Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Ba người còn đang đứng ở phòng khách chưa biết phải làm gì tiếp theo, ngoài cửa một người nữa đã tiến vào, mà người này chẳng khác gì đang ôm một núi lửa chuẩn bị phừng phừng tuôn trào, đứng trong này cũng có thể cảm nhận được cơn tức giận của hắn.
Kim TaeHyung đẩy cửa bước vào, vành mắt hằn lên vài tia đỏ, một ý nghĩ nhất thời xuất hiện trong đầu cậu không biết lúc này có nên bỏ chạy hay không? Để Kim TaeHyung bắt được có khi lại ăn đập.
Kim TaeHyung vừa bước vào, mắt đã liếc qua mặt Jeon JungKook một cái, sau đó nhìn tới bánh kem ba tầng để trên mặt bàn. Bởi vì Kim TaeHyung hiện tại đang là tâm điểm chú ý, cho nên ánh mắt của hắn dừng ở đâu những người còn lại cũng vô thức liếc mắt nhìn theo ánh mắt hắn. Bánh kem còn đây, quần áo trên người Jeon JungKook cũng vẫn còn chỉnh tề, nhất định là vừa mới về xong.
Kim TaeHyung quay đầu, nhìn quản gia và chị giúp việc.
- Hai người đi nghỉ trước đi, có chuyện gì cũng không cần phải chạy ra đâu?
Thanh âm của Kim TaeHyung không lớn nhưng lại có chút lạnh. Jeon JungKook âm thầm nuốt nước miếng, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại ba từ "có chuyện gì" của Kim TaeHyung.
Quản gia nhìn Jeon JungKook, sau đó nhìn Kim TaeHyung lưỡng lự.
- Chuyện này...
Kim TaeHyung lập tức gạt đi.
- Không phải lo, hai người mau đi ngủ đi.
Quản gia và chị giúp việc nhìn nhau, trong nhà này dù sao Kim TaeHyung cũng là to nhất, hắn nói một câu như vậy hai người cũng chẳng còn cách nào, đành cúi đầu chào rồi đi về phòng. Jeon JungKook không dám nhìn thẳng Kim TaeHyung, chỉ dám nuối tiếc nhìn theo bóng lưng hai người kia đang dần khuất sau cánh cửa phòng, dù sao đi chăng nữa có người ở lại cũng sẽ vơi đi được cảm giác bất an.
Nhưng là, cũng chẳng thể nào lảng tránh đi được mãi ánh mắt của Kim TaeHyung đang nhìn mình chằm chằm, Jeon JungKook không còn cách nào khác đành ngẩng đầu lên nhìn hắn, ấp úng giải thích.
- Chuyện đó... tôi không biết anh định tổ chức sinh nhật cho tôi...
Ậm ừ nói được vài câu sau đó là không thể tiếp tục mở lời được nữa, Jeon JungKook mím môi, bàn tay sau vạt áo bấu lại với nhau thật chặt. Kim TaeHyung hơi nghiêng đầu nhìn cậu, vẫn chẳng thể bắt được ánh mắt đang cố lảng tránh đi của Jeon JungKook mà hỏi.
- Vừa mới về sao?
Jeon JungKook chần chừ, sau một vài giây chậm rãi gật đầu. Kim TaeHyung hiện tại vẫn còn giữ cái vẻ điềm tĩnh đó nhưng Jungkook biết chỉ cần chọc hắn một câu chắc chắn Kim TaeHyung sẽ nổi giận.
Nhưng là, trong lòng vẫn có gì đó thật cố chấp. Bởi vì tại sao, cậu lại lo lắng sợ hắn nổi giận?
Kim TaeHyung nhìn cái gật đầu của Jeon JungKook, không vội mới hỏi tiếp.
- Đi gặp ai vậy?
Jeon JungKook cắn môi, ngẩng đầu nhìn hắn, không tự chủ được khiến tròng mắt khẽ long lên.
Kim TaeHyung cười nhạt.
- Kim Seok Jin?
Jeon JungKook khẽ cắn môi, lảng tránh đi ánh nhìn của hắn, ngậm miệng không nói gì.
Khuôn mặt của cậu lúc này, thật khiến người khác muốn nổi giận. Thà rằng cậu mở miệng nói, dù là nói dối một câu thôi rằng người cậu gặp không phải là người đàn ông đó. Nhưng lại là, cậu im lặng thế kia không phải chính là thừa nhận?
Người khiến cậu bất chấp lời hắn nói để tới gặp, chính là Kim Seok Jin.
Cái cảm giác ở trong lòng lúc này, thật sự rất khó chịu. Kim TaeHyung hắn, rốt cuộc đang làm cái quái gì?
Từ trước tới nay chưa từng cất công tổ chức sinh nhật cho một tình nhân, thậm chí ngày đó của họ còn không thèm nhớ đến. Cả ngày dù bận rộn trong đầu vẫn không ngừng nhắc nhở bản thân hôm nay là ngày đặc biệt của cậu, đẩy nhanh cuộc họp để sớm kết thúc, tận dụng một tiếng đồng hồ cuối cùng của ngày hôm nay điên cuồng lái xe trở về nhà. Cái gì cũng không nghĩ đến, cái gì cũng không màng.
Rốt cuộc thì sao?
Cậu ngay cả một chút lời hắn nói cũng không để vào đầu, cùng người đàn ông đó vui vẻ tới tận giờ này mới trở về.
Kim TaeHyung nắm chặt tay, tới nỗi những khớp xương cũng lộ ra trắng bệch.
Chết tiệt,
Thật muốn chửi thề,
Thật muốn hung hăng với cậu ấy,
Nhưng mà,
Kim TaeHyung cắn răng, nắm tay nắm thành quyền vì những cảm xúc đang bị đè nén mà run lên khe khẽ.
.
Choang một tiếng, Jeon JungKook giật mình trợn tròn mắt theo bản năng hơi lùi lại phía sau. Chỉ cảm nhận được Kim TaeHyung vừa vung tay lên, giận dữ ném mạnh một thứ gì đó xuống sàn.
Đến lúc định thần nhìn lại, ở trên sàn lát đá hoa cương là một chiếc hộp nhung đỏ. Bởi vì do lực ném đập vào sàn nhà, nắp hộp bật mở bên trong lộ ra một nửa chiếc lắc nhỏ, ở dưới ánh sáng nhàn nhạt trong phòng hắt lại, những viên đá đính bên trên lấp lánh.
Jeon JungKook ngẩng đầu nhìn hắn, đáy mắt chợt sững lại.
Đây chẳng lẽ nào, lại là quà sinh nhật của cậu sao?
Jeon JungKook mở to mắt, cố gắng bắt trúng được con ngươi đục ngầu của Kim TaeHyung, có chút sợ hãi nhưng vẫn cố gắng nắm bắt lấy mà nhìn thẳng vào, môi cũng run lên.
- Kim TaeHyung... anh...
Kim TaeHyung cắn răng, không nhịn được lớn tiếng.
- Con mẹ nó, cậu liên tục chọc tức tôi như vậy là để trả thù tôi trước kia ức hiếp cậu sao? Jeon JungKook, nếu là như vậy thì cậu thành công rồi đấy! Cậu mẹ kiếp thành công rồi.
Jeon JungKook nhìn vật vừa bị ném xuống sàn, lại nhìn Kim TaeHyung vẫn đang giận giữ ở trước mắt, phút chốc trở nên bối rối giải thích.
- Tôi... bởi vì tôi không biết anh sẽ tổ chức sinh nhật cho tôi... nếu anh nói trước với tôi...
Kim TaeHyung híp mắt nhìn cậu.
- Nếu tôi nói trước thì sao? Cậu sẽ không đi à?
Jeon JungKook ngẩn người, bị Kim TaeHyung hỏi một câu bất ngờ như vậy đột nhiên mới giật mình sực tỉnh. Giờ mới nhận ra, những gì cậu vừa nói kia cũng chỉ là một lý do để ngụy biện. Nếu như... nếu như biết Kim TaeHyung sẽ tổ chức sinh nhật cho cậu, liệu rằng cậu sẽ ở lại hay không?
Cho nên, ở khi bị hỏi trực tiếp như thế, Jeon JungKook chỉ có thể ngẩn người ra nhìn. Kim TaeHyung nhìn cậu thật lâu, chẳng cần trả lời cũng biết được người kia đang nghĩ gì. Trong lòng cũng không biết là có thực sự đang tức giận hay không nữa, bởi vì có một cảm giác gì đó còn khó chịu hơn nhiều.
Kim TaeHyung rũ mi, mím môi một cái sau đó rất nhanh liền thả ra nhìn Jeon JungKook nói.
- Jeon JungKook, cậu rốt cuộc cũng không chọn tôi.
Jeon JungKook nhìn hắn, mấp máy môi định nói gì đó rồi lại thôi, ngập ngừng mãi không thể mở lời. Kim TaeHyung quay người bước ra khỏi cửa, bóng lưng nhanh chóng bị màn đêm nhấn chìm.
Jeon JungKook đứng lặng ở giữa phòng, bên tai còn nghe được tiếng kim đồng hồ từng nhịp chậm rãi kêu, chẳng hiểu sao trong lòng chính mình cũng phải chùng xuống. Cúi đầu nhìn, chiếc lắc trên sàn đính đá sáng lấp lánh, ở dưới ánh điện làm cho chói mắt.
Rõ ràng rất ghét Kim TaeHyung, nhưng lần này làm cho hắn giận lại chẳng vui chút nào.
.
Hơn mười hai giờ đêm Kim TaeHyung lái xe tới nhà Min Yoongi, không bấm chuông mà trực tiếp đập mạnh vào cửa. Min Yoongi vùi đầu trong chăn, vừa ngái ngủ bò dậy vừa càu nhàu không biết thằng khốn nào đập cửa vào giờ này. Một thân quần áo trên người có chút xộc xệch, Min Yoongi vừa mở cửa ra thấy cái mặt Kim TaeHyung đã muốn trực tiếp đấm cho một cước.
- Cút đi, tôi không tiếp cậu.
Min Yoongi phun ra một câu, sau đó tuyệt tình đóng cửa. Nhưng trước khi cửa kịp khép lại hoàn toàn Kim TaeHyung đã

«  Chap 20

Chap 22 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm