Đọc Truyện theo thể loại
Lần đầu tiên đặt chân vào lớp 6A trường cấp II Thanh Lịch, Dạ Từ Minh đã nhận được một lời thách đấu được cho là ngông cuồng như sau:
-Minh 6C, tớ không biết cậu là Nguyễn Giản Đơn có quan hệ như thế nào, tớ chỉ cần biết tớ thích cô ấy! Chúng ta sẽ cạnh tranh công bằng!!!
Minh nhếch mép cười khinh đời. Cô bạn của cậu xem ra cũng có sức hút rất lớn đấy chứ? Minh nghĩ đến đó xoay chân bước đi, trước khi đi còn vỗ vay cậu bạn nọ thì thầm rất thân tình:
-Điểm khác nhau của chúng ta chính là ở chỗ đó! Cậu "thích cô ấy", còn tôi "chỉ thích một mình cô ấy"!
Minh bước vào lớp, bỏ lại cậu bạn kia vừa không hiểu vừa tức giận. Vốn nghĩ cậu ta chỉ là loại mọt sách nhát gan không ngờ cũng cứng như thế. Định doạ vài câu cho Minh rút lui cuối cùng thành bị cắn ngược, lại còn bị nói một câu khó hiểu. Haizzz nghĩ cách khác vậy, dù sao loại có thể nhảy từ lớp C lên lớp A cũng không phải hạng dễ đối phó gì.
-A!
Một cô bạn ngồi bàn đầu sau khi nhìn thấy luôn mặt "tủ lạnh" cute của Minh thì bị giật mình, hét lên một tiếng khiến ai cũng chú ý đến phía này. Thanh nhận ra người quen, vẫy tay chào khuyến mãi theo nụ cười rất tươi. Minh cười nhẹ đáp lại, tiến đến gần đó. Đơn vẫn không để ý, tai cô đeo headphone, mặt chúi vào quyển tiểu thuyết. Nhận ra ghế của mình có phần lõm xuống cô mới giật mình ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc đang bị bàn tay to lớn của Minh sờ vào trán. Minh lẩm bẩm:
-May không lây sốt của tao.
Đơn tháo headphone xuống, tò mò hỏi:
-Cái gì cơ?
-Không có gì!
Thanh và Đơn bắt đầu tám chuyện, mặc kệ cho cậu bạn Minh của chúng ta nghịch điện thoại. Cả 3 đều nói chuyện rất bình thường, tuy nhiên hành động sờ trán của Minh vừa nãy đã lọt vào mắt xanh của "kha khá" bạn trong lớp, thế là chuyện mà ai cũng biết xảy ra, trong lớp bắt đầu xuất hiện những tiếng lầm rầm chỉ chỏ. Thư nhìn về phía này mắt hơi nhăn, lúc nhìn vào đôi mắt trầm thấp của Minh liền hơi đỏ mặt.
-Thành đâu?
-Không biết, trốn học từ tiết hai tới giờ à!
Thanh chỉ ngón trỏ lên trán nhớ lại, nhận ra động tác của Minh hơi cứng đờ cô liền lén cười hì hì. Đúng lúc đó Thành bước vào, mặt hầm hần giận dữ khiến các bạn khác hoảng sợ tản ra xa. Thành lờ đi Minh, tức giận đập bàn một nhát "Rầm":
-Có biết cái thằng mà đợt Đơn bị trêu xấu mà bọn mày gọi ra quán gần trường không?
Thanh Đơn nhìn nhau, gật đầu. Thành nghe thế tức giận hét lên:
-Mịa, nó đổ cho Thư tức là nó nói điêu còn gì??? May mà đợt đấy tao không đi tra tội nó cùng bọn mày không có tao đã hiểu nhầm đánh chết con Thư rồi! Đi với tao, nó hẹn tao ở sân thượng kìa!
Thành bỏ đi thẳng bỏ lại 3 đứa đang hoài nghi ở phía sau. Lát sau Thanh thức thời chạy theo, Đơn ngồi đăm chiêu rồi cũng đi biến, Minh ở lại, nhăn trán nhíu mày, cuối cùng vẫn ỡm ờ nối bước, lòng dấy lên chút khó chịu. Lần đầu tiên trong đời cậu thấy mình vô dụng biết bao! Đơn bị chơi xấu, cậu chỉ giải quyết được một phần, toàn cục vẫn là do một thằng con trai khác ra mặt hộ Đơn.
4 đứa dẫn nhau lên sân thượng, gió đông rét căm căm, trên trời là một mảng xám như sắp muốn có bão. Gió táp vào da thịt khiến Đơn lạnh buốt, cô co quắp người lại, kéo cổ áo cho nó cao lên. Bỗng nhiên từ phía sau có thứ gì đó âm ấm áp vào cổ. Minh đang tháo chiếc khăn quàng trên cô mình, vô tư quàng vào cho Đơn.
-Cám ơn.
Cô thở hắt, Minh nghe được tiếng nói run lẩy bẩy thì gật đầu nhẹ. Cậu còn kéo Đơn ra đằng sau lưng, lấy bản thân mình chắn hết gió trời cho cô. Đơn thấy dễ chịu hơn hẳn liền đành theo bản năng trốn ra sau lưng Minh.
Đảo mắt, phía gần lan can xuất hiện một cậu trai. Cậu ta có dáng người bé nhỏ, đang vươn tay vuốt ve những chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mấy cây cảnh được trồng trên sân thượng. Khuôn mặt quen thuộc đó không khó để Đơn và Thanh nhận ra cậu bạn run rẩy đợt trước, vừa thấy cả đám bước vào cậu ta đã xông tới, điên cuồng níu kéo lấy vạt áo Đơn:
-Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi mà!! Mấy cậu làm ơn xin thầy cô đừng phạt Thuỷ được không? Cậu ấy trước giờ chưa từng trải qua truyện thế này, cú sốc này cậu ấy chịu không nổi!!! Tớ xin mấy cậu đấy, Thuỷ sợ hãi kiệt quệ lắm rồi, cậu ta cũng đã bị bố mẹ đánh rất nhiều rồi, các cậu làm ơn tha cho cậu ấy được không???
Ơ cái thằng này, có ai làm gì Thuỷ của cậu nữa đâu mà tha mới chả thứ? Nói đi cũng phải nói lại, nhóm của Đơn mới chỉ trình báo vụ việc cho nhà trường thôi, chứ nếu không trình báo, chỉ sợ Thuỷ lại tiếp tục làm cái việc kia, mà chả nhẽ lại để Đơn tiếp tục bị ăn hành chắc?
Trông cậu ta cứ như một tên điên gào thét. Đơn luống cuống, cố gắng gạt tay cậu ta ra khỏi chân váy mình mà không thành, không ổn, nếu cứ kéo nữa váy cô sẽ tuột mất. Đơn khó xử níu níu hai chân, Minh thấy vậy liền đi đến hất phăng tay cậu ta ra, còn Thành thì tiện thể đạp cho tay cậu ta một phát. Dối trá, đã hãm hại còn đổ vạ cho người khác. Thành cứ tiếp tục đánh cậu ta như muốn trút đi tức giận của mình, dường như những đòn đánh đó khiến Thành cảm thấy nguôi ngoai hơn mặc dù nó khá là nhẹ. Cậu bạn kia vẫn khóc lóc la lối om sòm, tất cả đều cảm thấy nhức đầu, Đơn bắt đầu lo lắng, cô sợ việc này sẽ biến thành bạo lực học đường mất, mặc dù nãy giờ Thành đạp toàn vào đất, chỉ dẫm hơi mạnh khiến cậu bạn kia hơi hoảng thôi. Đơn chạy đến chắn giữa cậu bạn và Thành, đứng ra khuyên can:
-Này, thôi đi!
-Mày điên à? Nó chơi mày như thế mà mày vẫn để yên được hả???
Thành mặt đỏ phừng phừng, giọng nói mơ hồ có pha mùi xã hội đen thay vì chất giọng non nớt của học sinh lớp 6. Đơn lắc đầu, nói lại:
-Tao có bị gì sao? Cuối cùng vẫn an toàn vượt qua kì thi còn gì? Còn nữa, cậu ta không phải kẻ đầu sỏ, cậu ta chỉ nói dối thôi. Cậu ta đáng trách nhưng không đáng đánh!
Thanh đứng im lặng nãy giờ liền tiến đến, cô cợt nhả nghịch tóc, bộ dáng rất dửng dưng. Thanh đứng lên trước mặt Thành, mái tóc vàng của cô bập bềnh theo sự chuyển động của cơ thể, cô vỗ vỗ vai cậu an ủi:
-Cậu ta cũng chỉ là quá thích con nhóc kia thôi!
Thành siết chặt nắm đấm, mặt đỏ lên tức giận, cuối cùng trước vẻ mặt cương quyết của Đơn đành phải nhượng bộ. Cậu khoát tay, buông thõng một câu:
-Thôi bỏ đi!
Đơn gật đầu, chạy đến cạnh Minh. Minh cảm thấy bất lực, dang tay ra siết lấy vai Đơn. Đơn thấy thương hại cậu bạn kia, cậu ta có vẻ vô cùng sợ hãi, mặt xám ngoét. Đơn thở dài, ngồi xuống nhắc nhở cậu ta:
-Thích như cậu là hại bạn đấy!
Đơn toan bỏ đi, bất thình lình cửa sân thượng bị mở ra thật mạnh. Thuỷ chạy vào, hét vọng xuống dưới:
-Đây này bác bảo vệ ơi, trên này có đánh hội đồng này!!!
Tiếc bước chân nặng nề ngày một gần, Thuỷ cười đắc thắng, xoay ngược ngón cái xuống như muốn nói: Chúng mày thua rồi!
Trùng hợp thật đấy, hay là sắp xếp từ trước? Việc cậu bạn này gọi Thành lên cũng là sắp xếp, cậu ta kéo Đơn lại không cho Đơn đi là để câu thời gian sao?
Bác bảo vệ cùng một giáo viên kéo lên, khi hai người nhìn thấy Đơn và Minh thì không khỏi sững sờ. Thành nổi tiếng nghịch ngợm đã không nói, cả cô bé Đơn và Minh đứng nhất khối cũng tham gia trò đánh hội đồng này là sao? Cô giáo cảm thấy khó xử, cô và bác bảo vệ cứ đứng chùn chân tại chỗ. Cuối cùng thì bác bảo vệ vẫn là người tỉnh táo nhất, bác mời tất cả lên phòng hiệu trưởng làm

«  Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm »

Loading...
#bạnthânxbạnthân #họcđường #niên #tbtt #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Hai đứa trẻ lạ lùng

Chương 2: "Cậu-tớ"

Chương 3: Sinh nhật Đơn

Chương 4: Ba ngày bằng tuổi nhau

Chương 5: Phải "mày-tao", không được "cậu-tớ"!

Một số điều trong truyện không nói

Chương 6: Kì phùng địch thủ

Chương 7: Thành

Chương 8: Âm mưu (1)

Chương 9: Âm mưu (2)

Chương 10: Đôi khuyên tai bạc

Chương 11: Đối thủ

Chương 12: Lời hứa từ đầu năm

Chương 13: Kì nghỉ hè

Chương 14: Đi biển là đi biển chơi

Ngoại truyện: Chap đặc biệt lì xì năm mới!

Chương 15: My life is missing you

Chương 16: Mày nói gì tao không hiểu?

Chương 17: Hai chúng ta đã lớn

Chương 18: Đi tham quan (1)

Chương 19: Đi tham quan (2)

Chương 20: Không quen biết tự dưng tỏ tình?!?

Chương 21: Tình yêu học trò, để nhớ, để thương, để dễ dàng từ bỏ.

Chương 22: Minh đau ở tim.

Chương 23: Cứ trùng buổi với Văn thì sẽ thi?

Chương 24: Người đẹp, mặc cái gì cũng đẹp

Chương 25: Ván bài ngửa

Chương 26: Y ly ke u

Chương 27: Người Minh yêu là...?

Chương 28: Hẹn gặp lại!

Một số điều không nói trong truyện

Chương 29: Tất cả đều biến mất

Chương 30: Khi thiên tài điên loạn

Chương 31: Chúng nó sợ tao hay mày nhỉ?

Chương 32: Không sai, chúng nó đúng là bỏ rơi mày, đồ bánh bèo!

Chương 33: Mời chiêm ngưỡng, đại tỷ trường tao!

Chương 34: Minh Thanh là một con rất lập dị!

Chương 35: Thú vui tiêu khiển

Chương 36: Dạ Từ Minh, cứu tao...

Chương 37: Trả giá

Chương 38: Theo đuổi

Chương 39: Ăn không được liền đạp đổ

Chương 40: Công chúa yêu dấu, tao về rồi đây!

Chương 41: Dạ Từ Minh? Ai cơ? Hình như không có quen.

Chương 42: Lãi hay lỗ?

Chương 43: Quẩy với nhau một lần nữa

Chương 44: Khi lại cách xa, cuộc sống thế nào?

Chương 45: Kết cục

Ngoại truyện: Thư và Linh

Ngoại truyện: Thành

Ngoại truyện: Thanh

Ngoại truyện: Nhà có ba cô công chúa!

Ngoại truyện: Kỉ niệm nhỏ trong trí nhớ của Minh mà Đơn không để ý.

Lời kết của tác giả, một số điều không nói trong truyện

[Lịch] #1 #2 #3 #4

Từ khóa tìm kiếm