Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
______________
Kim Seok Jin ngẩng đầu nhìn hắn.
- Về chuyện gì?
Kim Nam Joon trả lời.
- Là do tôi anh mới bị như vậy.
Cả hai người im lặng một hồi, Kim Seok Jin lắc đầu.
- Không phải do cậu.
Kim Nam Joon ngẩng đầu nhìn anh, người con trai trước mặt hắn đây tại sao lại có thể lương thiện tới như vậy, hiền lành tới mức khiến người khác phải bực mình. Rõ ràng hắn là người gây ra cho anh tất cả những rắc rối này, vậy mà ngay cả một lời oán thán anh cũng không trách giận hắn.
Bất giác cảm thấy ở trong quá khứ mà hắn đã quên đi kia, người con trai này với hắn là gì cũng không quan trọng. Quan trọng là, giờ phút này hắn không muốn anh ấy vì mình mà phải chịu tổn thương. Kim Nam Joon vươn tay, không báo trước ôm lấy Kim Seok Jin vào trong lòng mình. Anh kinh ngạc trợn mắt, theo bản năng định giơ tay đẩy ra, tới lúc chạm vào vai hắn rồi lại chợt khựng lại. Lồng ngực của người đàn ông này thật rộng, thật ấm, thật... không muốn rời khỏi. Kí ức lại một đợt tràn tới, giữa những cảm xúc trong lòng không kìm được liền run lên.
Kim Nam Joon vỗ lên lưng anh, chậm rãi thì thầm.
- Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ anh. Nhất định không để anh phải vì tôi mà bị chịu thiệt.
Gió thu một đợt thổi tới, chẳng giá lạnh nhưng lại mang tới cảm giác se khô. Bên kia đường, một chiếc Lamborghini Aventador màu đỏ im lặng đậu lại. Jeon JungKook ngồi ở cửa sổ xe quay đầu nhìn, hốc mắt chợt khô khốc. Kim TaeHyung ngồi ngay bên cạnh, xuyên qua một làn đường cũng có thể thấy được hai người kia, hắn nhếch miệng cười nhạt.
- Jeon JungKook, người em yêu đã thuộc về người khác rồi.
Jeon JungKook quay đầu nhìn hắn, mi mắt bỗng chốc đỏ lên.
- Là anh cố ý cho tôi thấy cảnh này sao?
Kim TaeHyung giả bộ bất đắc dĩ nhún vai.
- Đúng là tôi cố tình dừng xe lại khi thấy họ, nhưng làm sao tôi biết được họ sẽ làm như vậy chứ?
Jeon JungKook mím môi, ở trong lòng đau tới bị xé nát, trước mắt lại gặp phải người đàn ông đốn mạt này, không kìm được nghiến răng nói.
- Kim TaeHyung, anh là kẻ khốn nạn nhất trong số những người tôi đã từng gặp.
Đáp lại hắn chỉ khẽ cười, còn cợt nhả vuốt nhẹ lên cằm cậu.
- Vậy mà từ giờ cậu sẽ không thoát được khỏi kẻ khốn nạn này đâu.
Jeon JungKook bực mình quay đi thoát ra khỏi ngón tay của hắn, Kim TaeHyung cũng không tiếp tục trêu chọc nữa khởi động xe bắt đầu lái đi. Bỗng nhiên lại nghĩ tới câu vừa rồi bản thân vừa nói.
Từ giờ?
Lẽ nào hắn còn định tiếp tục dây dưa lâu dài với người con trai này mãi hay sao?
Chỉ là, nhất thời vẫn chưa hề có ý định sẽ để cậu ấy rời xa khỏi mình.
.
Đoạn clip của Kim Seok Jin bị mang lên mạng, chỉ là người mang lên là fan của Kim Nam Joon cho nên những đoạn có sự xuất hiện của hắn đều bị lược bỏ. Thông tin nhanh chóng tràn ra ngoài, người trong hình đội mũ mang khẩu trang nhìn không được rõ cho lắm nhưng nhiều người không ưa vẫn khẳng định đó là Kim Seok Jin, cuối cùng gây nên một cuộc tranh cãi lớn.
Ở công ty, chị quản lý của Kim Seok Jin bị cho nghỉ việc. Tuy rằng Seok Jin đã nói đó không phải là lỗi của chị, nhưng thân là quản lý lại bỏ về để nghệ sĩ của mình xảy ra chuyện kia cho nên không thể tha thứ. Tuy chị ấy nói không sao, nhưng Seok Jin không khỏi áy náy, cuối cùng cũng chẳng còn cách nào. Dù sao lời nói của một ca sĩ đã hết thời như anh không có trọng lượng.
Kim Seok Jin nghỉ một ngày tạm thời không tới phim trường, ngay cả Jeon JungKook cũng cực kỳ lo lắng, gọi điện anh cũng chẳng bắt máy. Tới khi mọi người trong đoàn làm phim truyền tay nhau đoạn clip kia cậu mới hiểu được hết sự việc. Park Jimin ngồi bên cạnh Jung Ho Seok, chống cằm thở dài.
- Tội nghiệp anh ấy quá.
Jung Ho Seok nhìn cậu.
- Cậu là fan hâm mộ của anh ấy phải không?
Park Jimin giật mình, sau đó lúng túng cười.
- Em chỉ thích nhạc của anh ấy thôi, còn lại anh vẫn là người mà em thích nhất.
Jung Ho Seok khinh bỉ nhìn.
- Tôi đâu hỏi cậu thích ai?
Kim Nam Joon nãy giờ ngồi cạnh hai người bọn họ không hề lên tiếng, đột nhiên đứng bật dậy bỏ đi, khuôn mặt u ám. Park Jimin nhất thời lo lắng vội đứng dậy chạy theo, bắt lấy cánh tay hắn giữ lại.
- Khoan đã, anh định đi đâu?
Kim Nam Joon khó chịu gạt ra.
- Không liên quan tới cậu.
Jung Ho Seok ngồi ở trên ghế đạo diễn, dùng kịch bản cuộn lại thành một xấp tròn chỉ về phía Kim Nam Joon lớn tiếng.
- Này, cậu làm gì thế? Coi phim trường của tôi là cái chợ sao?
Tuy là anh em bạn bè quen biết, nhưng gặp phải chuyện liên quan tới nghề nghiệp khiến Jung Ho Seok không khỏi tức giận. Kim Nam Joon nhìn anh một cái, sau đó lờ đi như không thấy gì quay người bỏ đi. Park Jimin hoảng hốt chạy tới phía trước ngăn hắn lại.
- Anh định tới tìm Kim Seok Jin sao? Không được.
Kim Nam Joon khẽ nhíu mày, lạnh lùng đẩy Park Jimin ra.
- Chuyện này cậu không cần phải quản. Park ChanYeol mắng cậu tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn.
Park Jimin bướng bỉnh chạy tới, liều mạng giữ lấy tay áo hắn, hoảng hốt lớn tiếng.
- Nếu anh còn tiếp tục dây dưa với anh ta, anh sẽ hủy hoại sự nghiệp của mình đấy.
Kim Nam Joon quay đầu nhìn cậu, đáy mắt chợt tối lại. Park Jimin ngẩn người, ở trong ánh mắt của hắn dường như chẳng quan tâm tới bất kỳ điều gì hết vậy. Kim Nam Joon khẽ nheo mắt, lạnh lùng trả lời.
- Tôi không quan tâm.
Hắn nói xong một câu liền mạnh mẽ giật tay ra khỏi cậu, Park Jimin ngẩn người nhìn bóng lưng hắn ngày một xa. Kim Nam Joon trước nay vốn chẳng bao giờ quan tâm tới ai hết, sao hiện tại lại bất chấp vì một người tới như vậy?
.
Hỏi địa chỉ một đồng nghiệp, Kim Nam Joon tìm được tới nhà của Kim Seok Jin. Căn nhà anh ở nằm trong một khu chung cư cao cấp gần trung tâm thành phố, Kim Seok Jin không thích độ cao, anh chọn một căn phòng nằm ở tầng ba vừa đủ. Bấm một hồi chuông, không thấy chủ nhà ra mở cửa, Kim Nam Joon muốn gọi điện lại nhớ ra không hề có số điện thoại của anh, với lại nghe nói cả ngày nay Jung Ho Seok đã cố liên lạc nhưng anh không nghe máy. Trong lòng cực kỳ sốt ruột, đoạn clip trên mạng lan nhanh như thế sợ rằng anh ở ngoài có thể gặp phải fan cuồng giống như hôm qua vậy.
Kim Nam Joon muốn ra ngoài tìm, cuối cùng lại không biết đi đâu, nhưng cứ ở lại đây lại càng thêm sốt ruột. Chần chừ một hồi đang định rời đi, bỗng nhiên cửa phòng bật mở. Kim Nam Joon quay đầu nhìn thấy Kim Seok Jin đang mở cửa bước ra, vành mắt có chút sưng đỏ. Thấy hắn ở  ngoài cửa anh không khỏi ngạc nhiên nhìn.
- Cậu... sao lại ở đây?
Vừa nhìn thấy Kim Seok Jin ở ngay trước mắt, mọi lo lắng trong lòng bỗng nhiên được trút hẳn đi. Kim Nam Joon không kìm được xúc động vươn tay kéo lấy anh vào lòng ôm chặt lấy. Kim Seok Jin giật mình trợn tròn mắt.
- Cậu... cậu...
Kim Nam Joon gục đầu xuống vai anh, cảm giác vòng tay của hắn mạnh mẽ ôm chặt lấy, run rẩy nói.
- Thật may, anh không làm sao cả.
Kim Seok Jin ngẩn người, nhất thời quên cả chuyện đẩy ra. Chẳng hiểu được chuyện gì đang xảy ra với hắn, chỉ là Kim Nam Joon lúc này ở bên anh thật sự rất lạ kỳ. Dẫu biết hắn chính là cậu bé năm xưa đó, nhưng cảm giác anh nhận được lúc này không phải là dành cho người kia, mà là dành cho chính hắn, dành cho Kim Nam Joon của hiện tại.
Người mà anh nghĩ tới là hắn, là người đàn ông đang cố chấp

«  Chap 12

Chap 14 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm