Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Vốn dĩ chỗ hai người ngồi cách khá xa những bàn khác, một câu nói của Jeon JungKook căn bản người xung quanh không nghe được. Nhưng mà, Kim Seok Jin nghe xong một câu kia ngay cả thìa trên tay cũng suýt rơi xuống.
Anh nhìn cậu, lấp liếm giả bộ ho khan vài tiếng hỏi.
- Em đang nói gì vậy? Những người xung quanh nói với em như vậy sao?
Nhìn một bộ dạng có chút ngốc nghếch của anh, Jeon JungKook lắc đầu.
- Không, là tự em cảm thấy như thế.
Kim Seok Jin mím môi, có chút vô thức mà ngẩn người.
Jeon JungKook trước nay đối với anh luôn có cái nhìn khác với những người khác. Khi người ta không ngừng đồn đại rằng anh và Kim Nam Joon yêu nhau, cậu ở một bên chỉ im lặng chưa một lần nhắc tới. Cho đến khi mọi thứ dường như đã lắng lại rồi, Jungkook đột nhiên lại hỏi một câu này khiến anh cũng phải kinh ngạc.
Cũng chính là tự mình suy nghĩ về điều đó, người đàn ông mang tên Kim Nam Joon này anh rốt cuộc anh có yêu hắn hay không?
Chỉ là cảm giác vừa rồi, ánh mắt hắn hờ hững lướt qua trên người anh, Kim Seok Jin đã không tránh được mà ngẩn người ra như vậy, tựa như có một thứ gì đè nặng lên lồng ngực, ép tới không thở nổi.
.
Kim TaeHyung đứng ở trước gương, chỉnh lại cổ áo một chút. Min Yoongi mang tới hai ly coffee, đặt lên trên mặt bàn xong ngẩng đầu nhìn hắn.
- Cậu không định ghé về nhà à?
Kim TaeHyung trả lời.
- Không cần.
Đêm qua ngủ cũng không ngon, nhà có không ở tự nhiên lại chạy tới nhà Min Yoongi, bị người ta hắt hủi đẩy ra sô pha nằm. Kim TaeHyung quay đầu, nhìn hai ly coffee vẫn còn vương khói trên mặt bàn kỳ thị.
- Anh đang ăn kiêng à?
Min Yoongi nhấp một ngụm coffee, nhìn hắn càu nhàu.
- Tôi có mẩu thịt nào trên người thừa ra hay sao mà phải ăn kiêng?
Kim TaeHyung nhìn anh nói.
- Nói vậy rất dễ gây hiểu lầm.
Min Yoongi chửi bậy một câu với Kim TaeHyung làm hắn bật cười ha hả. Hai người đi ra khỏi nhà, buổi sáng cuối thu trời se lạnh nhưng cũng không cần phải mặc âu phục, cả hai đều chỉ mặc sơ mi. Lái xe tới tổng công ty của BT, giải quyết chưa được nửa công việc Jung Ho Seok đã gọi điện tới nhắc đến buổi công chiếu tập phim đầu tiên. Kim TaeHyung thả người ra sau ghế, lầm bầm.
- Tôi không đi.
Min Yoongi giúp hắn lấy vài bản thảo tài liệu, liếc mắt qua một cái nói.
- Ở đời này có những chuyện không phải cứ muốn là được đâu, tổng giám đốc Kim.
Cho nên sau đó, Kim TaeHyung cuối cùng cũng phải nhấc người lên lái xe tới đài truyền hình. Nhìn thấy xe của đoàn làm phim cũng ở đó, Min Yoongi nói.
- Chắc Jung Ho Seok và các diễn viên trong đoàn cũng tới rồi.
Hai người đi vào trong, giám đốc đài truyền hình ra đón tiếp từ ngoài cửa, cả hai bắt tay nhau xã giao vài câu. Diễn viên quả thật đã đến từ lúc nãy, đang đợi trong hội trường.
Kim TaeHyung, Min Yoongi và giám đốc đài truyền hình tới sau, từ bên ngoài bước vào hội trường cư nhiên thu hút sự chú ý của mọi người có mặt ở đó. Mọi người còn đang trò chuyện, ai cũng trật tự hoặc hạ giọng xuống vài phần. Tuy rằng Kim TaeHyung cũng thường xuyên xuất hiện ở phim trường, nhưng đối với người ở đẳng cấp cao như vậy tất nhiên gây cho người khác áp lực. Theo lời mời của giám đốc đài truyền hình, Kim TaeHyung bước tới chỗ ngồi của mình ở hàng ghế trên cùng. Liếc mắt một cái, thật kỳ diệu tìm thấy được vị trí của Jeon JungKook mà nhìn một cái, sau đó mới bình thản ngồi xuống.
Bị ánh mắt của người kia không biết vô tình hay hữu ý lướt qua, Jeon JungKook có chút giật mình. Kết quả cả buổi chiếu phim hôm đó chẳng có được chút gì vào đầu. Kết thúc chiếu tập đầu của bộ phim, Kim TaeHyung và Min Yoongi xin phép trở về trước, lại có lời mời với giám đốc đài truyền hình và đoàn làm phim một bữa tiệc tối nay sau đó mới lái xe rời khỏi.
Diễn viên trong đoàn có cuộc họp báo ngay sau đó, chủ yếu là những diễn viên có tên tuổi, diễn viên chính và đạo diễn góp mặt. Chờ tới nửa ngày sau, đoàn làm phim lại lên xe tới khách sạn Kim TaeHyung đã báo trước để dự tiệc. Kết thúc một ngày làm việc trời đã nhá nhem tối.
Địa điểm tổ chức tiệc mà Kim TaeHyung chọn là một khách sạn hai mươi tám tầng. Trọn bộ tầng ba được bao cho đoàn làm phim và đài truyền hình. Ở trong phòng tiếng nhạc, tiếng người ồn ào. Giám đốc đài truyền hình, Kim TaeHyung, đạo diễn và những diễn viên tên tuổi được sắp xếp một phòng riêng.
Lúc Park Jimin cùng Kim Nam Joon đi vào, đạo diễn đài truyền hình ngẩng đầu khều tay Kim TaeHyung một cái nhỏ giọng hỏi.
- Cậu ấy là ai vậy? Diễn viên mới sao?
Kim TaeHyung ngẩng đầu nhìn hai người bọn họ, Kim Nam Joon là diễn viên nổi tiếng như vậy ông ta không thể không biết, người được nhắc tới chắc chắn là Park Jimin. Cho nên Kim TaeHyung trả lời.
- Không phải, cậu ấy là trợ lý của Kim Nam Joon.
Giám đốc đài truyền hình là một người đàn ông ngoài tứ tuần, thân hình có chút bệ vệ. Ở dưới ánh đèn chập chờn trong phòng, ánh mắt ông ta không được đàng hoàng cho lắm cười nói.
- Khuôn mặt đẹp như vậy, làm diễn viên cũng khá đấy chứ?
Kim TaeHyung đối với câu nói này có thể nhanh chóng hiểu ra hàm ý, dựa vào ánh mắt ông ta nhìn Park Jimin cũng thấy được dục vọng trong đó. Nói một câu này chẳng qua là có ý thăm dò, mà trắng trợn chính là đem Park Jimin lên giường sau đó quăng cho cậu ta một cơ hội trở thành diễn viên. Dù sao trong giới công nghiệp giải trí này, chuyện tế nhị kia vậy mà lại quá phổ biến.
Nhưng là Park Jimin dù sao cũng là có chút quen biết với Kim TaeHyung, ở trên phương diện đối tác hắn lại không thể làm mất mặt giám đốc đài truyền hình.
Cho nên nghe tới đó, Kim TaeHyung chỉ bật cười.
- À, tôi nghĩ là do cậu ấy thôi. Anh trai cậu ấy là Park ChanYeol, ngài biết Park ChanYeol chứ?
Kim TaeHyung cố tình nói một câu này, ngụ ý rằng Park Jimin kia có người đứng sau thế lực rất lớn, không phải loại người dựa vào bán mông để kiếm tiền. Quả nhiên giám đốc đài truyền hình kia nghe xong liền sa sầm sắc mặt, có chút ái ngại mà gượng gạo cười.
- À, tất nhiên là biết.
Chủ đề câu chuyện nhanh chóng được chuyển sang đề tài khác, mà Jung Ho Seok ngồi ở gần đó, lọt vào tai một vài câu kia khe khẽ liếc mắt nhìn một cái thấy Park Jimin chỉ đưa Kim Nam Joon vào sau đó lại đi ra, trước khi đóng cửa không quên vô tư nhìn anh cười một cái.
Kim Nam Joon bước tới ngồi gần Jung Ho Seok, chỉ một lát sau bỗng nhiên có người tới ngồi cạnh, quay đầu nhìn thì ra là diễn viên chính. Cô gái này là Lee Ji Eun, thời gian gần đây rất được yêu thích, hồi trước từng giúp đỡ cô ấy một lần cho nên sáng nay cô ấy mời hắn ăn cơm. Dường như cô ấy cũng muốn đẩy quan hệ tới thân thiết hơn, cho nên chủ động bắt chuyện.
Kim Nam Joon ậm ừ trò chuyện vài câu, đánh mắt qua thấy Kim Seok Jin đang ngồi ở một góc, chẳng hiểu sao hoàn toàn bị cô lập. Khuôn mặt anh chìm nghỉm trong ánh đèn chập chờn trong phòng, tiếng nhạc, tiếng người ồn ào cười nói, Kim Seok Jin thu người lại ngồi tựa ra phía sau. Kim Nam Joon hơi thu mắt lại, chẳng hiểu sao ở trong tầm mắt chỉ nhìn được người con trai đó.
- Này, anh Nam Joon.
Lee Ji Eun khẽ đẩy tay Kim Nam Joon một cái, hắn giật mình quay đầu nhìn cô.
- Sao?
Cô gái khẽ nhíu mày.
- Anh làm sao vậy?
Kim Nam Joon không được tự nhiên lắc đầu.
- Không có gì.
Ở phòng

«  Chap 22

Chap 24 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm