Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Dành cho HwangYubi
___________
Note: Các bạn hạn chế bình luận trong dòng giúp mình nhé, có gì cứ cmt luôn xuống bên dưới, cmt trong dòng nhiều quá những bạn đọc sau dễ bị phân tâm.
Cám ơn mọi người nha.
_______________
Bar Mê Hoặc vốn dĩ được chia thành hai khu, đi sâu vào bên trong là phòng khách sạn, những khách tới đây thường xuyên say xỉn, hoặc là sẽ cùng với một mỹ nữ nào đó cùng qua đêm, cho nên ngay ở trong bar cũng chuẩn bị cả phòng nghỉ. Jeon JungKook đã rót tới chai rượu thứ ba, vẫn là cảm thấy tửu lượng của người này thật sự khá. Vodka là một loại rượu chưng cất có nồng độ cồn khá cao, nhưng người này đã uống tới chai thứ ba rồi. Mỹ nữ bên cạnh bắt đầu lo ngại, uống tới như vậy không phải là đã quá sức rồi sao, chần chừ vuốt ngực hắn nũng nịu.
- Hay là uống như vậy thôi? Chúng ta đi nghỉ anh nhé?
Kim TaeHyung khẽ cười, nói với Min Yoongi điều gì đó, anh ta đứng dậy đuổi hết mỹ nữ xung quanh đi, sau đó đi tới quầy bar thanh toán đằng kia. Chỉ còn lại một mình Kim TaeHyung ở lại, Jungkook biết có lẽ hắn cũng sắp về rồi, cậu chỉ chờ hắn đứng dậy nữa là xong.
Người đàn ông đã thôi không còn uống rượu nữa tựa người ra sau ghế, hắn không ngẩng đầu, giơ tay về phía Jeon JungKook.
- Này, cậu phục vụ.
Giọng hắn không lớn, nhưng âm thanh trầm đục đó lại không thể lẫn vào với tiếng nhạc ồn ào trong bar được, Jeon JungKook hơi nghiêng người về phía hắn trả lời.
- Vâng?
Kim TaeHyung bắt được cánh tay cậu, trực tiếp kéo Jeon JungKook ngồi xuống ghế sofa, cậu bị mất đà loạng choạng ngã vào ngực hắn. Trên người người đàn ông này, có một mùi hương đặc trưng thật nam tính. Cậu giật mình ngẩng đầu nhìn, phút chốc liền chạm vào ánh mắt của Kim TaeHyung. Hắn nhìn cậu, bình thản nói.
- Giúp tôi tìm một phòng.
Jeon JungKook chợt lúng túng gật đầu.
- Vâng...
Cậu trả lời rồi lập tức đứng dậy đi vào bên trong tìm người quản lý, sắp xếp cho vị khách kia một phòng. Người quản lý trở lại hơi cúi người nói với Kim TaeHyung.
- Tôi đã chuẩn bị cho anh một phòng vip, xin mời theo tôi.
Kim TaeHyung gật đầu, sau đó vươn tay về phía Jeon JungKook giả bộ như cần người dìu đỡ. Người quản lý liếc Jungkook ý bảo cậu hãy phối hợp đi, cậu liền vội vàng bước tới đỡ Kim TaeHyung đứng dậy.
Quản lý đi phía trước dẫn đường, Jeon JungKook dìu Kim TaeHyung đi phía sau, cả đoạn đường đi hắn không ngừng cố tình ngả vào người cậu. Ở nơi chẳng ai nhìn thấy Kim TaeHyung nhếch miệng cười, cái cậu con trai này lớn như vậy rồi sao lại có cái mùi như mùi sữa bột vậy.
Quản lý giúp hắn mở cửa phòng, Kim TaeHyung quay đầu nói với quản lý.
- Được rồi, anh có thể đi.
Quản lý thoáng lưỡng lự một chút sau đó cũng cúi chào rồi rời khỏi, Jeon JungKook nhìn bóng quản lý khuất xa liền trở nên lúng túng. Kim TaeHyung hơi cúi đầu nói với cậu.
- Đưa tôi vào phòng.
Thanh âm của Kim TaeHyung rất trầm, phả vào bên tai lại càng dễ khiến cho người khác phải giật mình. Jeon JungKook thấy tim mình gần như nhảy lên một cái, cậu vụng về gật đầu.
- Vâng.
Hai người loạng choạng đi vào trong phòng, Jeon JungKook giúp Kim TaeHyung nằm lên giường, hắn nói muốn uống nước cậu liền lật đật chạy đi rót một cốc nước. Tới khi vừa quay đầu lập tức đụng phải thân người của Kim TaeHyung, suýt chút nữa thì giật mình đánh rơi ly nước.
Kim TaeHyung đứng ngay trước mặt cậu, hai cúc áo trên cùng mở ra, bờ ngực rắn chắc nửa ẩn nửa hiện. Jeon JungKook đỏ mặt lúng túng lảng nhìn đi chỗ khác, giơ ly nước ra trước mặt hắn.
- Nước... của anh.
Kim TaeHyung cầm lấy ly nước trên tay cậu, không uống mà đặt xuống bàn. Cánh môi của người phía trước rất hồng, căng mọng. Phụ nữ phải tốn công trang điểm mới được như vậy, một người con trai tự nhiên đã có được đôi môi này, ông trời không phải đã quá ưu ái cậu ta rồi sao? Kim TaeHyung nhếch miệng cười.
- Tôi muốn uống nước trong miệng cậu.
Jeon JungKook trợn mắt, những lời ve vãn này cậu không phải là nghe không hiểu, dù sao trước nay cũng không phải chưa từng gặp qua tình huống như thế này, Jungkook lịch sự trả lời.
- Tôi không thể đáp ứng được yêu cầu đó của anh, xin thứ lỗi. Nếu anh có nhu cầu tôi sẽ giúp anh gọi người quản lý, anh ấy sẽ giúp anh tìm được một vài người, những cô gái ở đây đều rất xinh đẹp và chuyên nghiệp.
Kim TaeHyung cười nhạt, chẳng để vào tai một lời nào của Jeon JungKook, nói.
- Cậu là Jeon JungKook đúng không?
Jeon JungKook kinh ngạc, còn tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại.
- Sao ạ?
Kim TaeHyung nhìn cậu bình thản nói.
- Cũng không có gì phải ngạc nhiên, dù sao chúng ta cũng đã từng gặp. Không phải hai tuần trước cậu mới thi tuyển vào BT sao?
Jeon JungKook tỏ ra đã hiểu khẽ à lên một tiếng gượng gạo cười.
- Chỉ là tôi không nghĩ tới nhiều người như vậy anh lại vẫn nhớ ra được tôi thôi. Tổng giám đốc có trí nhớ thật tốt.
Kim TaeHyung khẽ cười.
- Không phải trí nhớ tốt. Tôi chỉ nhớ cậu thôi.
Jeon JungKook ngừng cười, bất chợt cắn môi ngậm miệng lại. Một câu nói của Kim TaeHyung, càng làm cậu thấy sợ. Nhìn thấy người trước mắt đã ngừng lại những phản ứng tỏ ra chuyên nghiệp, con ngươi một vài tia lúng túng hiện lên. Kim TaeHyung đắc ý cười trong bụng, ghé sát tai Jeon JungKook thì thầm.
- Có biết đường tắt nhanh nhất để nổi tiếng là gì không?
Jeon JungKook nhìn hắn khẽ nhíu mày, Kim TaeHyung hỏi một câu cũng tự mình trả lời.
- Ngủ với tôi một đêm, chỉ sau một ngày tôi sẽ đưa em trở thành ngôi sao nổi tiếng nhất.
Kim TaeHyung nhếch miệng cười, nụ cười nửa miệng hoàn hảo trên gương mặt điển trai. Jeon JungKook mở to mắt nhìn hắn, cảm tưởng như ánh mắt ấy của hắn xuyên thẳng cậu, người đàn ông này làm cậu lạnh sống lưng. Không phải cái nhìn biến thái trơ trẽn của những khách hàng cậu đã từng gặp ở trong bar, mà loại khí thế nham hiểm tỏa ra từ người hắn khiến cậu ớn lạnh.
Kim TaeHyung nhếch miệng cười, nhìn người con trai ở trước mắt đã bị mình làm cho ngẩn người ra vậy, bất giác lại cảm thấy có chút hụt hẫng. Min Yoongi tâng bốc cậu ta như vậy, còn tưởng rằng cậu ta là loại người thanh cao gì đâu, không ngờ cũng là loại ham mê vật chất như vậy. Nói tới chuyện sẽ cho cậu ta lợi ích, cậu ta lập tức liền thôi không phản kháng nữa.
Con người vốn là một sinh vật tầm thường sống theo bản năng, chỉ cần quăng cho một cục xương, dù là cứng rắn tới đâu cũng đều phải quỳ rạp. Mỹ nhân xung quanh hắn cũng vậy, chỉ cần nói sẽ cho họ một con đường tắt hay quăng cho họ một tấm sec giá trị họ lập tức tự nguyện mở rộng hai chân, bất chấp tất cả mà làm hài lòng hắn. Người con trai trước mặt hắn, suy cho cùng cũng chỉ như vậy mà thôi.
Chẳng cần phải dùng thủ đoạn gì nhiều, muốn là liền có thể ăn thôi.
Kim TaeHyung cúi đầu hôn lên môi người kia, cánh môi mềm mại ngọt ngào. Chẳng ngờ tới hai môi vừa mới chạm, người kia đã lập tức đẩy mạnh ra trợn mắt nhìn hắn. Lông mày Kim TaeHyung khẽ nhíu lại, không quá lâu, chỉ là thoáng ngạc nhiên một chút sau đó cười nhạt.
- Giả bộ thanh cao làm gì, cũng không cần phải lạt mềm buộc chặt với tôi, tôi không thích những người tỏ ra thái quá. Ở trong giới showbiz này những nghệ sĩ nổi

«  Chap 2

Chap 4 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm