Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Buổi sáng lúc đến công ty, Tiểu Tiệp liền cảm thấy được một cỗ hơi thở rất mãnh liệt, hơn nữa còn có liên quan đến cô. Dọc đường đi, không chỉ nhân viên, mà ngay cả dì quét dọn cũng liên tục liếc mắt nhìn cô.
Vừa vào khu vực làm việc của thư ký, Chu Diệp mắt đầy trái tim đã bay đến, vẻ mặt tươi cười rất kỳ lạ.
"Không ngờ động tác của cô lại nhanh thế, trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã nắm được tổng giám đốc, Tiểu Tiệp tôi rất sùng bái cô!"
Nói xong còn làm bộ mặt si mê, làm cho Tiểu Tiệp không sao hiểu nổi.
"Đây, cái này là chứng cớ!" Vừa rồi hai tay vẫn trống không, nhưng lúc này không biết lấy ở đâu ra một tờ báo, hai tay cầm quơ quơ trước mắt cô.
Đập vào mắt Tiểu Tiệp đầu tiên là mấy chữ nổi bật:
Tổng giám đốc tập đoàn Lãnh Thị mang theo niềm vui mới đi chơi hộp đêm, thân thiết cản rượu cho tri kỉ.
Trong bài báo còn kèm theo mấy tấm hình, chụp không phải rất rõ, nhưng vẫn lộ rõ khuôn mặt đẹp trai của Lãnh Phong Thần, còn cô gái bên cạnh anh ta, thì chỉ lộ ra một bóng lưng yểu điệu.
Trong hình cô gái đó đang thân mật rót rượu cho Lãnh Phong Thần, mà ánh mắt Lãnh Phong Thần nhìn cô gái đó cũng rất dịu dàng. Trong ánh đèn êm dịu càng mập mờ, nhìn cảnh này, rất làm cho người ta mơ mộng.
Nội dung khái quát bài báo như sau: Bên người Lãnh Thiếu chưa bao giờ xuất hiện người đẹp, cuối cùng cũng có niềm vui, lúc đồng nghiệp mời rượu thì quan tâm cản rượu cho cô, rất cưng chiều, làm ghen chết người khác!
Đối với thân phận của Tiểu Tiệp, phóng viên còn chưa biết rõ, chỉ ngầm suy đoán, có lẽ là thiên kim nhà giàu nào đó, chỉ là hơi ít lộ mặt cho nên mọi người không biết.
"Mặc dù không chụp chính diện là cô, nhưng mà hôm qua lúc cô và tổng giám đốc ra ngoài, không phải mặc bộ quần áo này sao? Mọi người trong công ty nhìn thấy rất rõ! Hơn nữa dáng vẻ này, bóng lưng xinh đẹp này, không phải cô thì còn ai?".Không đợi Tiêu Tiệp mở miệng nói chuyện, Chu Diệp đã bôm bốp nói ra.
"Oa! Không ngờ tổng giám đốc lại là một người dịu dàng như thế, còn quan tâm giúp cô cản rượu! Cô thật lợi hại! Tiểu Tiệp, lần đầu tiên nhìn thấy sơ yếu lý lịch của cô, tôi đã biết cô không phải là một người bình thường, chắc chắn sẽ làm lên việc lớn. Cho nên mới vụng trộm điều cô đến, bây giờ nhìn lại quả nhiên là một lựa chọn sáng suốt! Cô xem, hiện tại không phải đúng sao? Ha ha, tôi thật sự quá thông minh, quá tài giỏi..."
"Tôi nói lúc đầu rõ phỏng vấn rõ ràng không phải là thư ký, lại bị phân đến khu vực thư ký, hóa ra là do cô ở sau lưng giở trò!" Tiểu Tiệp giả vờ tức giận, giọng nói âm trầm.
"Chết! Nói lỡ miệng!" Lúc này Chu Diệp lắm mồm mới tỉnh ngộ, đáng thương nói: "Tôi sai rồi ~ "
"Nhưng Tiểu Tiệp cô thật sự rất lợi hại!" Chu Diệp không nhịn được lại khen một câu nữa.
"Cô còn nói nữa!"
Chu Diệp lập tức ngậm chặt miệng, hai mắt nháy không ngừng.
Tiểu Tiệp che trán, sao tập đoàn Lãnh Thị lại yên tâm giao chuyện tuyển người quan trong như thế cho người 'đơn thuần' như Chu Diệp làm? Không sợ làm hỏng chuyện sao?
--------------------
Bốp! Người nào đó tức giận ném tờ báo xuống đất.
Hít một hơi thật sâu, Tịch Âu Minh kiềm nén con tim đang điên cuồng kêu gào, vẻ mặt dần lạnh lẽo...
Em không có một chút khổ sở nào, cho dù là một chút xíu! Nhanh như thế đã quên sạch tất cả chuyện giữa chúng ta, còn bình tĩnh tham gia gặp gỡ cùng người đàn ông khác...
Sắc mặt Tịch Âu Minh thay đổi liên tục, giống như báo tố sắp đến.
"Anh Tịch, cà phê của anh..."
"Cút!" Giọng Tịch Âu Minh lạnh như băng, dọa Kiều Đại Tâm sợ run tay, cà phê đổ đầy đất.
"Tịch... Anh Tịch..." Kiều Đại Tâm tủi thân kêu lớn, anh Tịch nói chuyện với cô luôn rất khách khí, tại sao hôm nay lại dùng giọng điệu lạnh lùng đó để nói chuyện với cô còn bảo cô cút?
Khi ánh mắt nhìn thấy tờ báo trên đất, bỗng dưng hiểu rõ, "Anh Tịch anh tỉnh lại đi, anh thấy không, Bạch Tiểu Tiệp chính là hèn hạ như thế, các người còn là vợ chồng, cô ta đã trắng trợn đi quyến rũ người đàn ông khác..."
Mặc dù chỉ là một bóng lưng, nhưng từ trước đến giờ Bạch Tiểu Tiệp luôn là đối thủ của Kiều Đại Tâm, cho nên dù chỉ là một bóng lưng, cũng đủ để cô nhận ra!
Một đạo ánh mắt sắc bén bắn đến, Kiều Đại Tâm rùng mình, nhưng vẫn kiên trì nói: "Anh Tịch, vì người phụ nữ như thế không đáng giá! Anh xem đã hai ngày anh không ăn cơm rồi, cứ tiếp tục như thế cơ thể sẽ không chịu nổi..."
"Tôi nói lại lần nữa, cút!"
Hai mắt Kiều Đại Tâm đỏ ửng, không cam lòng chạy ra ngoài.
Bỗng nhiên dạ dày anh quặn đau, mấy ngày không ăn gì, dù dạ dày có tốt đi nữa cũng không chịu nổi. Đã không nhớ rõ, đây là lần thứ mấy quặn đau. Mỗi một lần, đều giống như bị xé ra vậy, loại cảm giác đau đó giống như xương thịt bị tách rời, làm cho môi anh vốn trắng càng tái nhợt hơn.
Vẻ mặt Tịch Âu Minh dần mơ hồ...
"Tiệp Nhi..."
Giống như sắp chết, lẩm bẩm yếu ớt.
Dưới sự khống chế cửa uy quyền, những bài báo nói về Lãnh Phong đều biến mất trong vòng một ngày. Hơn nữa trong công ty, cũng không ai nói đến chuyện này.
Đối với Chu Diệp mà nói, đây là chuyện hết sức đau khổ, bởi vì khó lắm mới có chuyện lớn làm người ta phấn khích như thế, lại bị công ty liệt vào chuyện cấm thảo luận, người không tuân theo sẽ bị xử lý.
Đối với Tiểu Tiệp mà nói, cuối cùng lỗ tai cũng được yên tĩnh, là chuyện tốt.
Buổi chiều, Tiểu Tiệp theo lời căn dặn đi đến cửa hàng quần áo tư nhân cao cấp nào đó, lấy bộ âu phục mới thiết kế xong của Lãnh Phong Thần.
Lúc đến nơi, cô mới phát hiện, hóa ra chủ cửa hàng lại là một cô gái xinh đẹp quyến rũ. Từ quần áo có thể thấy, cô ấy là một người phụ nữ rất có sức quyến rũ, mặc dù lớn hơn cô mấy tuổi, nhưng rất trẻ, chỉ là giữa hai đầu lông mày mơ hồ lộ ra cảm giác u buồn.
Lúc thấy Tiểu Tiệp xuất hiện, vẻ mặt cô ấy có chút mất mác, ánh mắt cũng ảm đạm, nhưng trong nháy mắt ánh mắt đã khôi phục bình thường, tiếp đãi rất chu đáo.
Đây là một cửa hàng quần áo rất đặc biệt chỉ thiết kế trang phục cho một vài ngôi sao và một ít người giàu có, vị trí cũng rất bí mật, có thể tránh phóng viên chụp hình, chỉ điểm này đã đủ hấp dẫn ánh mắt các ngôi sao. Hơn nữa nghệ sĩ sợ nhất là tham gia hoạt động bị bắt gặp, mà trang phục nơi này thiết kế, tất cả đều có một không hai, phong cách thiết kế rất riêng biệt, cho nên càng hợp lòng nghệ sĩ.
Trong cửa hàng lắp đặt thiết bị rất đắt tiền, dành riêng cho tầng lớp thượng lưu, cho nên cũng rất được tầng lớp này yêu thích.
"Em là một cô gái tốt."
Không lâu lắm, bà chủ đã nói như thế, dùng giọng điệu khẳng định.
Tiểu Tiệp khó hiểu, tại sao bỗng nhiên cô ấy lại nói như thế?
Có lẽ nhìn thấu vẻ mặt nghi hoặc của Tiểu Tiệp, bà chủ nhẹ giọng cười, kéo Tiểu Tiệp ngồi xuống ghế, nói: "Chị là chị của Lãnh Phong Thần, tên Lãnh Liên."
"Chào chị! Em cũng không biết, nếu như vừa rồi có chỗ nào mạo phạm, mong chị thông cảm!" Tiểu Tiệp luôn miệng nói.Cửa hàng mà Lãnh Phong Thần bảo cô đến lấy quần áo, lại chính là của chị anh ta mở, tại sao không nói rõ ràng với cô chứ?
Nhưng đúng là không nhìn ra, hai người này đâu có chỗ nào giống nhau? Đừng nói một nửa, cho dù là một chút xíu cũng không tìm ra!
"Nhìn không giống sao? Rất nhiều người đều nói như thế. Nhưng mà, chị đúng là

«  Chương 79: Giỏi rót rượu

Chương 81: Hai người đều im miệng cho tôi »

#hàihước #hàomôn #hiệnđại #ngược #sủng

Mục lục

Chương 1: Nghe nói cậu sắp kết hôn?

Chương 2: Tên của anh ta là Tịch Âu Minh

Chương 3: Party độc thân

Chương 4: Thím không cam lòng

Chương 5: Thím lòng tham không đáy.

Chương 6: Mơ mộng hão huyền.

Chương 7: Người đàn ông đó rất đẹp trai.

Chương 8: Cảnh xuân trong phòng tắm.

Chương 9: Họ hàng của Tịch Âu Minh

Chương 10: Khó khăn pha trà.

Chương 11: Cười nhạo không được lại giúp người khoe tài.

Chương 12: Thư ký mới là người tri kỉ.

Chương 13: Anh Tịch, em muốn cho anh sự bất ngờ.

Chương 14: Em không có gì muốn hỏi sao?

Chương 15: Thiếu phu nhân , cô cần gì tự làm khổ mình!

Chương 16: Cậu còn mua cà vạt cho tên cặn bã kia?

Chương 17: Trêu hoa ghẹo nguyệt

Chương 18: Người phụ nữ được làm cho thỏa mái có khác

Chương 19: Bóng dáng Tả Huyền Dạ

Chương 20: Anh yên lặng trước sự lừa gạt của cô

Chương 21: Ai vậy, đã muộn thế này còn gọi điện

Chương 22: Hàn Mặc trở về

Chương 23: Hà Thiếu Liên bỏ cậu rồi ra nước ngoài?

Chương 24: Oan gia chạm mặt

Chương 25: Em đến đây làm gì?

Chương 26: Người đàn ông tức giận

Chương 27: Về nhà mẹ đẻ

Chương 28: Bạch Tiêu Tiệp, mày cố ý

Chương 29: Tách ra ngủ riêng

Chương 30: Cho phép Du Du ở Tịch gia một thời gian?

Chương 31: Người đứng bên cạnh cô

Chương 32: Sợ điều gì sẽ gặp điều đó

Chương 33: An nhàn

Chương 34: Bị trúng kế thê thảm

Chương 35: Anh họ, không thấy chị dâu đâu

Chương 36: Anh muốn thế nào?

Chương 37: Gặp lại Kim Huyền

Chương 38: Chiếc đồng hồ trong phòng sách

Chương 39: Có thể trả góp không ?

Chương 40: Thân phận phu nhân tổng giám đốc

Chương 41: Đáp ứng em vô điều kiện một lần ?

Chương 42: Muốn đòi chứng cớ với tôi?

Chương 43: Tôi muốn vào Túy Hồng Trần

Chương 44: Ngày đầu tiên đi làm

Chương 45: Chân khống?

Chương 46: Tiểu Tiệp ngất!

Chương 47: Em có nghe thấy gì hay không?

Chương 48: Bạch Tiểu Tiệp, Hà Thiếu Liên

Chương 49: Si tình trong mưa

Chương 50: Em làm cho anh rất thất vọng

Chương 51: Đừng rời khỏi em, có được hay không?

Chương 52: Thời thế thay đổi

Chương 53: Bạch Tiểu Tiệp đang ở đâu?

Chương 54: Anh hãy nghe em nói

Chương 55: Người yêu khó cầu

Chương 56: Người phụ nữ không tham tiền

Chương 57: Ngay cả cơ hội cuối cùng em cũng không cần!

Chương 58: Tai nạn xe

Chương 59: Cô có thể mang thai sao

Chương 60: Biến khéo thành vụng

Chương 61: Không biết nhiều chuyện

Chương 62: Cảnh còn người mất

Chương 63: Người gây chia rẽ

Chương 64: Sóng gió ập đến

Chương 65: Tại sao muốn nói xin lỗi ?

Chương 66: Rời đi

Chương 67: Tiếng lòng của Tịch Thiếu

Chương 68: Kiều Đại Vân trở về

Chương 69: Để cho cô chết rõ ràng

Chương 70: Quay về là tốt rồi

Chương 71: Không trách thím

Chương 72: Sau này, cũng ăn một mình!

Chương 73: Anh không sợ vì thế mà cô ấy hận anh sao?

Chương 74: Chúng ta ly hôn đi

Chương 75: Em đừng nghĩ sẽ thoát khỏi anh!

Chương 76: Cô là cô, anh là anh

Chương 77: Yêu Kiều Đại Vân sao?

Chương 78: Chuyển nhà

Chương 79: Giỏi rót rượu

Chương 80: Chuyện xấu bay đầy trời

Chương 81: Hai người đều im miệng cho tôi

Chương 82: Tịch Âu Minh, anh không thể xảy ra chuyện gì được

Chương 83: Sao em lại hung dữ như vậy!

Chương 84: Ỷ sủng mà kiêu

Chương 85: Muốn ăn thì cho các người ăn đủ !

Chương 86: Bằng chứng

Chương 87: Xin lỗi, vợ tôi tức giận

Chương 88: Ngày mai lập tức xin nghỉ việc.

Chương 89: Còn ra thể thống gì nữa!

Chương 90: Thái độ cao ngạo của Hà Thiếu Liên.

Chương 91: Không như người xa lạ.

Chương 92: Vì báo thù nên mới cưới cô.

Chương 93: Diễn khổ tình

Chương 94: Hà Thiếu Liên tuyệt vọng

Chương 95: Chị em bày kế

Từ khóa tìm kiếm