Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Dành cho panda-chan_kawaii
____________
Kim TaeHyung tức giận quát lên một câu, thanh âm trầm đục vang vọng cả căn phòng. Jeon JungKook ngồi dậy, cả người đều run rẩy, máu của Kim TaeHyung vẫn còn dính một ít trên môi cậu. Ngẩng đầu nhìn hắn, Kim TaeHyung đã buông cậu ra, tự mình bực dọc nằm xuống bên kia giường.
Bất giác lại cảm thấy bản thân mình lưỡng lự, khi bị hắn kịch liệt ôm lấy còn hoảng sợ muốn giãy giụa, tới lúc hắn đã buông ra lại không bỏ chạy nữa. Kim TaeHyung nói đúng, là cậu tự nguyện tới đây, không phải do hắn ép buộc. Tiền kia là cha cậu tự vay, không phải hắn ép ông phải lấy. Hiện tại số tiền đó lớn như vậy, theo lý mà nói cho hắn một đêm cậu cũng đã là quá hời rồi.
Chẳng phải là con gái mà giữ cái ngàn vàng, cũng chẳng sợ sẽ mang bầu. Jeon JungKook mím môi, cuối cùng sau một hồi ngẩn người ra ngồi ở trên giường mới chậm rì rì quay đầu lại nhìn Kim TaeHyung. Lông mày hắn hơi cau lại, ánh mắt hờ hững liếc nhìn đi chỗ khác, hai tay gối ở sau đầu, nửa bờ ngực trần lộ ra săn chắc.
Jeon JungKook nắm chặt tay, không tình nguyện cúi đầu hôn lên môi hắn. Kim TaeHyung không phản ứng gì, tùy ý để cậu hôn hắn. Jeon JungKook luồn lưỡi qua, vụng về liếm đi vết máu còn sót lại trên khóe miệng hắn sau đó ngồi thẳng dậy, chẳng biết phải làm gì. Kim TaeHyung liếc cậu một cái, nói.
- Tôi không có thói quen cởi đồ cho người khác.
Jeon JungKook cúi đầu ngậm miệng lại, im lặng ngồi trên giường. Kim TaeHyung cũng không nóng vội giục dã cậu, tùy ý để cậu tự làm. Jeon JungKook vươn tay, đem những nút áo sơ mi trên người từng chiếc cởi bỏ. Kim TaeHyung liếc nhìn, thân hình quả không tệ, chẳng phải cơ bắp như nam nhân cũng không phải yểu điệu như phụ nữ. Cái loại cơ thể vừa phải này, thật khó để diễn tả.
Jeon JungKook giơ tay vuốt lên ngực Kim TaeHyung, lại chậm rãi cúi đầu hôn lên từng thớ cơ săn chắc trên người hắn. Từng nụ hôn đi qua khơi lên dục vọng sâu thẳm trong người Kim TaeHyung. Hắn lầm bầm chửi mẹ nó, có phản ứng rồi, cái gen phóng túng chết tiệt của cha già ngày càng phát huy tốt, mới có một vài nụ hôn thôi mà cả người đã nóng bừng lên rồi.
Đai lưng vốn được Kim TaeHyung cởi ra từ trước rồi, áo ngủ chỉ khép hờ. Jeon JungKook lật vạt áo ra, nhìn thấy vật kia không khỏi giật mình. Kim TaeHyung nhếch miệng hỏi.
- Có xem Porn không?
Jeon JungKook gật đầu, dù sao năm nay cũng đã hai mươi ba cái tuổi đời, lần đầu thì chưa có chứ cái đó chắc chắn xem rồi. Kim TaeHyung không hề động đậy, bộ dạng hai tay gối sau đầu chờ người tới phục vụ. Jeon JungKook rụt rè cầm lấy vật kia của hắn, chậm rãi dùng lòng bàn tay chà xát.
Jeon JungKook tuy đã làm việc từ nhỏ nhưng kỳ lạ lòng bàn tay không hề có lấy dù chỉ là một vết chai, lòng bàn tay cực kỳ mềm mại. Kim TaeHyung cắn răng, trong lòng càng muốn chửi thề, người con trai này có phải là tiểu hồ ly hay không, làm hắn thật muốn phát điên lên được. Cái cách hai bàn tay của cậu ma sát tính khí của hắn, vụng về nhưng lại càng giống như khiêu khích hắn vậy. Vật kia ngày càng trướng lớn, nóng bỏng như que hàn, Jeon JungKook hoảng sợ buông tay ra đưa mắt nhìn Kim TaeHyung. Đáp lại hắn chỉ cắn môi, hất đầu một cái.
Jeon JungKook lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn là tự mình ngồi lên bụng hắn. Hai đầu gối kẹp vào ngang hông Kim TaeHyung, cẩn thận từng chút một ngồi xuống. Phía dưới hạ thân truyền tới một cảm giác đau buốt, vật thô to kia của hắn chen vào mông cậu, huyệt khẩu căng ra cắn chặt lấy tính khí đang cương cứng. Ánh mắt Kim TaeHyung chợt tối sầm lại, dục vọng tràn tới con ngươi đục ngầu.
Jeon JungKook đau tới bủn rủn cả hai chân, giơ tay chống đỡ lên ngực hắn. Chỉ nghe thấy Kim TaeHyung thở mạnh một tiếng, Jungkook cúi đầu bắt đầu luật động, tự mình chậm rãi lên xuống, mỗi lần đều vào sâu ra cạn đau tới thấu xương. Chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày ngồi trên thân thể một người đàn ông mà làm tình, cũng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ vì năm mươi triệu mà tự nguyện mở rộng hai chân. Cả đời Jeon JungKook lăn lộn kiếm tiền cũng chưa bao giờ nhục nhã như thế, nước mắt không kìm được một giọt nóng hổi rơi xuống bụng Kim TaeHyung. Hắn ngẩng đầu nhìn cậu, ánh đèn màu vàng nhạt lờ mờ trong phòng chẳng thể nào thấy rõ được ánh mắt đẫm nước của Jeon JungKook sau mấy lọn tóc mái ấy.
Cậu không khóc thành tiếng, chỉ là nước mắt cứ như vậy từng giọt rơi ra. Kim TaeHyung cười nhạt, rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì đang xảy ra đây. Động tác chậm rãi của Jeon JungKook lại càng làm hắn phát điên lên được, nắm lấy đầu vai cậu Kim TaeHyung trực tiếp xoay người đè cậu xuống bên dưới, áp sát lên thân thể cậu.
- Cậu đang chọc tức tôi sao?
Jeon JungKook cắn môi ngẩng đầu nhìn hắn, đuôi mắt vệt nước vẫn còn lưu lại. Kim TaeHyung giữ lấy cổ chân cậu vòng qua eo hắn, thẳng một đường hung hãn tiến vào. Jeon JungKook cắn chặt môi, bàn tay cào chặt lấy ga giường bên dưới, cảm tưởng như cơ thể cũng bị xé ra làm đôi.
Kim TaeHyung giữ chặt lấy eo cậu, không ngừng chuyển động. Trước nay ở phương diện làm tình hắn luôn được tâng bốc lên dạng bậc nhất, hôm nay nhất định phải cho tiểu tử không có đẳng cấp này nếm thử. Động tác ngày càng nhanh, Jeon JungKook đau tới tái mặt, sợ hãi cố lùi lại phía sau nhưng eo đã bị Kim TaeHyung giữ chặt.
- Đủ rồi, đủ rồi...
Jeon JungKook hoảng sợ kêu lên, đáp lại Kim TaeHyung làm như chẳng nghe thấy gì, hắn vươn người ôm lấy Jeon JungKook nhanh chóng tiếp cận môi cậu mà hôn lấy. Muốn tránh né liền bị hắn giữ lấy sau gáy, đôi môi bị cắn mút tới sưng đỏ, phía dưới lại không ngừng luật động ra vào. Jeon JungKook sợ tới nước mắt cũng chảy ra, toàn thân tê dại không còn cảm nhận được gì nữa, cuối cùng cứ như vậy mà buông xuôi mặc hắn làm gì thì làm.
Đêm đó Kim TaeHyung như một con ác thú cũng chẳng cần bận tâm tới đó là lần đầu của người ta mà làm Jeon JungKook tới chết đi sống lại, toàn thân tê dại không còn chút cảm giác.
.
Nửa đêm về sáng khoảng tầm bốn giờ, Jeon JungKook đột nhiên mở mắt. Trong phòng vẫn còn phảng phất mùi dục vọng ái muội, tiếng đồng hồ kêu từng nhịp nặng nề. Quay đầu nhìn sang bên cạnh Kim TaeHyung đang ngủ, khuôn ngực trần lộ ra sau lớp chăn đắp tới ngang bụng. Jeon JungKook ngồi dậy, lật chăn bước xuống giường.
- Đi đâu?
Còn chưa kịp đứng dậy cổ tay đã bị nắm lấy, Jeon JungKook quay đầu nhìn thấy Kim TaeHyung đang mở mắt trừng trừng nhìn cậu. Chỉ là, hiện tại ánh mắt đó đối với cậu đã chẳng còn uy hiếp quá lớn nữa.
- Về nhà.
Jeon JungKook thủng thẳng nói, Kim TaeHyung lập tức gay gắt hỏi lại.
- Ai cho cậu về?
Jeon JungKook nhìn hắn, câu hỏi ngang ngược tới bực mình.
- Vậy anh muốn sao? Muốn giữ tôi cả đời ở đây à?
Kim TaeHyung cười nhạt.
- Thế thì sao chứ? Không phải ba cậu đã bán cậu cho tôi rồi sao?
Jeon JungKook ngậm miệng, tức mình giật cổ tay ra khỏi tay hắn đứng dậy nhặt quần áo dưới sàn lên mặc vào. Kim TaeHyung ngồi dậy nhìn Jeon JungKook nói.
- Theo tôi đi, tôi sẽ giúp cậu vào ngành giải trí.
Jeon JungKook lạnh nhạt trả lời.
- Không cần nữa.
Kim TaeHyung lại cười.
- Cậu giữ mình làm gì nữa, đằng nào cũng đã qua tay tôi rồi, còn muốn chạy

«  Chap 6

Chap 8 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm