Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Cửa vừa đóng lại, Tiểu Tiệp đang ở trong lòng Tịch Âu Minh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng anh, không chớp mắt. Tịch Âu Minh biết lúc này cô đang nghĩ gì, nhưng sau đó Tiểu Tiệp lại làm một hành động kinh người.

Cô cắn mạnh vào môi Tịch Âu Minh. Tịch Âu Minh ngẩn người một lúc rồi nhanh chóng từ bị động thành chủ động. Ánh mặt trời chiếu vào qua khung cửa sổ, bóng hai người nhập lại một.
"Tiệp nhi"
Tiểu Tiệp cảm nhận được toàn thân Tịch Âu Minh nói lên. Đôi mắt đục dần, anh hôn gò má trắng noãn của cô, đôi mắt, cái mũi, cuối cùng lại cắn xương quai xanh của cô.
"Dạ."
Giọng nói cô khàn khàn, đầu đã mơ mang, đôi môi của anh làm cô tê liệt.
" Bảo bối à."
Tịch Âu Minh lại gọi cô, Tiểu Tiệp ngây ngốc ở trong lòng anh, ngẩng mặt lên nhìn. Gò má cô ửng đỏ, ánh mắt như giọt sương tinh khiết. Anh không nhịn được lại hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
"Chúng ta chuyển tới biệt thự ở nhé!"

"...."
Cô không phản ứng lại, không hiểu vì sao anh lại nói vậy.
" Hệ thống an ninh của biệt thự rất tốt. Anh phái thêm người bảo vệ em."
Tịch Âu Minh vừa nói lại vừa hôn lên gò má và tai Tiểu Tiệp. Cô bị anh hôn thần trí không tỉnh táo. Như vậy cũng tốt, chỉ cần để cô quên hết chuyện vừa rồi là được rồi.
"Ưm.. Không..." Một tia lý trí còn sót lại.
Tịch Âu Minh thầm than, không thể tin được mỹ nam kế lại thất bại ! Có điều có thể làm cho cô quên đi chuyện vừa rồi xảy ra là tốt rồi.
" Bảo bối à, nếu em mang thai thì tiểu bảo bảo sẽ ở đâu?"
Tuy rằng đã không tỉnh táo, nhưng Tiểu Tiệp vẫn còn chút lý trí nói " Có .... Cục cưng thì sẽ về đó."
"Vì sao?"

"...Vì.... Không thể để cho cục cưng.... Chịu khổ được...."
"..."
Nói gì vậy ? Cục cưng không thể chịu khổ lại nhưng cha mẹ lại chịu khổ được. Thôi, quên đi, bây giờ đứa bé vẫn là chuyện quan trọng nhất. Cha không bằng con a!
--
Văn phòng tổng giám đốc tập đoàn HL
Thư ký Hạ cầm tập tài liệu trên tay, không biết mở miệng như thế nào.
Từ ngày gặp Bạch tiểu thư, tâm tình Hà thiếu không được tốt cho lắm, đã có nhiều phân nhánh bị gọi đến. Bây giờ cả công ty như một cái bom hẹn giờ vậy.
Tục ngữ nói "Họa đơn vô chí" Bây giờ thư ký Hạ mới thấu hiểu hết câu nói này.
Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí: Sự may mắn thì không xảy ra đến hai lần, còn điều xui xẻo thì đến không chỉ một lần, ý nói .

Anh còn nhớ rõ Tịch thiếu của tập đoàn Tịch Âu hôm đó nói anh ta sẽ không tiếc thứ gì để đòi lại công đạo cho Bạch tiểu thư, mà mới có vài ngày, lời nói của Tịch thiếu đã linh nghiệm.

Vì Hà thiếu năm nay mới về nước tiếp nhận công ty, ở thànhphố A này đương nhiên không bằng Tịch thiếu. "Ác long bất đấu địa đầu xà", dù tổng giám đốc lợi hại nhưng cũngkhông được.
Ác long bất đấu địa đầu xà: Rồng mạnh cũng không thể áp chế rắn bản địa. Ở Việt Nam thì chính là câu "phép vua thua lệ làng"
Thư ký Hạ mở miệng nói: "Phía trước có mấy hạng mục hợp tác với mấy công ty, bây giờ đều vì bất đồng mà đình chỉ hợp tác, mà công trình khu tây cũng bị đình công vì vấn đề an toàn.""Nếu vẫn tiếp tục làm thì như thế nào?" Hà Thiếu Liên đang phê duyệt văn kiện, đột nhiên nói.Thư ký Hạ vội vàng bỏ văn kiện xuống, cuống quít giải thích: "Nếu làm như vậy, thì.... Cho phép tôi được nói thật. Bây giờ cổ phiếu của tập đoàn HL đang giảm, nếu còn tiếp tục như vậy, thì các hạng mục khác sẽ bị ảnhhưởng. Hơn nữa các cổ đông lớn của công ty đang ào ào đề nghị, theo trước mắt mà nói, tập đoàn đang rất bất lợi.""Đã biết, anh đi nói bọn họ tạm thời đình chỉ hạng mục này.Sau đó bồi thường cho công ty bị ảnh hưởng. Còn chuyện khác, cứ để tôi làm." Hà Thiếu Liên vẫn không ngẩng đầu, nói.Thư ký Hạ cuối cùng cũng có thể thở nhẹ nhỏm, yên tâm đi rangoài.
--

Tiểu Tiệp kéo mũ thấp xuống, đồng sự Chu Diệp đi cùng cô lại một lần nữa hỏi.
"Tiểu Tiệp, chúng ta được công ty cử đi bàn chuyện làm ăn ở tập đoàn Tịch Âu, vì cái gì mà cô lại cải trang như vậy? Như bộ dạng này... thật không biết phải nói như thế nào." Chu Diệp lại không tìm ra được từ gì miêu tả Tiểu Tiệp lúc này.
Tiểu Tiệp mặc bộ đồ công sở bó sát người màu đen thẫm, tóc búi cao trên đầu, đội mũ lại, chỉ lộ ra một khuôn mặt trái xoan nho nhỏ. Lại thêm trang điểm, đảm bảo người khác nhìn không ra. Dù sao thì trước kia cô có bộ dạng thục nữ dịu dàng, nhân viên trong công ty của Tịch Âu Minh chưa bao giờ thấy cô trong bộ dạng này.

" Này đây là đồ công sở nghiêm túc đấy." Tiểu Tiệp giải thích .

Tiểu Tiệp làm vậy không phải là để tránh phiền toái sao. Giờ cô chỉ muốn yên tĩnh đi làm việc, không muốn thân phận Tịch thiếu phu nhân này quấy nhiễu.
Các cô đến sớm mười phút, lúc này đang chờ đoàn người của tập đoàn Tịch Âu.
Không bao lâu sau, có một đám người đi vào.
Một người đi đầu, tiếp theo là một nhóm vệ sĩ theo sau, cả đám người đó đều mặc đồ đen, theo sau chính là tổng giám đốc của họ,
Đám người này vừa vào, ánh mắt Chu Diệ không thể rời khỏi người nọ. Do ngại có nhiều người ở đây nên Chu Diệp chỉ có thể kêu gào trong lòng " Không ngờ trên đời này còn có thể có một người xuất chúng như vậy, tuy lạnh như băng nhưng cũng chỉ là phong thái tôn quý tao nhã làm cho người khác không thể thở được!"
Chu Diệp lôi kéo Tiểu Tiệp : "Cô thấy cái người kia thế nào?"
Chu Diệp quay đầu thấy Tiểu Tiệp có vẻ giật mình, cô ấy lại đội mũ thấp xuống nữa. Chu Diệp lập tức hiểu là Tiệp Tiệp sợ những người đó.
Tuy không dám nhìn nhưng Tiểu Tiệp vẫn vụng trộm nhìn người kia, không thể tin nỗi hôm nay anh cũng tới đàm phán.
Đêm qua nhìn như nghe anh nhắc tới hôm nay sẽ gặp nhân vật trọng yếu nào đó. Chẳng lẽ là ở đây? Sao lại trùng hợp như vậy?
Vì chỗ ngồi các cô ở gần cửa ra vào nên lúc này đoàn người đó đang đi đến chỗ này. Tịch Âu Minh trước sau vẫn lạnh lùng, nhưng vẻ mặt như vậy làm người khác cảm thấy anh rất cao quý, giống như một vị vương giả.
Trước mặt người ngoài anh luôn đạm mạc cách xa, không để ai vào mắt. Có điều ở nhà lại ngược lại, ánh mắt luôn tràn đầy ôn nhu nhìn Tiểu Tiệp.
Xin trời phù hộ để anh đừng thấy cô ! Lúc này Tiểu Tiệp thật sự hi vọng Tịch Âu Minh không nhìn thấy cô.
Nhưng trong lòng lại hi vọng anh có thể phát hiện và nhìn cô một cái. Ai! Phụ nữ đúng là một sinh vật kỳ lạ.
Tịch Âu Minh đột nhiên cảm thấy có một hơi thở quen thuộc, anh nhìn xung quanh, lại không thấy hình bóng quen thuộc, Tịch Âu Minh nhíu mày.
Nhưng khi đi tới một chỗ, anh đột nhiên dừng lại, đúng, chính là cỗ này, ánh mắt nhanh chóng nhìn xung quanh.
Ánh mắt kia chạm tới một người đội mũ đang cúi đầu, mắt Tịch Âu Minh nheo lại, sau đó khóe miệng cong lên, thong dong đi qua.
Tim Tiểu Tiệp như muốn rơi ra ngoài!
"Thật xin lỗi! Tôi tới trễ!" Đại diện của tập đoàn Tịch Âu cuối cùng cũng xuất hiện.
" Không sao, là chúng tôi đến sớm quá thôi." Tiểu Tiệp cười nói.
Khi cuộc đàm phán kết thúc, có người phục vụ đi tới nói: "Tiểu thư, có vị tiên sinh kia bảo tôi đưa cái này cho cô."
Tiểu Tiệp nhận lấy, là một tờ giấy nhỏ, cô mở ra chỉ thấy có hai chữ: Tới đây!
Vẫn là ngữ khí bá đạo như vậy! Mà đáy lòng Tiểu Tiệp tràn đầy hạnh phúc. Thì ra anh đã nhận ra cô. Hừ! Vậy mà còn làm bộ như không thấy cô!
Tìm cái cớ để Chu Diệp về trước, cô theo

«  Chương 94: Hà Thiếu Liên tuyệt vọng

#hàihước #hàomôn #hiệnđại #ngược #sủng

Mục lục

Chương 1: Nghe nói cậu sắp kết hôn?

Chương 2: Tên của anh ta là Tịch Âu Minh

Chương 3: Party độc thân

Chương 4: Thím không cam lòng

Chương 5: Thím lòng tham không đáy.

Chương 6: Mơ mộng hão huyền.

Chương 7: Người đàn ông đó rất đẹp trai.

Chương 8: Cảnh xuân trong phòng tắm.

Chương 9: Họ hàng của Tịch Âu Minh

Chương 10: Khó khăn pha trà.

Chương 11: Cười nhạo không được lại giúp người khoe tài.

Chương 12: Thư ký mới là người tri kỉ.

Chương 13: Anh Tịch, em muốn cho anh sự bất ngờ.

Chương 14: Em không có gì muốn hỏi sao?

Chương 15: Thiếu phu nhân , cô cần gì tự làm khổ mình!

Chương 16: Cậu còn mua cà vạt cho tên cặn bã kia?

Chương 17: Trêu hoa ghẹo nguyệt

Chương 18: Người phụ nữ được làm cho thỏa mái có khác

Chương 19: Bóng dáng Tả Huyền Dạ

Chương 20: Anh yên lặng trước sự lừa gạt của cô

Chương 21: Ai vậy, đã muộn thế này còn gọi điện

Chương 22: Hàn Mặc trở về

Chương 23: Hà Thiếu Liên bỏ cậu rồi ra nước ngoài?

Chương 24: Oan gia chạm mặt

Chương 25: Em đến đây làm gì?

Chương 26: Người đàn ông tức giận

Chương 27: Về nhà mẹ đẻ

Chương 28: Bạch Tiêu Tiệp, mày cố ý

Chương 29: Tách ra ngủ riêng

Chương 30: Cho phép Du Du ở Tịch gia một thời gian?

Chương 31: Người đứng bên cạnh cô

Chương 32: Sợ điều gì sẽ gặp điều đó

Chương 33: An nhàn

Chương 34: Bị trúng kế thê thảm

Chương 35: Anh họ, không thấy chị dâu đâu

Chương 36: Anh muốn thế nào?

Chương 37: Gặp lại Kim Huyền

Chương 38: Chiếc đồng hồ trong phòng sách

Chương 39: Có thể trả góp không ?

Chương 40: Thân phận phu nhân tổng giám đốc

Chương 41: Đáp ứng em vô điều kiện một lần ?

Chương 42: Muốn đòi chứng cớ với tôi?

Chương 43: Tôi muốn vào Túy Hồng Trần

Chương 44: Ngày đầu tiên đi làm

Chương 45: Chân khống?

Chương 46: Tiểu Tiệp ngất!

Chương 47: Em có nghe thấy gì hay không?

Chương 48: Bạch Tiểu Tiệp, Hà Thiếu Liên

Chương 49: Si tình trong mưa

Chương 50: Em làm cho anh rất thất vọng

Chương 51: Đừng rời khỏi em, có được hay không?

Chương 52: Thời thế thay đổi

Chương 53: Bạch Tiểu Tiệp đang ở đâu?

Chương 54: Anh hãy nghe em nói

Chương 55: Người yêu khó cầu

Chương 56: Người phụ nữ không tham tiền

Chương 57: Ngay cả cơ hội cuối cùng em cũng không cần!

Chương 58: Tai nạn xe

Chương 59: Cô có thể mang thai sao

Chương 60: Biến khéo thành vụng

Chương 61: Không biết nhiều chuyện

Chương 62: Cảnh còn người mất

Chương 63: Người gây chia rẽ

Chương 64: Sóng gió ập đến

Chương 65: Tại sao muốn nói xin lỗi ?

Chương 66: Rời đi

Chương 67: Tiếng lòng của Tịch Thiếu

Chương 68: Kiều Đại Vân trở về

Chương 69: Để cho cô chết rõ ràng

Chương 70: Quay về là tốt rồi

Chương 71: Không trách thím

Chương 72: Sau này, cũng ăn một mình!

Chương 73: Anh không sợ vì thế mà cô ấy hận anh sao?

Chương 74: Chúng ta ly hôn đi

Chương 75: Em đừng nghĩ sẽ thoát khỏi anh!

Chương 76: Cô là cô, anh là anh

Chương 77: Yêu Kiều Đại Vân sao?

Chương 78: Chuyển nhà

Chương 79: Giỏi rót rượu

Chương 80: Chuyện xấu bay đầy trời

Chương 81: Hai người đều im miệng cho tôi

Chương 82: Tịch Âu Minh, anh không thể xảy ra chuyện gì được

Chương 83: Sao em lại hung dữ như vậy!

Chương 84: Ỷ sủng mà kiêu

Chương 85: Muốn ăn thì cho các người ăn đủ !

Chương 86: Bằng chứng

Chương 87: Xin lỗi, vợ tôi tức giận

Chương 88: Ngày mai lập tức xin nghỉ việc.

Chương 89: Còn ra thể thống gì nữa!

Chương 90: Thái độ cao ngạo của Hà Thiếu Liên.

Chương 91: Không như người xa lạ.

Chương 92: Vì báo thù nên mới cưới cô.

Chương 93: Diễn khổ tình

Chương 94: Hà Thiếu Liên tuyệt vọng

Chương 95: Chị em bày kế

Từ khóa tìm kiếm