Đọc Truyện theo thể loại




#anh_trai:
#16: Lâm Vũ Minh.... anh yêu em à?
Tôi là Mai Hương.
Tôi vừa trải qua một số chuyện, tôi vừa hiểu ra một số chuyện, và tôi vừa nhận ra được một số chuyện.
Và tất cả những chuyện đó, đều có liên quan đến 3 chữ Lâm-Vũ-Minh.
Chuyện gì đến, rồi cũng phải đến, cuối cùng thì anh trai đáng kính của tôi cũng phải quay trở lại bệnh viện, và nhận một trận cuồng phong từ mẹ và bố tôi, mẹ tôi vừa mắng lão vừa khóc, bố tôi thì chẳng nói gì, nhưng mà trông ông phật ý kinh khủng. Lão nằm trên giường bênh mà cứ ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt cầu cứu, tôi cười hề hề:
-"Anh trai kính mến, tội là do anh gây ra, anh còn không mau mau chữa khỏi bệnh mà về xin lỗi bố mẹ!"
**
Bà cô xinh đẹp kia thì cứ nài nỉ để bà ta đưa lão sang nước ngoài chữa, nhưng, lão không chịu, tôi cũng không chịu, mẹ cũng có vẻ không muốn, bố cũng vậy, thế nên, ý kiến đó bị dập tắt!
**
-"Người nhà bệnh nhân Lâm Vũ Minh đâu?"
Tất cả chúng tôi đồng loạt đứng dậy, tôi vì quá muốn biết tình hình, nhanh nhảu hỏi:
-"Bác sĩ ơi, sẽ ổn thôi đúng không, anh trai cháu sẽ ổn thôi đúng không?"
Bác sĩ nhấc gọng kính, cau mày nhìn tôi, rồi ông bơ luôn câu hỏi, nhìn sang bố tôi T___T, ông ta không trả lời câu hỏi của tôi??
-"Anh là người giám hộ cho cháu?"
-"Vâng!"
-"Chúng tôi phát hiện ra khối u lành tính, đã phát triển khá lớn, cần phải phẫu thuật cắt bỏ gấp!"
Cái gì? Tôi ù tai khi nghe 2 chữ "phẫu thuật!"
Phẫu thuật, rồi sẽ mất trí nhớ như trong phim Hàn Quốc hay sao, rồi lão sẽ chẳng nhớ ra tôi là ai, hay tệ hơn cả thế nữa....
-"Bác sĩ ơi, có thể không phẫu thuật, chỉ cần uống thuốc cũng có thể khỏi được không?"
Ông bác sĩ lại nhấc gọng kính, liếc qua tôi, rồi tiếp tục bơ tôi và lai nhìn sang bố tôi.
Ông bác sĩ "kiêu ngạo" kia đưa cho bố tôi tờ giấy, tôi nhảy loi nhoi lên xem, lần một chưa được, nhảy lần 2, cuối cùng sau 3 lần nỗ lực tôi cũng đọc xong dòng chữ.
"Cam kết chấp nhận rủi ro"
What? Cam kết cái gì, chấp nhận rủi ro cái gì?
Tôi giằng lấy tờ giấy trên tay bố, đọc thật nhanh tờ phiếu cam kết kia, tôi nóng mặt.
-Trường hợp để lại di chứng
-Trường hợp mất trí nhớ
-Trường hợp ảnh hưởng tới các chức năng vận động, nói
-Trường hợp tử vong????
-.......
Cái gì thế này, lão bác sĩ ác ôn kia bắt bố tôi kí tờ giấy để đưa anh trai tôi nộp mạng cho tử thần à, cái gì mà từ vong, cái gì mà mất trí?
Tôi không kiểm soát được bản thân, hét toáng lên:
-"Bố không được kí cái này, kí rồi, họ sẽ giết anh mất!"
Tôi nói xong, cả hành lang bệnh viên tất cả đứng lại nhìn tôi như nhìn sinh vât lạ.
Bác sĩ tiếp tục nhấc gọng kính, nhìn sang tôi, nhưng lần này không còn bơ tôi nữa, ông ta nói một câu, đúng một câu thôi, nhưng mà...đau lắm:
-"Không kí cũng được, vậy cháu chờ 3 tháng nữa, nhận xác anh cháu từ bệnh viện!"
Lương y, cái gì mà lương y chứ, ông nói thế mà nghe được à?
Bố tôi cáu lên rồi, ông nạt tôi:
-"Mai Hương, đây là chỗ cho con nói chuyện à, đi ra chỗ khác!"
T___T
Khóc một dòng sông nước mắt, Lâm Vũ Minh, lần này thì anh tiêu đời thật rồi, anh trai đáng kính của em!
**
Tôi thấy thương lão lắm, cứ tưởng lão hoàn hảo, cứ tưởng lão cái gì cũng tốt, thế mà có mỗi cái đầu quý giá nhất, lại bị bệnh. Tôi bị bố đuổi, thì tha thẩn vào phòng bệnh với lão. Ở với lão, nhất định không bị ăn chửi như ở với bố.
Nhìn lão, tự nhiên, mũi cay quá, lão mà biết được chuyện gì đang xảy ra, không biết ông anh trai đáng kính của tôi có... sợ không nhỉ?
-"Nấm?"
-"Ừ em đây!"
-"Nấm ở đây luôn đi, đừng đi linh tinh nữa, xoa đầu cho anh đi ~!"
-"Lâm Vũ Minh... em là nể anh lắm đấy nhé, sau này khỏi ốm rồi, thì không có cái đặc ân này đâu nữa nhé!"
Nói thế thôi, tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, nhẹ tay xoa đầu cho lão.
Lão nhìn tôi cười cười, tự nhiên, tôi sợ, sợ sau này lão chẳng nhớ ra tôi nữa thì phải làm thế nào?
-"Lâm Vũ Minh, tháng sau có ngày gì, anh biết không?"
-"Biết!"
-"Ngày gì?"
-"22/12 thành lập quân đội nhân dân Việt Nam!"
-"Chà, anh yêu Tổ quốc quá, thế còn trước đó ?"
-"Ngày 21/12"
-"Ai chả biết là 21 tháng 12, em là đang hỏi ý nghĩa cơ mà!"
-"Thì trước ngày thành lập quân nội nhân dân Việt Nam 1 ngày!"
Tôi nóng máu:
-"Anh giỏi, anh giỏi lắm, Lâm Vũ Minh, anh tự đi mà xoa đầu luôn đi !!!"
Lão thấy tôi giận thì vôi vàng bật dậy, cái đầu vì thế mà cụng vào tôi một cái "cốp", đau điếng, lão cũng đau điếng, tôi hoảng quá, tay chân rụng rời:
-"Lâm Vũ Minh, khùng, sao lại bật dậy như thế làm gì?"
Lão rối rít xoa tay lên trán tôi, miệng thì thổi thổi vào cái chỗ đau trên trán tôi, mặt lão như trẻ con:
-"Trời, ai bảo Nấm dỗi anh làm gì, đau lắm à, anh xin lỗi, anh nhớ mà, anh chỉ là đùa em thôi, 21/12 sinh nhật Nấm, sao anh quên được!"
Tôi trề môi, nhìn cái trán cũng sưng đỏ lên của lão, lại thấy chạnh lòng ghê gớm:
-"Lâm Vũ Minh, anh nghe cho rõ đây, tháng sau, sinh nhật em, anh nhất định phải đích thân tặng quà cho em!"
Lão thấy tôi chảy nước mắt, thì ôm riết vào lòng, lại quen cái kiểu vỗ vỗ sau lưng như dỗ trẻ con:
-"Anh nhớ mà, anh nhất định nhớ, cái gì liên quan đến Nấm anh cũng nhớ hết. Nấm sinh ngày 21/12, hôm Nấm sinh trời có mưa to, lúc mới sinh Nấm nặng có 2 kí 8 thôi, dài 28 cm, Nấm có một cái bớt đen ở sau mông, phía cổ có 1 cái nốt ruồi, phía sau lưng có..."
Tôi đỏ bừng mặt, chẳng biết nên cười hay khóc nữa:
-"Lâm Vũ Minh, đủ rồi, đủ rồi, em thua anh rồi, sao lại nhớ mấy cái vớ vẩn như vậy?"
Ha, lão cũng đỏ bừng mặt, nằm phịch xuống giường, trả lời bâng quơ:
-"Anh không biết, cái gì liên quan đến Nấm tự khắc nhớ rất lâu!"
Nhìn mặt lão bối rối, tôi buột miệng:
-"Lâm Vũ Minh... anh yêu em thật đấy à?"
Lão nghe xong, giật mình một cái, lại lập tức bật dậy:
-"Nấm... ơ, tại sao....lại hỏi vậy?"
Còn.... 

«  chương 15: Lâm Vũ Minh...em sẽ không cho anh đi đâu nữa!

Chương 17: Lâm Vũ Minh...nhớ cho kĩ, em là Nấm, tuyệt đối không được quên em!!! »

Loading...
#anh #của #nam #trại

Mục lục

chương 1: Tôi là Nấm lùn di động

chương 2: anh em tôi ôm, 2 con người, 2 số phận

chương 3: Lâm Vũ Minh...em ghét anh!

chương 4: Lâm Vũ Minh...anh dám bán đứng em?

Chương 5: Nấm báo thù

Chương 6: Anh trai tôi...dỗi

Chương 7: Lâm Vũ Minh... anh ghen à?

Chương 8: Nấm ơi...anh sợ!

Chương 9: Lâm Vũ Minh...anh sao vậy?

Chương 10: Vũ Minh... bố mẹ có chuyện muốn nói với con

chương 11: Con mặc kệ...con không đi đâu hết...con ở đây với Nấm

Chương 12: Nấm...đến cả em cũng không cần anh sao?

chương 13: Anh Vũ Minh...có phải là sẽ chết không?

chương 14: Nhật kí của Lâm Vũ Minh

chương 15: Lâm Vũ Minh...em sẽ không cho anh đi đâu nữa!

Chương 16: Lâm Vũ Minh...anh yêu em thật đấy à?

Chương 17: Lâm Vũ Minh...nhớ cho kĩ, em là Nấm, tuyệt đối không được quên em!!!

Chương 18: Lâm Vũ Minh với 10 vạn câu hỏi vì sao của Nấm!

Chương 19: Lâm Vũ Minh...anh mau dậy đi lại nhé, Nấm chờ không nổi nữa rồi!

Chương 20: Cô bé này....em là ai?

Chương 21: Lâm Vũ Minh...anh ghét em lắm à?

Chương 22: Nấm thích thằng đó như vậy à?

Chương 23: Lâm Vũ Minh... anh bị...Gay thật à?

Chương 24: Anh Vũ Minh...cuối cùng cũng được gặp lại anh!

Chương 25: Na Anh ngoan như vậy...hay là sau này gả cho Vũ Minh nhà bác đi!

Chương 26: Nấm...ghen

Chương 27: Anh không đi nữa, Nấm không đi, anh cũng không đi!

Chương 28: Na Anh...em qua phòng anh mà ngủ này!

Chương 29: Một đêm ngủ cùng Lâm Vũ Minh

Chương 30:Lâm Vũ Minh là của tôi!

Chương 31: Lâm Vũ Minh...anh chưa thấy những thứ không nên thấy chứ?

Chương 32: Vậy...Nấm về với anh Nin đi!

Chương 33: Mai Hương em ...ghen đấy hả?

Chương 34: Mai Hương, nói yêu anh đi, anh sẽ bảo vệ em khỏi ....Vũ Minh!

Chương 35: Lâm Vũ Minh, em hại chết anh Nin rồi, em giết người rồi anh ơi! T___T

chương 36: Nấm, anh Nin...hai người đang làm gì????

Chương 37: Lâm Vũ Minh, anh dám đi ...hẹn hò sao?

Chương 38: Và anh muốn hỏi Nấm rằng: chúng ta là thế nào?

Chương 39: Tôi không phải anh trai của Nấm!

Chương 40: Nấm còn không buông là anh...hôn Nấm đó!

Chương 41: Lâm Vũ Minh, nếu em có lỡ yêu anh rồi, thì em phải làm sao?

Chương 42: Loạn hết rồi!

Chương 43: Khi Nấm tức giận

Chương 44: Chơi thế nào là việc của anh, nhưng tiền phải thuộc về em!

Chương 45: Nấm ngồi yên đó cho anh, nghe rõ chưa?

Chương 46: Kéo áo lên, anh xoa bụng giúp Nấm!

Chương 47: Lâm Vũ Minh nhà em xảy ra chuyện lớn rồi!

Chương 48: Nấm...anh xin lỗi!

Chương 49: Cô bé Giang đó...là người yêu của con à?

Chương 49.5

Chương 50: Giá mà có thể ở bên nhau như thế này mãi mãi!

Chương 51: Hóa ra đây là em gái Vũ Minh trong truyền thuyết!

Chương 52: Kêu anh hắt nước lên người Nấm hả? Không bao giờ!

Chương 53: Nấm nói cho anh biết, thằng đó là thằng nào?

Chương 54 (ngắn) Thiên cơ không thể tiết lộ!

Chương 55: Thuốc sự thật!?!

Chương 56: Anh...không ổn!

Chương 57: Anh lạnh lắm, anh.... mượn tạm Nấm nhé!

Chương 58: Maaaa, nhà mình có ma!

Chương 59: Nấm, em phải chịu trách nhiệm với anh!

Chương 60: Khi Lâm Vũ Minh đau tay!

Chương 61: Anh nuôi Nấm!

Chương 62: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông

Chương 63: Anh chán làm anh trai của Nấm rồi!

Chương 64: Nấm ngốc! Anh yêu em!

Chương 65: em ngoan, thì anh sẽ không đi nữa có phải không?

Chương 66: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em thôi! <phần 1>

67: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em! <phần sau>

Ngỏ lời:

Ngoại truyện 1: Mật khẩu điện thoại của Lâm Vũ Minh

Ngoại truyện 2: Bộ mặt thật của Lâm Vũ Minh <Nấm kể chuyện>

Ngoại truyện 3: Lần đầu tiên của Nấm <Vũ Minh kể chuyện>

Phần 2-Chương 1: Hẹn hò! <p1>

Chương 2: Lâm Vũ Minh, đừng nhúc nhích!

Chương 3:

Chương 4: Yêu xa!

Chương 4: Hentai!

Chương 5: Chị Nấm có bồ rồi anh Vũ Minh ạ!

Chương 6: Hôm đó Bơ thấy....

Chương 7: Don't cry! I'm here!

Chương 8: Lâm Vũ Minh của tôi sắp về rồi?

Chương 9:Anh nuôi Nấm...Nấm nuôi con cho anh!

Chương 10: Nấm cứ phiền anh cả đời cũng được!

Chương 11: Lâm Vũ Minh, mẹ bán em cho người ta rồi!

Chương 12: Có 3 lí do để tôi từ chối cậu!

Chương 12:

Chương 13: Nấm của mày, đang ở chỗ của tao!

Chương 14: Hoang mang!

Chương 15: Căng thẳng!

Chương 16: ...!

Chương 17: Vũ Minh của con đâu?

Chương 18: Con không điên!

Chương 19: Nấm và Vũ Minh!

Từ khóa tìm kiếm