Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Tịch Âu Minh cho rằng bản thân mình đã gặp ảo giác, đến khi thấy rõ khuôn mặt của người kia, vẻ mặt anh thay đổi liên tục, từ không thể tin, kinh ngạc, mừng như điên, cuối cùng dần chuyển thành uất giận.
Tịch Âu Minh giãy ra khỏi Tiểu Tiệp, yếu ớt nói: "Tránh ra."
Động tác này như làm hao hết sức lực của anh, cả người anh đau đớn, như có quỷ từ bóng tối, đưa tay ra kéo anh xuống vực sâu không đáy...
Ý của cô là gì? Lúc trước anh cầu khẩn cô không rời đi thì cô lại tuyệt tình xoay người rời đi. Bây giờ còn quay lại làm gì? Thương hại anh sao?
Cả người Tiểu Tiệp bị đẩy ra, chỉ hơi ngã về sau, vì lực không lớn nên không đau. Tịch Âu Minh đã như thế này rồi sao? Một người mạnh khỏe như vậy mà bây giờ đến sức lực đẩy một người phụ nữ cũng không có?
Tiểu Tiệp nói : "Bây giờ không phải lúc để tức giận, chúng ta đi bệnh viện nào." Nói xong cô tới dìu anh.
" Em không phải là muốn ly hôn sao....Không phải không muốn tới cái nhà này nữa sao... Bây giờ tới làm gì..." Tịch Âu Minh muốn đẩy Tiểu Tiệp ra, nhưng mà không còn chút sức lực nào nữa, chỉ còn ánh mắt vẫn trừng cô.
"Âu Minh!" Đã tới mức này mà anh vẫn còn suy nghĩ tới chuyện kia sao?
" Vậy nên... Cút ngay! Anh không cần sự thương hại của em....Đi ra!" Cổ họng có mùi tanh, Tịch Âu Minh chịu đựng nuốt vào trở lại, đã nhiều ngày không có ăn cơm, bây giờ trong bụng như có cái gì đó đang cào vậy, cảm giác đau đớn xé rách. Trước mắt dần tối lại, hình như anh nghe được cô lo lắng tới phát khóc.
"Đó là lời em nói khi giận! Âu Minh! Âu Minh! Anh tỉnh dậy đi! Người đâu, người đâu! Mau gọi xe cứu thương, mau cứu anh ấy!"
Anh hoàn toàn bị bao phủ trong màn đêm, cơ thể đau đớn muốn nổ tung, ý thức cũng dần biến mất.....
-------------------
Mặc dù được truyền nước dinh dưỡng nhưng liên tục "tự ngược" nên Tịch Âu Minh cũng coi như là bệnh nặng một trận, bây giờ khuôn mặt tuy gầy yếu, nhưng khí chất kiêu căng vẫn không giảm chút nào.
"Anh dám rút ra thử xem ?!"
Một giọng nói trong trẻo vang lên, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khen ngợi để nhìn về phía cửa.
Mấy người ở đây, gồm Kim Huyền, Tả Huyền Dạ, Dĩ Đồng, đều hết cách với người bệnh nhân này, vừa mới cấp cứu xong mà bây giờ vị thiếu gia này còn nháo loạn muốn rút ra. Vừa mới tỉnh lại đã muốn rút hết những máy móc đã cứu bản thân mình, quanh người còn tỏa ra một hơi thở lạnh lẽo, làm người khác không dám tới ngăn lại.
Cái người này, hiện tại bệnh nặng mới khỏi, sức lực chắc cũng không lớn lắm, nếu mọi người cùng nhau nhất định có thể ngăn anh ta lại! Hai người đàn ông vụng trộm trao đổi ánh mắt một chút, cuối cùng vẫn thất bại, không người nào dám ngăn cản vị thiếu gia này rút ống dẫn trên tay. Tịch Âu Minh nổi tiếng là tàn nhẫn, nếu hôm nay bạn làm anh ta khó chịu, ngày mai bạn liền  trở thành con mồi trong tay anh ta, nghĩ thế nào thì thế ấy.
Dĩ Đồng lại cảm thấy Tiểu Tiệp thật đáng thương, phải gả cho cái người đàn ông vừa lạnh lùng lại vừa hung ác như thế này. Ai! Vẫn là ông xã nhà mình tốt nhất ! Rất dịu dàng chăm sóc mình !
Tiểu Tiệp tức giận, cô mới rời khỏi một chút, đi hỏi bệnh tình của anh, vừa về lại nhìn thấy người nào đó đang rút ống dẫn ra !
Tiểu Tiệp không khách khí nói: "Anh dám rút ra thử xem !"
Động tác của người nọ quả nhiên dừng lại, tuy sắc mặt vẫn không tốt lắm nhưng cũng không rút ống nữa.
Tiểu Nam gõ cửa, đem lồng đồ ăn vào, đưa cho Tiểu Tiệp: "Thiếu phu nhân, đây là đồ của dì Lâm làm, dì bảo tôi đem tới, bác sĩ nói bây giờ thiếu gia cũng chỉ có thể cháo thôi."
Tiểu Tiệp gật đầu nhận lấy.
"Mang đi! Ra ngoài!" Hai chữ lạnh như băng phát ra, làm mọi người đều run rẩy.
" Anh chắc chắn muốn em rời đi sao ?" Tiểu Tiệp nghiêm túc nói, như chỉ cần anh nói ra thì cô lập tức quay đầu ra đi, không bao giờ quay về nữa.
Thấy Tịch Âu Minh im lặng, Tiểu Tiệp coi như anh thừa nhận, cô lập tức đứng dậy, chuẩn bị quay đầu rời đi.
Tay Tiểu Tiệp lại bị nắm lại.
Tịch Âu Minh mím chặt môi, nhìn Tiểu Tiệp chằm chằm, ánh mắt rất không thân thiện.
Nhìn thấy tay bị người kia nắm chặt, Tiểu Tiệp không khỏi cười trong lòng. Người đàn ông này thật kỳ lạ, không phải muốn cô rời đi sao ? Vì sao còn giữ tay cô lại ?
Tất cả mọi người đều nhìn ra, Tịch Âu Minh chỉ đang nói dỗi, ai ngờ Tiểu Tiệp tưởng thật, hoặc cô ấy cố ý ? Nhưng cũng đã chọc tới vị Tịch đại thiếu gia này, nếu người thật sự rời đi, chỉ sợ anh ta sẽ liều mạng mà giữ lại.
Tịch Âu Minh đảo ánh mắt sắc bén của mình, làm mọi người muốn cười cũng không dám , bây giờ chỉ muốn khóc. Bọn họ không dám tiếp tục đứng xem chuyện, liền kiếm cớ rời đi.
Phòng bệnh lại yên tĩnh.
Tiểu Tiệp trừng mắt nhìn người đàn ông kỳ lạ này, rút tay ra, múc cháo ra chén .
"Há miệng ra !"
Giọng điệu Tiểu Tiệp rất không tốt, giống như nếu anh không há miệng, cô liền mặc kệ không thèm quan tâm nữa.
Tịch Âu Mịnh chỉ hừ hừ hai tiếng, tuy bất mãn với thái độ của Tiểu Tiệp, như vẫn ngoan ngoãn há miệng, không dám nói lại nửa câu.
Tiểu Nam gõ cửa đi vào, lại nhìn thấy một màn như vậy, miệng há lớn.
Có điều cũng không ai chú ý tới anh ta, Tiểu Nam nhẹ nhàng đặt bệnh án xuống, yên lặng đi ra ngoài.
Tiểu Nam sau khi ra khỏi phòng bệnh, lúc này hận không thể ngửa mặt lên thở dài ! Oh My God ! Người trong phòng bệnh lúc nảy là ông chủ của anh sao ? Là ông chủ lạnh như băng đó sao? Không phải ! Nhất định là anh đã nhìn lầm rồi ! Sếp của anh làm sao có thể nghe lời như vậy, có bộ dạng như một cục cưng ngoan ngoãn như vậy ? Được rồi, anh bị hoảng sợ !
Thấy cháo trong bát vơi dần, đã thấy đáy, sắc mặt Tiểu Tiệp mới dễ chịu hơn một chút. Tiểu Tiệp dùng khăn giấy lau khóe miệng cho anh, lại thấy hai mắt anh thâm quầng, trong lòng lại có luồng khí muốn xông ra.
" Này! Cho em một chỗ."Cô vừa nói vừa cởi giày.
Tịch Âu Minh chu miệng, ngoan ngoãn dịch người vào trong, chừa cho cô một vị trí. Ánh mắt lại cực kì tủi thân, nói : " Sao em lại hung dữ vậy ~" Bộ dạng anh như cô dâu nhỏ bị bắt nạt.
Tiểu Tiệp tức giận liếc anh một cái, " Còn nói nhiều nữa, mau ngủ đi."
Nói xong cô tìm vị trí thỏa mái nhất, cuộn tròn trong lòng anh, yên tâm nhắm mắt lại.
Đừng nói anh, ngay cả cô sau khi rời khỏi Tịch gia, cũng không có một giấc ngủ ngon. Bây giờ rất tốt, cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc thỏa mãi.
Tịch Âu Minh tuy rằng có chút oán hận với giọng điệu hung dữ của cô nhưng khóe miệng ngày càng cong hơn, anh ôm thân hình mềm mại của cô, cũng an tâm nhắm mắt lại.

«  Chương 82: Tịch Âu Minh, anh không thể xảy ra chuyện gì được

Chương 84: Ỷ sủng mà kiêu »

#hàihước #hàomôn #hiệnđại #ngược #sủng

Mục lục

Chương 1: Nghe nói cậu sắp kết hôn?

Chương 2: Tên của anh ta là Tịch Âu Minh

Chương 3: Party độc thân

Chương 4: Thím không cam lòng

Chương 5: Thím lòng tham không đáy.

Chương 6: Mơ mộng hão huyền.

Chương 7: Người đàn ông đó rất đẹp trai.

Chương 8: Cảnh xuân trong phòng tắm.

Chương 9: Họ hàng của Tịch Âu Minh

Chương 10: Khó khăn pha trà.

Chương 11: Cười nhạo không được lại giúp người khoe tài.

Chương 12: Thư ký mới là người tri kỉ.

Chương 13: Anh Tịch, em muốn cho anh sự bất ngờ.

Chương 14: Em không có gì muốn hỏi sao?

Chương 15: Thiếu phu nhân , cô cần gì tự làm khổ mình!

Chương 16: Cậu còn mua cà vạt cho tên cặn bã kia?

Chương 17: Trêu hoa ghẹo nguyệt

Chương 18: Người phụ nữ được làm cho thỏa mái có khác

Chương 19: Bóng dáng Tả Huyền Dạ

Chương 20: Anh yên lặng trước sự lừa gạt của cô

Chương 21: Ai vậy, đã muộn thế này còn gọi điện

Chương 22: Hàn Mặc trở về

Chương 23: Hà Thiếu Liên bỏ cậu rồi ra nước ngoài?

Chương 24: Oan gia chạm mặt

Chương 25: Em đến đây làm gì?

Chương 26: Người đàn ông tức giận

Chương 27: Về nhà mẹ đẻ

Chương 28: Bạch Tiêu Tiệp, mày cố ý

Chương 29: Tách ra ngủ riêng

Chương 30: Cho phép Du Du ở Tịch gia một thời gian?

Chương 31: Người đứng bên cạnh cô

Chương 32: Sợ điều gì sẽ gặp điều đó

Chương 33: An nhàn

Chương 34: Bị trúng kế thê thảm

Chương 35: Anh họ, không thấy chị dâu đâu

Chương 36: Anh muốn thế nào?

Chương 37: Gặp lại Kim Huyền

Chương 38: Chiếc đồng hồ trong phòng sách

Chương 39: Có thể trả góp không ?

Chương 40: Thân phận phu nhân tổng giám đốc

Chương 41: Đáp ứng em vô điều kiện một lần ?

Chương 42: Muốn đòi chứng cớ với tôi?

Chương 43: Tôi muốn vào Túy Hồng Trần

Chương 44: Ngày đầu tiên đi làm

Chương 45: Chân khống?

Chương 46: Tiểu Tiệp ngất!

Chương 47: Em có nghe thấy gì hay không?

Chương 48: Bạch Tiểu Tiệp, Hà Thiếu Liên

Chương 49: Si tình trong mưa

Chương 50: Em làm cho anh rất thất vọng

Chương 51: Đừng rời khỏi em, có được hay không?

Chương 52: Thời thế thay đổi

Chương 53: Bạch Tiểu Tiệp đang ở đâu?

Chương 54: Anh hãy nghe em nói

Chương 55: Người yêu khó cầu

Chương 56: Người phụ nữ không tham tiền

Chương 57: Ngay cả cơ hội cuối cùng em cũng không cần!

Chương 58: Tai nạn xe

Chương 59: Cô có thể mang thai sao

Chương 60: Biến khéo thành vụng

Chương 61: Không biết nhiều chuyện

Chương 62: Cảnh còn người mất

Chương 63: Người gây chia rẽ

Chương 64: Sóng gió ập đến

Chương 65: Tại sao muốn nói xin lỗi ?

Chương 66: Rời đi

Chương 67: Tiếng lòng của Tịch Thiếu

Chương 68: Kiều Đại Vân trở về

Chương 69: Để cho cô chết rõ ràng

Chương 70: Quay về là tốt rồi

Chương 71: Không trách thím

Chương 72: Sau này, cũng ăn một mình!

Chương 73: Anh không sợ vì thế mà cô ấy hận anh sao?

Chương 74: Chúng ta ly hôn đi

Chương 75: Em đừng nghĩ sẽ thoát khỏi anh!

Chương 76: Cô là cô, anh là anh

Chương 77: Yêu Kiều Đại Vân sao?

Chương 78: Chuyển nhà

Chương 79: Giỏi rót rượu

Chương 80: Chuyện xấu bay đầy trời

Chương 81: Hai người đều im miệng cho tôi

Chương 82: Tịch Âu Minh, anh không thể xảy ra chuyện gì được

Chương 83: Sao em lại hung dữ như vậy!

Chương 84: Ỷ sủng mà kiêu

Chương 85: Muốn ăn thì cho các người ăn đủ !

Chương 86: Bằng chứng

Chương 87: Xin lỗi, vợ tôi tức giận

Chương 88: Ngày mai lập tức xin nghỉ việc.

Chương 89: Còn ra thể thống gì nữa!

Chương 90: Thái độ cao ngạo của Hà Thiếu Liên.

Chương 91: Không như người xa lạ.

Chương 92: Vì báo thù nên mới cưới cô.

Chương 93: Diễn khổ tình

Chương 94: Hà Thiếu Liên tuyệt vọng

Chương 95: Chị em bày kế

Từ khóa tìm kiếm