Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Cái giọng điệu ngang ngược này thật khiến người khác bực mình, Jeon JungKook hừ một tiếng nói.
- Anh ra lệnh cho ai đấy?
Kim TaeHyung nói.
- Không nói nhiều, cậu về ngay cho tôi.
Jeon JungKook giận dữ nói.
- Anh phát điên gì hả, cả ngày ở trong nhà rồi giờ ra ngoài một lát anh cũng cấm cản sao?
Kim TaeHyung ngang ngược nói.
- Tôi không cần biết, cậu về nhà ngay cho tôi.
Jeon JungKook bực mình tắt máy, ngắt luôn cả điện thoại. Kim TaeHyung mọi khi vẫn thường vô lý như vậy nhưng hôm nay không phải là đã thái quá rồi sao, coi cậu như tù nhân mà giam giữ trong nhà chắc?
Kim TaeHyung còn chưa nói xong, tiểu tử kia đã cả gan ngắt điện thoại. Gọi lại một cuộc điện thoại người kia không bắt máy, Kim TaeHyung tức tối văng ra vài câu chửi thề. Min Yoongi ngồi một bên vừa chuẩn bị xong tài liệu lúc này mới đứng dậy, thấy Kim TaeHyung phát điên như vậy chỉ nhạt nhẽo liếc nhìn một cái.
Ngày trước Kim TaeHyung nhọc công chiếm được Jeon JungKook, cũng là để chứng minh cho Min Yoongi biết không ai là hắn không thể có được. Nhưng mà, hiện tại có được rồi thì sao? Mỗi ngày đều bị tiểu tử đó làm cho phát điên vài lần như vậy. Cái này, có được gọi là quả báo không đây. Thật muốn nhân lúc này trêu chọc hắn vài câu, nhưng nhìn tới đuôi mắt đỏ lên của hắn anh lại thôi không nói nữa.
.
Jeon JungKook bắt xe tới nhà Kim Seok Jin, chung cư mà anh ở nằm trong một khu nhà cao cấp. May sao cũng chỉ phải đi ba tầng thang máy là tới nơi, Jeon JungKook mua một giỏ hoa quả trong cửa hàng ở phía dưới rồi mới đi lên.
Bấm một tiếng chuông cửa, Kim Seok Jin đi ra nhìn thấy cậu lập tức mỉm cười.
- Vào đi, anh đang chuẩn bị nốt mấy thứ.
Jeon JungKook bước vào, không phải là lần đầu tiên tới nhà Seok Jin nhưng cậu thật sự rất ít khi tới, dù sao Kim Seok Jin cũng là nghệ sĩ có tên tuổi, bạn bè thông thường không thể tùy tiện tới nhà riêng được.
Kim Seok Jin để Jungkook ngồi ở phòng khách, còn anh tự mình vào bếp để làm nốt mấy thứ nữa, Jungkook cũng đi theo vào xắn tay giúp anh làm.
- Để em phụ anh một tay.
Kim Seok Jin gật đầu.
- Được thôi.
Hai người cùng nhau làm, cũng chỉ là một bữa ăn đơn giản, làm không tốn nhiều thời gian. Hai anh em vừa làm việc vừa chuyện trò.
- Ngày hôm nay được nghỉ em có đi đâu không?
Kim Seok Jin là người hỏi trước, vốn dĩ Jungkook chưa hề có tên tuổi, ngày nghỉ thế này chắc sẽ không vướng phải lịch trình, có đi đâu đó thì cũng chỉ là đi chơi. Jungkook lắc đầu.
- Không ạ, em ở nhà.
Kim Seok Jin ngẩng đầu nhìn cậu cười.
- Vậy sao? Anh cũng thế.
Jeon JungKook nhìn anh, chẳng hiểu sao nghe một câu anh cũng thế lại chỉ cảm thấy đau lòng. Với nghệ sĩ mà nói, một ngày không có lịch trình chẳng phải là do tên tuổi đã không còn nổi tiếng như trước hay sao, ngoài lịch trình chính ra cũng chẳng có lịch trình như quay CF hay chụp ảnh gì đó.
Jeon JungKook mím môi, cúi đầu tiếp tục rửa hoa quả.
Kim Seok Jin không biết trong lòng Jungkook nghĩ những gì, lại tiếp tục hỏi.
- Phải rồi, ba em dạo này thế nào?
Jeon JungKook khựng lại, ngón tay tì nhẹ vào trái táo. Cậu im lặng một chút, sau đó mới trả lời.
- Ông ấy, chắc là vẫn tốt.
Kim Seok Jin ngẩng đầu.
- Hả?
Jeon JungKook ậm ừ cười xuề xòa, cố ý nói lảng tránh sang chuyện khác. Cũng đã lâu rồi cậu không về nhà, Seok Jin còn cho rằng cậu hiện tại đang ở cùng cha mình.
Hai anh em chuyện trò đôi ba câu, một lát là đã xong công việc mang đồ ăn bày ra bàn. Jungkook nói ra tủ lạnh lấy đồ uống, có thể là vài chai bia.
Đi ngang qua phòng khách nhìn thấy hai ly nước cam ở vị trí đối diện, bất giác dừng lại. Phòng của Kim Seok Jin rất gọn gàng, sẽ chẳng có chuyện ly nước ngày hôm qua mà hôm nay chưa dọn đi. Mang mấy lon bia vào phòng khách, Jeon JungKook vừa đặt bia xuống vừa hỏi.
- Lúc nãy có ai tới đây à?
Còn chưa hiểu vì sao Jungkook biết, Kim Seok Jin giống như bị giật mình, lúng túng hỏi.
- Sao... em biết?
Jeon JungKook trả lời.
- Ở ngoài có hai ly nước.
Kim Seok Jin ậm ừ, trong lòng thở phào nhẽ nhõm.
- Vừa rồi có người bạn tới chơi.
Jeon JungKook gật đầu, cũng không nói thêm câu gì nữa. Chỉ là, Kim Seok Jin là nghệ sĩ, nếu bạn tới chơi hẳn là cũng khá thân thiết rồi.
Hai anh em bắt đầu ăn cơm, vui vẻ ôn lại chuyện thời đại học. Ngày đó anh Seok Jin vừa đi học vừa làm ca sĩ, kết quả năm cuối đại học phải học ba năm mới có thể ra trường.
Jungkook biết anh từ những ngày đầu tiên, khi anh còn chưa hề có tên tuổi gì cả. Hai người quen nhau, đôi lúc anh sẽ hát cậu nghe một ca khúc nào đó mà anh thích. Tháng năm đó giờ nhắc lại vẫn không khỏi bồi hồi, người ta nói thanh xuân giống như là một cơn mưa rào vậy, ngoảnh đầu nhìn lại tất cả chỉ còn lại là những kí ức mà thôi.
Chỉ là, đối với Jeon JungKook, kí ức đó đối với cậu quá đẹp đẽ, nói một câu quên sẽ chẳng dễ gì từ bỏ được.
.
Kim TaeHyung thu xếp tập tài liệu trên bàn, thông báo với Min Yoongi một tiếng.
- Sắp xếp nửa tiếng nữa sẽ họp.
Min Yoongi ngẩng đầu nhìn hắn.
- Không phải là hai tiếng nữa sao?
Kim TaeHyung không nhìn anh, vẫn cúi đầu ấn ấn gì đó trên điện thoại nói.
- Đẩy thời gian lên đi, tôi muốn về sớm.
Min Yoongi bực mình nhìn hắn.
- Này Kim TaeHyung, cậu là tổng giám đốc đấy, có trách nhiệm một chút đi. Ngày mai là khởi chiếu bộ phim mới rồi, hôm nay cậu sốt ruột gì chứ.
Kim TaeHyung chẳng bận tâm tới lời Min Yoongi nói, nhìn điện thoại thông báo thuê bao vẫn tắt máy không kìm được nóng giận lầm bầm chửi thề vài câu, thô lỗ ném điện thoại lên trên mặt bàn. Jeon JungKook vẫn không chịu nghe máy.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, nhân viên của quầy lễ tân mang một chiếc hộp nho nhỏ đi vào.
- Tổng giám đốc.
Kim TaeHyung ngẩng đầu nhìn cô ta.
- Mang tới rồi à?
Nhân viên lễ tân gật đầu đi tới, mang chiếc hộp đặt trên bàn làm việc của Kim TaeHyung.
- Vâng.
Kim TaeHyung mở nắp hộp, bên trong là một chiếc lắc cách điệu được chạm đá rất đẹp, mặt đá lấp lánh như phát ra vô vàn màu sắc. Kim TaeHyung khẽ nheo mắt, bởi vì không có thời gian đến lấy cho nên đành phải trực tiếp gửi tới công ty.
Lần đầu tiên hắn vì một người mà làm chuyện này, còn nghĩ rằng Jeon JungKook sẽ cảm động một phen, không ngờ tới tiểu tử không có đẳng cấp đó lại tự ý bỏ ra ngoài, giờ lại còn bày trò không chịu nghe điện thoại của hắn. Nghĩ tới thật muốn tức giận.
.
Hai anh em chuyện trò tới muộn, bia cũng chỉ uống được một nửa thôi. Tận tới hơn mười một giờ đêm Jeon JungKook mới đứng dậy ra về.
Bắt taxi trở về, đoạn đường bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nhớ tới lúc đi Kim TaeHyung quát một tiếng như thế kia cậu vẫn cố tình không nghe lời hắn, bây giờ quay về chắc chắn không tránh được chuyện cãi nhau. Jeon JungKook xoa bóp trán tựa vào cửa kính, cậu và Kim TaeHyung đúng là không thể sống dưới cùng một mái nhà, ở với nhau được một thời gian như vậy có mấy ngày là không cãi nhau. Căn bản là không hợp.
Mới đó mà đã về tới nơi, Jungkook trả tiền rồi đi vào nhà. Quản gia không đứng ở ngoài cửa như mọi khi nữa, có lẽ thông thường cậu và Kim TaeHyung cùng về ông ấy dựa vào tiếng động cơ xe để đi ra đón, nhưng hôm nay cậu đi bộ vào nên ông không nhận ra.
Bước được vài bước vào trong nhà, quản gia và chị giúp việc quả nhiên đang ngồi trên ghế. Nhìn

«  Chap 19

Chap 21 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm