Đọc Truyện theo thể loại
Chap này dành tặng bạn Cud_chan.
________________________
Hô hấp của Jungkook giống như đang bị ai đó bóp nghẹt lấy, nhưng vẫn cố chấp gỡ bàn tay của Yoongi xuống dù biết rằng cảnh tượng đau lòng trước mắt nếu càng nhìn thì sẽ chỉ càng khiến trái tim mình thêm rạn nứt tổn thương.
Cho tới khi khuôn mặt của Rosie mỗi lúc một gần với khuôn mặt của Taehyung hơn, rồi cả khoảnh khắc đôi môi đỏ hồng của cô ấy đã sắp sửa chạm vào đôi môi anh, Jungkook lập tức quay người lại. Cậu ôm chặt Tiểu Bối vẫn còn đang say giấc trong vòng tay bước ra ngoài thật nhanh.
Yoongi hơi nhíu mày, tận mắt trông thấy Taehyung từ chối nụ hôn ấy rồi lạnh lùng đứng dậy.
-"Tiểu thư xin hãy có lòng tự trọng, tôi dù sao cũng là người đã có gia đình, mong rằng từ nay về sau tiểu thư đừng bao giờ làm như vậy nữa!"
-"..."
Taehyung nói gì và người kia đối đáp ra sao, căn bản Min Yoongi cũng chẳng nghe rõ. Nhưng chắc chắn có thể cảm nhận được người con gái đó, trên khuôn mặt ngập tràn chỉ toàn là tình ý đối với Taehyung.
Yoongi khẽ nhếch miệng, làm anh hùng, đâu phải ai cũng dễ dàng thoát được khỏi ải mỹ nhân như Kim Taehyung.
-"Kim tổng..." Rosie rưng rưng đôi mắt gần như sắp khóc, cô níu cánh tay của Taehyung lại khi thấy anh định quay người bước đi.
-"Tiểu thư..." Taehyung chưa nói hết câu liền vô tình liếc được bóng dáng của Min Yoongi vừa rời khỏi ở phía cánh cửa tập đoàn.
Trong đầu anh ngay lập tức xuất hiện những ngờ vực, tim bỗng dưng đập mạnh thành từng nhịp liên hồi.
-"Kim tổng, đừng đi...aa..."
Rosie lần nữa cố giữ Taehyung lại nhưng không được, cô mất đà ngã xuống ghế, Taehyung cũng chẳng mấy quan tâm, cứ thế nhanh chóng chạy ra ngoài.
Và đúng như anh nghĩ.
Jungkook đã tới đây cùng với Min Yoongi.
-"Jeon Jungkook, em bình tĩnh nghe anh nói có được không?" Yoongi kịp thời nắm lấy cánh tay cậu kéo lại.
Jungkook vẫn còn đứng ở trong sân tập đoàn, cậu lớn tiếng.
-"ĐỦ RỒI, EM HIỆN TẠI KHÔNG MUỐN NGHE GÌ CẢ!"
-"Ba...con buồn ngủ..." Tiểu Bối dụi mắt, thằng bé khẽ cựa quậy khó chịu.
Jungkook biết mình vừa lỡ lớn tiếng khiến con trai tỉnh giấc, cậu rong thằng bé trên tay rồi vỗ lưng dỗ con trai tiếp tục ngủ.
-"Ngoan ngoan, ba đưa Tiểu Bối về nhà"
-"Jeon Jungkook, nghe anh!" Yoongi vẫn kiên nhẫn giữ lấy vai cậu lại, Jungkook ngay lúc ấy chưa kịp phản ứng đã nghe được giọng nói của Taehyung từ phía sau truyền đến.
-"MIN YOONGI, mau buông Jungkook ra!"
Yoongi quay lại nhìn, Jungkook vội lên tiếng.
-"Yoongi, anh mau về trước đi..."
-"Kim Taehyung, tôi có chuyện muốn nói với cậu" Yoongi ngắt lời Jungkook.
Taehyung hơi nhíu mày, không gian lạnh lẽo nhanh chóng bao trùm xuống.
-"Yoongi, anh đừng nói gì hết..." Jungkook lắc đầu, giọng nói cũng rất nhỏ.
Taehyung bấy giờ mới trông thấy đôi mắt đang hoen ướt của cậu.
-"Jungkook em..."
-"Kim Taehyung, thật đáng thất vọng!" Yoongi giang một tay ra cản lại Taehyung tiến gần đến bên Jungkook.
-"Anh nói cái gì cơ?" Taehyung trên khuôn mặt đã hiện rõ nét tức giận, trong vài giây liền túm chặt lấy cổ áo của Yoongi kéo mạnh lên.
Yoongi chợt nhếch miệng cười khẩy, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lùng một cách đáng sợ.
-"Kim Taehyung, tôi đã có ý muốn giúp cậu, nhưng nghĩ lại thì...thôi vậy!" Yoongi nhún vai.
-"Taehyung, buông anh Yoongi ra!" Jungkook trừng mắt với anh.
Taehyung buông thõng hai tay xuống ngay sau khi những lời nói ấy của cậu được thốt ra, Jungkook dường như đang rất giận anh, đến kính ngữ cậu còn không chịu dùng.
Yoongi quay người lại, vỗ nhẹ vào vai của Jungkook.
-"Anh về đây, có gì thì cứ gọi điện cho anh!"
Jungkook cúi mặt không trả lời, Yoongi chỉ mỉm cười nhìn cậu, còn ngoảnh lại phía sau liếc qua Taehyung thêm lần nữa rồi sau đó đút hai tay vào túi quần bước đi thật nhanh.
Jungkook đứng đối diện với Taehyung, cậu im lặng một hồi, Taehyung hiện tại trong lòng cũng đã hiểu được rốt cuộc thì chuyện gì đang diễn ra, anh đưa tay chạm vào người cậu, Jungkook liền lùi lại tránh né.
-"Đến bây giờ...cuối cùng thì em cũng biết...biết vì sao anh thích nụ hôn của cô ấy, biết vì sao anh tiếp tục để cho em đi làm ở cửa hàng..."
-"Jeon Jungkook!" Taehyung ngắt lời cậu.
-"Chuyện hôm nay...vừa rồi cũng là chính mắt em và anh Yoongi trông thấy..."
-"JEON JUNGKOOK!" Taehyung mất bình tĩnh, anh hít lấy một ngụm khí lành lạnh đang dần dần lan tỏa trong không khí.
Cái hôm Jungkook say, nghe cậu hỏi về nụ hôn mà Rosie đã bất ngờ sắp đặt ấy, khi đó anh cố gắng miễn cưỡng thừa nhận rằng mình thích nụ hôn của Rosie là bởi vì muốn xem phản ứng của Jungkook sẽ như thế nào. Nếu cậu ghen, nếu cậu giận, nếu cậu đau, thì ắt hẳn là Jungkook cũng hiểu được cảm giác của anh về những điều mà Min Yoongi đã từng làm đối với cậu.
Anh thực sự rất ích kỉ, anh muốn mọi thứ của cậu, cũng đều thuộc về anh, ngay đến cả hơi thở của cậu, anh cũng muốn nắm giữ.
Chuyện vừa rồi, anh biết cô ấy cố tình ngã vào người anh, vì trong lòng vẫn còn chút ghen tuông giận dỗi với cậu nên suýt nữa đã để cho Rosie ngang nhiên làm càn.
-"Taehyung, anh không cần phải giải thích gì cả!"
Jungkook nói xong liền cúi đầu, vừa quay lưng còn chưa kịp bước đi thì Taehyung từ phía sau đã giang vòng tay ôm chặt cậu và con trai vào lòng.
-"BUÔNG RA..." Jungkook to tiếng, cậu kìm nén nước mắt, vì đang bế Tiểu Bối trên tay nên chẳng làm cách nào để có thể thoát khỏi cái ôm mạnh mẽ này.
-"Ba...Taehyung..." Tiểu Bối lại giật mình tỉnh ngủ, Taehyung thấy thế càng ôm chặt cậu và tiểu bảo bối hơn nữa.
-"Buông ra..." Jungkook nghẹn ứ mấy lời trong cổ họng, cậu không mềm lòng, nhất quyết cự tuyệt anh cho bằng được.
Tiểu Bối ngước mắt nhìn, thằng bé ngó ra sau hỏi Taehyung.
-"Ba Jungkook khóc hả ba Taehyung?"
Anh vội bước lên đứng trước mặt cậu, Jungkook cúi mặt ôm khư khư tiểu bảo bối trong lòng, Taehyung vừa đưa tay chạm nhẹ vào má cậu thì liền bị Jungkook hất mạnh ra.
Anh không suy gì nhiều, một giây sau đã bế lấy tiểu bảo bối từ tay cậu, Jungkook nhất thời bị bất ngờ với hành động của Taehyung, còn chưa biết nên phản ứng như thế nào thì anh đã nắm vào bàn tay cậu kéo đi.
Jungkook vừa bước được vài bước liền khựng người lại mà gỡ tay anh ra, cậu dành lấy tiểu bảo bối rồi chạy nhanh thật nhanh khiến thằng bé ngơ ngác không hiểu gì.
-"Jungkook, em muốn đi đâu?" Taehyung nóng ruột đuổi theo cậu, nhưng Jungkook lại chẳng trả lời anh.
Taehyung thở mạnh một tiếng, Tiểu Bối sau đó bị anh và cậu dành qua dành lại tới chóng mặt, thằng bé bắt đầu mếu máo, cuối cùng là khóc oà khi đang ở trong vòng tay của ba Taehyung.
Anh bế thằng bé đi xuống dưới tầng hầm để xe, có được tiểu bảo bối trong tay, nhất định sẽ giữ được Jungkook bên cạnh mình. 
Anh biết tâm trạng của vợ anh hiện giờ đang vô cùng nhạy cảm, chắc chắn sẽ bỏ ngoài tai những lời lẽ giải thích của anh, vùng vằng mất một lúc Taehyung cũng ôm được cậu ngồi vào ghế sau cùng Tiểu Bối.
Về đến nhà, Jungkook chỉ nói một câu với anh rồi bế Tiểu Bối đi lên trên phòng, Taehyung nghe xong xém chút nữa đã ngã ngửa.
-"Chúng ta ly thân đi, ngày mai em sẽ dọn đồ rời khỏi đây!"
---
Sáng hôm sau, Jungkook tỉnh dậy thật sớm, gấp gọn

«  Chap 25. Tin tưởng nhạt phai.

Chap 27. Anh cần em. »

Loading...
#bts #fanfic #fanfiction #jungkook #leeminhtam99 #nc-17 #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Chap 1. Gặp kẻ biến thái.

Chap 2. Bị ăn!

Chap 3. Bị ăn thật rồi.

Chap 4. Đưa về nhà.

Chap 5. Khái niệm yêu của Taehyung.

Chap 6. Có chút cảm tình.

Chap 7. Tha cho tôi đi.

Chap 8. Quyết định.

Chap 9. Cậu là bạn của tớ.

Chap 10. Chocolate.

Chap 11. Mua em.

Chap 12. Tâm sự đến sáng.

Chap 13. Anh bị ốm, cậu cũng bị ốm.

Chap 14. Khi Kim Taehyung và Min Yoongi gặp nhau.

Chap 15. Làm tình ở suối nước nóng pt 1.

Chap 16. Làm tình ở suối nước nóng pt 2.

Chap 17. Nhận ra tấm lòng của anh.

Chap 18. Không cần đợi đến hai tuần.

Chap 19. Tổn thương.

Chap 20. Đứa con đầu lòng.

Chap 21. Chưa bắt đầu sao có thể nói kết thúc.

Chap 22. Sự thật.

Chap 23. Điều dũng cảm nhất.

Chap 24. Đính hôn.

Chap 25. Một điều ước.

Chap 26. Lời tỏ tình, lạnh hơn tuyết!

Chap 27. Khoảng cách.

Chap 28. Xa ở lý trí, gần ở con tim.

Chap 29. Em chỉ cần anh.

Chap 30. Điều gì đến, cũng sẽ đến.

Chap 31. Bất ngờ.

Chap 32. Thương nhiều.

Chap 33. Quyết không buông.

Chap 34. Không sao đâu.

Chap 35. Ngày đặc biệt.

Chap 36. Bắt cóc.

Chap 37. Người thứ ba.

Chap 38. Hiểu ra mọi chuyện.

Chap 39. Trọn vẹn.

Chap 40. Anh ở đây.

Chap 41. Dư vị hạnh phúc.

Chap 42. Nắm lấy bàn tay em (End phần 1).

Vấn đề chuyển ver.

Phần 2.

Chap 1. Không được mắng con trai anh.

Chap 2. Đánh chừa.

Chap 3. Tiểu Bối đi nhà trẻ.

Chap 4. Quên đón con.

Chap 5. Ba Jungkook giận ba Taehyung sao?

Chap 6. Phòng của con trai cũng không tha!

Chap 7. Tiểu Bối bị cúm rồi.

Chap 8. Rắc rối (1).

Chap 9. Rắc rối (2).

Chap 10. Chuyện bé đừng xé ra to.

Chap 11. Giận dỗi nhỏ nhặt.

Chap 12. Điều chưa nói.

Chap 13. Khó xử.

Chap 14. Chuyện cũ.

Chap 15. Ai là người có lỗi?

Chap 16. Em muốn về nhà.

Chap 17. Không ổn đâu.

Chap 18. Anh sai rồi!

Chap 19. Em thật bướng.

Chap 20. Hết giận.

Chap 21. Không thể không ghen.

Sắp có chap mới rồi.

Chap 22. Có yêu, thì mới có ghen!

Chap 23. Nụ hôn.

Chap 24. Mọi chuyện đều có cách giải quyết.

Chap 25. Tin tưởng nhạt phai.

Chap 26. Tuyết rơi đầy trời.

Chap 27. Anh cần em.

Chap 28. Bài học.

Chap 29. Con trai hay con gái.

Chap 30. Lời xin lỗi từ tận đáy lòng.

Chap 31. Chỉ bằng cái gật đầu.

Chap 32. Dỗi vợ.

Chap 33. Kim Seokjin là ai?

Chap 34. Người chồng mẫu mực (1).

Từ khóa tìm kiếm