Đọc Truyện theo thể loại


#Anh_trai_của_Nấm:
#41 Lâm Vũ Minh, nếu em có lỡ yêu anh rồi, thì em phải làm sao?
( Lỡ buông lời yêu anh, sợ anh...xanh lá! Hahaha)
****
Mai Hương tôi lại bị Lâm Vũ Minh đe dọa cơ đây, mà đe dọa cái gì, lại đe dọa....phi lễ. hahaha.
Tôi biết lão nói thế, nhưng sẽ chẳng dám làm gì đâu, nên được nước thì vênh mặt lên:
-"Lâm Vũ Minh, có giỏi thì anh thử xem!"
Nói xong, tim tôi cũng đập rộn ràng, lỡ mà lão làm thật, có phải chết tôi không? ><
-"Nấm...đừng ép anh!"- Mặt lão đã đỏ như quả cà chua, tôi nghe rõ tiếng "thình thịch" trong lồng ngực mà chẳng biết là của tôi hay của Lâm Vũ Minh, chỉ biết bầu không khí lúc đó, đúng thật là quá...bức bối. Mặt lão càng lúc càng đỏ, tôi cũng nóng ran mặt!
Chết tiệt, tại sao chính tôi, lại thấy khuôn mặt đang đỏ bừng kia của Lâm Vũ MInh...thật quá hấp dẫn như vậy???
Tôi nuốt nước bọt. Tử chửi bản thân mình là cái loại không có tiền đồ!
Nhưng mà đúng là...
Cái không khí chết tiệt này, thật quá ngột ngạt, bức chết con nhà người ta rồi!
Đột nhiên, tôi giật mình thấy trên mặt Lâm Vũ Minh là... máu, ở đâu ra mà có máu thế này, tôi chết hoảng, vội la lên oai oái:
-" Lâm Vũ Minh, máu trên má anh, ở đâu ra vậy, anh có phải lại bệnh nặng hơn rồi không?"
Lão mặt đang đỏ bừng bỗng nhiên nhíu mày lại, lo lắng:
-"Máu từ...mũi của Nấm mà, em bị chảy máu cam rồi này!"
Haha, chả hiểu sao, tôi lại có thể...chảy máu mũi trong cái hoàn cảnh này được, kết quả đêm hôm đó, chẳng những không lấy được điện thoại, tôi còn bị lão kè kè một bên, chốc chốc lại rút tờ khăn giấy để...lau máu mũi cho tôi (T____T). Rồi, còn lo lắng hỏi:
-"Nấm, em ốm phải không? Anh ...gọi bác sĩ nhé!"
Lâm Vũ Minh, anh thần kinh vừa vừa thôi chứ, gọi bác sĩ, haha, gọi bá sĩ cho người ta cười thối mũi em à?
Rốt cục, vừa xấu hổ, vừa tưng tức, lại vừa...tiếc tiếc. Cả đêm hôm đó, không tài nào mà ngủ nổi.
**
Một đêm mất ngủ, tôi suy nghĩ mãi mấy vấn đề:
Thứ nhất, tại sao dạo này thấy anh trai đáng kính của tôi đi với mấy đứa con gái khác tôi lại thấy...khó chịu như vậy, ngay lập tức chỉ muốn kéo lão về nhà, đóng cửa, không cho lão tiếp xúc với ai nữa. Hời, tôi là đang mắc bệnh chiếm hữu cao hay sao?
Thứ 2, mấy lời thằng loăng quăng nói là đúng à, vậy nếu đúng thật, có nghĩa là Lâm Vũ Minh, đã...thích tôi, không phải là tình cảm anh em gia đình như lão từng nói chứ? Tại sao, khi nghe hắn ta nói vậy, đáng lẽ tôi thấy hoang mang nhưng ngược lại lúc đó, lại thấy....vui như vậy?
Thứ 3, tại sao dạo này, tôi lại hứng thú với tất cả mọi chuyện liên quan đến lão, tại sao tôi lại thích đào bới đời sống riêng tư của lão, trước đây tôi đâu có như vậy? Tôi là bị mắc bệnh tò mò hay nhiều chuyện rồi? Ôi trời ơi, Nấm ơi là Nấm!
Thứ 4, tại sao dạo này, lúc ở cạnh Lâm Vũ Minh, tôi lại có cảm giác, lạ lạ như vậy? Rốt cuộc là cảm giác gì vậy? Tại sao vừa rồi lại phấn khích đến cái độ...chảy cả máu mũi @@.
Và còn một điều quan trọng nữa, là ....cái đầu của lão tại sao lại nặng như vậy chứ, haha, tại sao giường có không ngủ lại xuống ngồi nền nhà rồi ngủ gục trên vai tôi là thế quái nào? Nhưng mà, tôi lại không thấy phiền phức, ngược lại, cảm thấy vô cùng hạnh phúc. tôi đang trở nên hiền lành và nhẫn nhịn đi à?
Tại sao, có thể ngồi cạnh kẻ mình từng ghét cay ghét đắng lại có thể khiến tôi vui vẻ như vậy chứ, nghe thấy bên tai tiếng thở đều đều của lão, cái mùi bác hà dịu dịu man mát này, cả cái cách nhíu mày vô thức khi ngủ kia, tại sao, tôi lại thấy nó....đáng yêu đến vậy chứ? ><
Tim tôi rõ ràng đập rất mạnh!
"Ngồi cạnh một người mà tim mày đập mạnh hơn bình thường, vui vẻ hơn bình thường, bối rối hơn bình thường, hạnh phúc hơn bình thường, thấy thời gian trôi nhanh hơn bình thường có nghĩa là...mày đang thích người ta đấy!"
Bỗng nhiên lời con Yến Chi lớp tôi lại vang lên bên tai.
Tôi bỗng thấy hoang mang quá!
Có lẽ nào, sự thật chính là như vậy? Tôi đã...YÊU!
Hahahaa, KHông đâu, không thể nào đâu. Mà tại sao lại là Lâm Vũ Minh cơ chứ?
ÔI trời ơi, thật không thể chấp nhận được!
Tờ mờ sáng, cuối cùng nghĩ mãi nghĩ mãi, tôi ai oán rên rỉ lên mấy lời:
-"Lâm Vũ Minh à, nếu mà em lỡ ....thích anh rồi, thì phải làm sao đây?"
Hình như tôi "rên rỉ" hơi lớn, thế nào mà thấy lão cựa người:
-"Nấm... em vừa nói gì à, Nấm thích cái gì à?"
Haha, Lâm Vũ Minh, anh trai đáng kính của em, tại sao lại có thể tỉnh dậy đúng lúc như vậy. Lão chưa nghe thấy gì đúng không? Chắc là chưa nghe thấy đâu.
Tôi cười không được mà khóc cũng không được, xấu hổ hất cả cái người lão ra khỏi vai tôi, nhanh chóng đứng dậy tính bài chuồn lẹ, đã bị lão mạnh mẽ túm tay kéo lại:
-"Nấm đi đâu?"
CÒn đi đâu nữa hả anh trai, em còn không phải là nên biến khỏi đây càng sớm càng tốt hay sao, em đi kiếm cái lỗ nào để chui xuống cho đỡ xấu hổ thôi mà.
Tôi cứ dong thẳng, đã thấy lão chạy vội theo:
-"Nấm đứng lại đã nào?"
-"Bỏ ra đi, em về đi học đây!"
-"Nhưng mà không được, Nấm không thể đi khỏi đây như thế này được, có chuyện chưa giải quyết xong mà!"
Tôi giật mình. Ngoảnh lại, thấy Lâm Vũ Minh mặt đỏ như gấc lì lợm đứng phía sau. Lẽ nào, vừa rồi, lão đã nghe thấy mấy cái lời đó??? Tôi bối rối cùng cực, nhục nhã tìm cách thoái lui:
-"Chuyện gì cũng không quan trọng bằng chuyện học hành, anh trai à, mau bỏ tay để em về đi học nào?"
Cuối cùng, các vị có biết Lâm Vũ Minh nói gì với tôi không, đúng một câu, tôi lập tức nhanh chóng quay trở lại phòng bệnh, haha, tôi thấy mặt lão đỏ bừng bừng, ghé tai tôi thì thào:
-"Nấm không đi được ra ngoài bây giờ đâu, bởi vì...."cái đó" của em, đến rồi!"
Cái đó, là cái đó đó, trời ơi! ><
Lâm Vũ Minh ơi là Lâm Vũ Minh, anh đúng không phải là con người nữa rồi, giết em đi!
Còn...
Nấm: - Xong rồi, chuyến này xong thật rồi! Lỡ buông lời yêu anh, sợ anh ...xanh lá! lại còn....Dì Cả à, tại sao lại ghé thăm con đúng lúc như vậy?
LVM: *cười* *cười* và *cười* - thật không ngờ Nấm của anh lúc mất ngủ, lại phát ngôn giật gân như vậy? Nhưng mà anh ....thích, suỵt anh sẽ giữ bí mật dùm Nấm! *cười lớn*
bsp;

«  Chương 40: Nấm còn không buông là anh...hôn Nấm đó!

Chương 42: Loạn hết rồi! »

Loading...
#anh #của #nam #trại

Mục lục

chương 1: Tôi là Nấm lùn di động

chương 2: anh em tôi ôm, 2 con người, 2 số phận

chương 3: Lâm Vũ Minh...em ghét anh!

chương 4: Lâm Vũ Minh...anh dám bán đứng em?

Chương 5: Nấm báo thù

Chương 6: Anh trai tôi...dỗi

Chương 7: Lâm Vũ Minh... anh ghen à?

Chương 8: Nấm ơi...anh sợ!

Chương 9: Lâm Vũ Minh...anh sao vậy?

Chương 10: Vũ Minh... bố mẹ có chuyện muốn nói với con

chương 11: Con mặc kệ...con không đi đâu hết...con ở đây với Nấm

Chương 12: Nấm...đến cả em cũng không cần anh sao?

chương 13: Anh Vũ Minh...có phải là sẽ chết không?

chương 14: Nhật kí của Lâm Vũ Minh

chương 15: Lâm Vũ Minh...em sẽ không cho anh đi đâu nữa!

Chương 16: Lâm Vũ Minh...anh yêu em thật đấy à?

Chương 17: Lâm Vũ Minh...nhớ cho kĩ, em là Nấm, tuyệt đối không được quên em!!!

Chương 18: Lâm Vũ Minh với 10 vạn câu hỏi vì sao của Nấm!

Chương 19: Lâm Vũ Minh...anh mau dậy đi lại nhé, Nấm chờ không nổi nữa rồi!

Chương 20: Cô bé này....em là ai?

Chương 21: Lâm Vũ Minh...anh ghét em lắm à?

Chương 22: Nấm thích thằng đó như vậy à?

Chương 23: Lâm Vũ Minh... anh bị...Gay thật à?

Chương 24: Anh Vũ Minh...cuối cùng cũng được gặp lại anh!

Chương 25: Na Anh ngoan như vậy...hay là sau này gả cho Vũ Minh nhà bác đi!

Chương 26: Nấm...ghen

Chương 27: Anh không đi nữa, Nấm không đi, anh cũng không đi!

Chương 28: Na Anh...em qua phòng anh mà ngủ này!

Chương 29: Một đêm ngủ cùng Lâm Vũ Minh

Chương 30:Lâm Vũ Minh là của tôi!

Chương 31: Lâm Vũ Minh...anh chưa thấy những thứ không nên thấy chứ?

Chương 32: Vậy...Nấm về với anh Nin đi!

Chương 33: Mai Hương em ...ghen đấy hả?

Chương 34: Mai Hương, nói yêu anh đi, anh sẽ bảo vệ em khỏi ....Vũ Minh!

Chương 35: Lâm Vũ Minh, em hại chết anh Nin rồi, em giết người rồi anh ơi! T___T

chương 36: Nấm, anh Nin...hai người đang làm gì????

Chương 37: Lâm Vũ Minh, anh dám đi ...hẹn hò sao?

Chương 38: Và anh muốn hỏi Nấm rằng: chúng ta là thế nào?

Chương 39: Tôi không phải anh trai của Nấm!

Chương 40: Nấm còn không buông là anh...hôn Nấm đó!

Chương 41: Lâm Vũ Minh, nếu em có lỡ yêu anh rồi, thì em phải làm sao?

Chương 42: Loạn hết rồi!

Chương 43: Khi Nấm tức giận

Chương 44: Chơi thế nào là việc của anh, nhưng tiền phải thuộc về em!

Chương 45: Nấm ngồi yên đó cho anh, nghe rõ chưa?

Chương 46: Kéo áo lên, anh xoa bụng giúp Nấm!

Chương 47: Lâm Vũ Minh nhà em xảy ra chuyện lớn rồi!

Chương 48: Nấm...anh xin lỗi!

Chương 49: Cô bé Giang đó...là người yêu của con à?

Chương 49.5

Chương 50: Giá mà có thể ở bên nhau như thế này mãi mãi!

Chương 51: Hóa ra đây là em gái Vũ Minh trong truyền thuyết!

Chương 52: Kêu anh hắt nước lên người Nấm hả? Không bao giờ!

Chương 53: Nấm nói cho anh biết, thằng đó là thằng nào?

Chương 54 (ngắn) Thiên cơ không thể tiết lộ!

Chương 55: Thuốc sự thật!?!

Chương 56: Anh...không ổn!

Chương 57: Anh lạnh lắm, anh.... mượn tạm Nấm nhé!

Chương 58: Maaaa, nhà mình có ma!

Chương 59: Nấm, em phải chịu trách nhiệm với anh!

Chương 60: Khi Lâm Vũ Minh đau tay!

Chương 61: Anh nuôi Nấm!

Chương 62: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông

Chương 63: Anh chán làm anh trai của Nấm rồi!

Chương 64: Nấm ngốc! Anh yêu em!

Chương 65: em ngoan, thì anh sẽ không đi nữa có phải không?

Chương 66: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em thôi! <phần 1>

67: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em! <phần sau>

Ngỏ lời:

Ngoại truyện 1: Mật khẩu điện thoại của Lâm Vũ Minh

Ngoại truyện 2: Bộ mặt thật của Lâm Vũ Minh <Nấm kể chuyện>

Ngoại truyện 3: Lần đầu tiên của Nấm <Vũ Minh kể chuyện>

Phần 2-Chương 1: Hẹn hò! <p1>

Chương 2: Lâm Vũ Minh, đừng nhúc nhích!

Chương 3:

Chương 4: Yêu xa!

Chương 4: Hentai!

Chương 5: Chị Nấm có bồ rồi anh Vũ Minh ạ!

Chương 6: Hôm đó Bơ thấy....

Chương 7: Don't cry! I'm here!

Chương 8: Lâm Vũ Minh của tôi sắp về rồi?

Chương 9:Anh nuôi Nấm...Nấm nuôi con cho anh!

Chương 10: Nấm cứ phiền anh cả đời cũng được!

Chương 11: Lâm Vũ Minh, mẹ bán em cho người ta rồi!

Chương 12: Có 3 lí do để tôi từ chối cậu!

Chương 12:

Chương 13: Nấm của mày, đang ở chỗ của tao!

Chương 14: Hoang mang!

Chương 15: Căng thẳng!

Chương 16: ...!

Chương 17: Vũ Minh của con đâu?

Chương 18: Con không điên!

Chương 19: Nấm và Vũ Minh!

Từ khóa tìm kiếm