Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Kim TaeHyung khẽ à lên một tiếng ra chiều đã hiểu, trước kia chuyện giao dịch với ông ta lừa Jeon JungKook tới biệt thự này là Kim TaeHyung thông qua người khác, không trực tiếp gặp mặt, nhớ được mặt ông ta có chút quen cũng chỉ là do đã xem qua hồ sơ của Jeon JungKook lúc trước. Thật ra trong ấn tượng của Kim TaeHyung, người đàn ông này thuộc tầng lớp hạ đẳng, bán cả con trai mình để trả nợ. Nhưng là, Jeon JungKook vẫn đành lòng giúp ông ta trả khoản nợ này cho nên có lẽ cậu với ông ta cũng không đến mức thù ghét. Nghĩ tới chuyện này, Kim TaeHyung tất nhiên cũng sẽ để tâm mà nhường nhịn thân phận một lần hỏi.
- Có chuyện gì vậy?
Cha Jeon vừa rồi còn tỏ ra muốn tiếp cận, hiện tại lại có chút e dè. Hai tay không tự ý thức được xoa loạn vào nhau.
- Jungkook... vẫn đang ở đây sao?
Kim TaeHyung nhìn ông ta, chậm rãi trả lời.
- Đúng vậy. Chú tìm cậu ấy sao?
Cha Jeon giật mình vội xua tay.
- Không, tôi chưa gặp. Sau này sẽ tìm dịp gặp nó sau.
Nếu gặp nhau chắc chắn sẽ cãi loạn, mà Cha Jeon không muốn Kim TaeHyung biết quan hệ giữa ông và Jungkook lúc nào cũng gay gắt như vậy. Trong suy nghĩ của Cha Jeon, Jungkook hiện tại đang rất được Kim TaeHyung yêu thích, nếu như có thể tỏ ra quan hệ tốt một chút cũng có thể kiếm chác được một chút gì đó. Cho nên hiện tại không thể để nhìn thấy cảnh Jungkook cãi lộn với ông.
Cha Jeon nghĩ tới đó liền tìm cách rút lui.
- Vậy... tôi về trước đây.
Kim TaeHyung nhìn bóng người đàn ông kia quay đi, một bộ dạng không được tự nhiên như vậy. Trong đầu thừa hiểu lần này tìm tới nhưng lại không gặp Jungkook là vì muốn tránh mặt hắn, vậy sau này gặp riêng hai người chắc chắn là gây khó dễ cho cậu. Dù sao, Jeon JungKook trước kia ngang ngược như vậy cũng chỉ vì người đàn ông này mà phải trèo lên giường của hắn hay sao?
Chắc chắn ông ta biết cách lợi dụng tình cảm để ép buộc cậu, lần sau gặp lại nhất định khiến cậu khổ tâm.
Cho nên ở giữa những suy nghĩ, Kim TaeHyung gọi ngược lại.
- Khoan đã.
Người đàn ông khựng lại, lấm lét quay đầu nhìn. Kim TaeHyung chậm rãi bước tới trước mặt ông ta, giống như đã thấu hiểu hết mọi chuyện trực tiếp hỏi.
- Chú đang có khó khăn gì sao?
Cha Jeon một bộ dạng bị bắt trúng quả tang, ngần ngần ngại ngại đảo mắt quanh suy nghĩ xem nên trả lời thế nào. Kim TaeHyung đón đầu trước một bước, nói.
- Có chuyện gì cứ nói với cháu, cháu sẽ giải quyết cho. Dù sao quan hệ của cháu và Jungkook cũng rất tốt.
Cha Jeon nghe tới một câu kia, không biết là nên vui hay hoảng sợ. Nhưng là, nhìn thấy Kim TaeHyung có thiện chí như vậy cho nên thăm dò một chút nói.
- Chuyện này... hơi khó nói.
Kim TaeHyung trực tiếp hỏi.
- Là chuyện liên quan tới tiền bạc sao?
Cha Jeon sửng sốt, nhất thời câm lặng, cũng không nghĩ tới Kim TaeHyung lại thẳng thắn như vậy.
Mà chuyện này, chẳng khó để đoán ra. Người đàn ông này trước kia vì khoản tiền năm mươi triệu won mà không ngại bán cả con trai mình, hôm nay tìm đến chắc chắn là vì lại gây ra nợ nần. Trước kia người của Kim TaeHyung từng nói Jeon Jae Bum này nghiện cờ bạc nặng, Jeon JungKook cả một đời đi làm thêm không những tự trả tiền học mà trả thêm cả tiền nợ nần cho cha nữa.
Kim TaeHyung nhìn một thân người đàn ông trước mặt, loại người như vậy khiến cho người khác không khỏi chán ghét. Nếu không phải là cha của Jeon JungKook, chắc chắn đã bị hắn thẳng tay đuổi khỏi. Nhưng là, người này lại là cha của cậu ấy.
- Bao nhiêu tiền?
Cha Jeon cắn răng, ngẩng đầu nhìn Kim TaeHyung đang nhìn chằm chằm mình. Ánh mắt của hắn khiến ông không được tự nhiên vội đảo nhìn sang hướng khác.
- Cũng... không nhiều.
Kim TaeHyung mở ví tiền, cầm lấy một thẻ ngân hàng đưa cho ông.
- Trong này có một khoản tiền, chú mang về giải quyết chuyện đi, nếu thiếu thì tới tìm cháu.
Cha Jeon ngẩng đầu nhìn hắn, có chút chần chừ giơ tay ra cầm lấy. Thật sự trong lòng vẫn không hết được bàng hoàng, con trai Jeon JungKook của ông rốt cuộc làm gì để được người đàn ông quyền lực này yêu thích tới như thế.
Trong lúc hai người còn đang đứng đối diện nhau, ở phía sau vọng đến một giọng nói.
- Ba đang làm gì vậy?
Jeon JungKook đứng ở ngay trụ cổng, tay áo ngủ chùng tới nửa bàn tay bám vào bức tường gạch. Có chút giả như đang bình tĩnh, nhưng ngữ điệu và ánh mắt thì hoàn toàn nổi giận.
Cha Jeon thấy cậu xuất hiện bỗng trở nên giật mình, theo bản năng vội giấu tấm thẻ ngân hàng Kim TaeHyung vừa cho ra sau lưng. Nhưng là Jeon JungKook từ đầu tới cuối đều nhìn thấy, lập tức nổi giận chạy tới kéo cánh tay ông mà lớn tiếng.
- Con hỏi ba đang làm cái gì? Năm mươi triệu không đủ, ba còn lấy tiền của hắn nữa. Ba muốn con cả đời này không bước xuống khỏi giường của hắn được hay sao?
Cha Jeon ở bên kia giằng co, cố giấu tấm thẻ ngân hàng đi không để Jeon JungKook lấy được. Kim TaeHyung ở bên cạnh nhìn thấy, không nhịn được gọi một tiếng.
- Jeon JungKook.
Jeon JungKook quay đầu, ánh mắt vừa vằn lên tia đỏ lại ngập ngụa trong màn nước nhìn Kim TaeHyung nghiến răng nói.
- Im đi Kim TaeHyung, tưởng quăng cho chúng tôi một khoản tiền là hay lắm sao. Đừng nghĩ rằng tôi cả đời này không rời khỏi anh được, định mua tôi sao? Định dùng tiền để làm nhục tôi thêm nữa sao?
Thấy người kia bị kích động mà hiểu lầm hắn, Kim TaeHyung bước tới giữ lấy cổ tay cậu ngăn lại lớn tiếng nói.
- Không phải như vậy, tôi vì không muốn cậu khổ tâm nên mới làm như thế. Cậu rốt cuộc lúc nào cũng nghĩ tôi là loại người khốn nạn như vậy?
Jeon JungKook ngẩng đầu, nước mắt trào ra khỏi khóe mi lăn xuống. Không phải cậu đang khóc, không phải cậu yếu đuối, cậu lúc này chính là đang nổi giận.
- Không phải anh luôn là như vậy sao? Cả hai người ngay từ đầu đã lừa tôi, một người bán tôi, một người sỉ nhục tôi. Rốt cuộc tôi là gì chứ?
Ngay từ đầu chính là một âm mưu, Kim TaeHyung lừa Cha Jeon bán Jeon JungKook đi như vậy, khiến cậu phải dùng thân thể mình mà trả khoản nợ kia. Kim TaeHyung không phủ nhận chuyện này, trước kia hắn đối với cậu chính là thủ đoạn đê tiện như vậy. Nhưng hiện tại, không phải như cậu nói. Hiện tại, hắn không phải vì lợi ích của bản thân mà làm chuyện này.
Jeon JungKook tức giận mà bật khóc, càng khóc tới lợi hại hơn. Cha Jeon sợ cậu sẽ dành lại thẻ ngân hàng từ tay mình, cho nên nhân cơ hội này ôm tấm thẻ bỏ chạy. Jeon JungKook giận dữ muốn đuổi theo lại bị Kim TaeHyung ôm lấy ngăn lại.
- Jungkook.
Jeon JungKook bị Kim TaeHyung ôm lấy ra sức vùng vẫy, giữa những tiếng khóc gào lớn.
- Ba, trả lại đây. Trả lại.
Bóng người đàn ông nhanh chóng khuất đi, khuất sau hàng rào phía cuối con đường. Jeon JungKook khóc lớn, lại trượt khỏi vòng tay Kim TaeHyung mà ngồi bệt xuống lòng đường.
Kim TaeHyung nhìn một bộ dạng thảm hại của cậu, cả mặt đều là nước mắt. Quả nhiên, người cha của Jeon JungKook xuất hiện đối với cậu chính là khổ tâm như thế.
Nỗi đau này, chẳng hiểu sao lại làm chính hắn cũng phát đau. Nhìn Jeon JungKook không ngừng thống khổ, Kim TaeHyung không kìm được ngồi xuống chậm rãi từng chút một ôm lấy cậu. Mỗi lần Jeon JungKook giận dữ đẩy ra lại vẫn cố chấp không tức giận, không ngang ngược mà ôm lấy cậu thêm chặt hơn nữa.
Jeon JungKook khóc tới lợi hại, cuối cùng

«  Chap 27

Chap 29 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm