thế cô vẫn có thể nhìn rõ vành tai hơi đo đỏ của nó. Đơn nạt:
-Gì nữa?!?
-Mày...
Minh ngập ngừng, hít một hơi:
-Lần sau đừng có tuỳ tiện mặc đồ hở hang ra ngoài, người ta nhìn người ta cười cho!
Cái đờ...
Thằng này nó còn dạy đời cô nữa cơ!
Không phải là

«  Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm