Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
"Tiểu Tiệp, máy bay sắp cất cánh rồi, cậu thật sự không muốn đến gặp anh ta sao?"
Trong phòng trọ, Dĩ Đồng nói với Tiểu Tiệp.
Từ sau chuyện bắt cóc lần trước, Hà Thiếu Liên chưa từng xuất hiện trước mặt các cô, ngay cả Kiều Đại Vân cũng biến mất theo. Nhưng mà hôm nay, lại có người nói, bọn họ chuẩn bị ra nước ngoài.
Hà Thiếu Liên dẫn Kiều Đại Vân theo.
Máy bay sẽ bay lúc hai giờ, bây giờ đã là một rưỡi chiều, nếu như bây giờ đến, thì vẫn còn kịp.
Tiểu Tiệp miễn cưỡng nở nụ cười: "Mình đi thì có ích gì chứ?"
"Đi gặp anh ta một lần đi, có lẽ anh ta sẽ đổi ý." Dĩ Đồng không đành lòng nói, đôi tình nhân bọn họ, ở trong trường đã từng gây xôn xao biết bao, làm bao nhiêu người phải ghen tị.
Tiểu Tiệp còn đã từng nói với cô không dưới một lần, cho dù trời long đất lở, cũng không chia rẽ được hai người bọn họ. Nhưng hôm nay, chỉ vì một sự hiểu lầm nho nhỏ, sẽ làm cho bọn họ xa nhau sao?
Không, ở trong mắt Dĩ Đồng cô, bắt cóc chó má gì đó, đều là giả. Cho dù có chứng cớ, cô cũng tuyệt đối tin tưởng Tiểu Tiệp, Tiểu Tiệp là một người lương thiện như thế, nhất định sẽ không làm loại chuyện đó.
Lòng tự ái của Tiểu Tiệp sẽ không cho phép bản thân làm chuyện đó, dù Hà Thiếu Liên thật sự thích người khác, Dĩ Đồng biết, Tiểu Tiệp nhất định sẽ ra đi không chút do dự, tuyệt đối không dây dưa.
"Cái này nhất định là âm mưu của Kiều Đại Vân, đều do cô ta! Từ sau khi cô ta xuất hiện, tất cả mọi chuyện đều thay đổi. Tiểu Tiệp, cậu không thể buông tay như thế được, cậu phải đi nói rõ cho anh ấy biết, đời người chỉ có một, ngàn vạn lần đừng để bản thân hối hận!"
Đôi mắt Tiểu Tiệp sớm đã đẫm lệ, dù trước đây đã từng nói, không muốn để ý đến người kia nữa. Nhưng mà, sau khi biết anh gặp tai nạn xe, cô vẫn lén lút đến nhìn anh.
Mặc dù bị người bên cạnh anh cản lại, nên không thấy, nhưng cô biết, ở tận sâu trong đáy lòng, cô vẫn không muốn buông tay. Có lẽ, lúc đó anh chỉ bị bề ngoài làm cho mê muội, nếu bây giờ cô đi giải thích với anh, anh nhất định sẽ ti tưởng cô!
Nhìn chỗ ngồi trống không, Dĩ Đồng cười, Tiểu Tiệp, cậu phải cố gắng lên!
Ở phòng chờ sân bay, người đến người đi lộn xộn. Radio không ngừng nhắc đi nhắc lại thời gian máy bay cất cánh, Tiểu Tiệp hốt hoảng, bước chân không ngừng nghỉ.
Chỉ còn hai mươi phút nữa là máy bay cất cánh, ánh mắt Tiểu Tiệp nhìn từng người, không phải! Không phải! Sao đều không phải? Dĩ Đồng nói với cô là cửa này, tại sao không nhìn thấy người?
Cô cầm chặt điện thoại di động, không ngừng gọi điện cho anh, nhưng mãi vẫn là tiếng nói lễ phép của tổng đài.
Tiểu Tiệp đờ đẫn nhìn sân bay, biển người mênh mông đều là những gương mặt xa lạ, vết nứt ở trái tim, vào lúc này, hoàn toàn vỡ ra, cảm giác chua xót không ngừng tuôn trào, làm cho lòng cô càng ngày càng đau đớn.
Cứ kết thúc như vậy sao? Nhiều ngày như thế, tình yêu mãnh liệt như thế, chẳng lẽ đều là ảo giác của một mình cô sao? Liên, ngay cả một lần cuối cùng anh cũng không chịu gặp em sao? Ngay cả cơ hội cuối cùng để giải thích anh cũng không chịu cho em sao?
Vậy, mấy năm tình cảm của chúng ta được coi là gì?
Anh đã nói, sẽ mãi mãi tin tưởng em, sẽ lấy em làm vợ không phải sao? Bây giờ anh đang ở đâu chứ?
"Bạch tiểu thư..."
Trong lúc ngẩn ngơ, có một giọng nói mờ ảo truyền đến. Tiểu Tiệp quay người lại, là quản gia nhà Liên.
"Các người không đi? Tôi cũng biết mà, Liên không bỏ được tôi. Bây giờ anh ấy ở đâu? Chú Mẫn, chú nói cho tôi biết đi!" Tiểu Tiệp kích động nắm chặt tay chú Mẫn.
Người được gọi là chú Mẫn đẩy tay cô ra, lạnh nhạt nói: "Bạch tiểu thư, cô đi đi! Thiếu gia... Không muốn gặp cô!"
Trái tim như lại vỡ ra lần nữa, đau đến mức cô sắp không thể hít thở nổi, nhưng vẫn không muốn buông tha, còn kiên trì nói: "Làm sao có thể chứ? Chú cho tôi gặp anh ấy một chút thôi, tôi có lời muốn nói với anh ấy, anh ấy không thể cứ đi như thế được!"
Đúng vậy, anh ấy không thể không chịu trách nhiệm như thế được. Cho cô hy vọng, rồi lại tàn nhẫn phá hủy sao? Liên, không thể, anh không thể đối xử với em như vậy, không thể chà đạp tình cảm của em như vậy được.
"Xin lỗi, Bạch tiểu thư, đây là lời thiếu gia bảo tôi chuyển lại cho cô, nói xong rồi, tôi cũng nên rời đi, cô bảo trọng*!"
"Chú Mẫn, chú Mẫn!"
Tiểu Tiệp liều mạng muốn túm lấy chú ấy, không để cho chú Mẫn rời đi! Chú ấy đi, thì cô biết đi đâu tìm Liên chứ?
Nhưng mà cô vẫn không túm được vạt áo chú Mẫn, bởi vì những người vệ sĩ kia kiên quyết kéo cô lại, ngăn không cô bước đến.
"Tôi đến nói chuyện với cô ấy."
Một bóng dáng màu trắng, một giọng nói dịu dàng.
Chú Mẫn vẫy tay ra hiệu, vệ sĩ liền rời đi theo.
Mặc dù người đến người đi, nhưng lúc này Tiểu Tiệp lại cảm thấy, trong sân bay rộng lớn, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Tay cô nắm chặt, ngay cả móng tay đâm vào cũng không phát hiện ra. Đáy lòng thầm cảm thấy đau đớn, cô nghe được giọng nói vô cùng yếu ớt của mình.
"Tại sao?"
Người kia khẽ cười, trong tiếng cười tràn đầy vẻ xem thường.
"Bởi vì, tôi hận cô!" Thân ảnh màu trắng nói.
"Liên đâu?" Tiểu Tiệp giống như không nghe thấy lời cô ta nói, tiếp tục hỏi vấn đề mình quan tâm.
Kiều Đại Vân mặc chiếc váy màu trắng vừa cười vừa nói: "Đừng mơ tưởng hão huyền nữa, anh ấy sẽ không gặp cô đâu. Nếu như anh ấy chịu gặp cô, thì sẽ không để cho tôi đến nói chuyện với cô. Anh ấy đúng là rất hiểu cô, biết cô là loại phụ nữ dây dưa. Lúc đầu tôi còn chưa tin, nhưng bây giờ, tôi tin rồi."
Phải không? Cô là một người phụ nữ dây dưa? Cho nên để cho quản gia đến nói với cô, thấy không được, bây giờ lại để cho người phụ nữ này tự mình đến nói với cô sao? Vậy còn anh? Bây giờ lại núp ở chỗ nào đó không chịu gặp cô, nhìn lén cô, cười nhạo cô sao?
Hóa ra, thật lòng bỏ ra, đổi lại chỉ là mấy chữ dây dưa.
Những lần tự động viên bản thân , những lần tự lừa dối bản thân. Nhưng bây giờ lại bị người phụ nữ này nói một câu làm thương tích đầy mình.
"Tại sao?" Cô run rẩy hỏi, nỗi đau của trái tim vẫn không ngừng truyền đến, giống như muốn từ từ nhấn chìm cô.
Kiều Đại Vân biết cô hỏi gì, lại rất tốt bụng giải đáp: "Cô muốn biết tại sao tôi hận cô? Tại sao phải tranh giành một người đàn ông với cô? Tại sao phải tìm đủ mọi cách tính kế hãm hại cô?"
Tiểu Tiệp không nói gì, cô chỉ nắm chặt điện thoại trong tay, biết người phụ nữ này sẽ nói tiếp.
Hình như tâm trạng Kiều Đại Vân rất tốt, người thắng là cô ta, đương nhiên tâm trạng cô ta tốt.
"Được rồi! Tôi sẽ làm người tốt, để cho cô chết rõ ràng!" Kiều Đại Vân vui vẻ nói, đối phương đã không thể cứu vãn, cô còn có gì phải sợ hãi nữa đâu?

«  Chương 68: Kiều Đại Vân trở về

Chương 70: Quay về là tốt rồi »

#hàihước #hàomôn #hiệnđại #ngược #sủng

Mục lục

Chương 1: Nghe nói cậu sắp kết hôn?

Chương 2: Tên của anh ta là Tịch Âu Minh

Chương 3: Party độc thân

Chương 4: Thím không cam lòng

Chương 5: Thím lòng tham không đáy.

Chương 6: Mơ mộng hão huyền.

Chương 7: Người đàn ông đó rất đẹp trai.

Chương 8: Cảnh xuân trong phòng tắm.

Chương 9: Họ hàng của Tịch Âu Minh

Chương 10: Khó khăn pha trà.

Chương 11: Cười nhạo không được lại giúp người khoe tài.

Chương 12: Thư ký mới là người tri kỉ.

Chương 13: Anh Tịch, em muốn cho anh sự bất ngờ.

Chương 14: Em không có gì muốn hỏi sao?

Chương 15: Thiếu phu nhân , cô cần gì tự làm khổ mình!

Chương 16: Cậu còn mua cà vạt cho tên cặn bã kia?

Chương 17: Trêu hoa ghẹo nguyệt

Chương 18: Người phụ nữ được làm cho thỏa mái có khác

Chương 19: Bóng dáng Tả Huyền Dạ

Chương 20: Anh yên lặng trước sự lừa gạt của cô

Chương 21: Ai vậy, đã muộn thế này còn gọi điện

Chương 22: Hàn Mặc trở về

Chương 23: Hà Thiếu Liên bỏ cậu rồi ra nước ngoài?

Chương 24: Oan gia chạm mặt

Chương 25: Em đến đây làm gì?

Chương 26: Người đàn ông tức giận

Chương 27: Về nhà mẹ đẻ

Chương 28: Bạch Tiêu Tiệp, mày cố ý

Chương 29: Tách ra ngủ riêng

Chương 30: Cho phép Du Du ở Tịch gia một thời gian?

Chương 31: Người đứng bên cạnh cô

Chương 32: Sợ điều gì sẽ gặp điều đó

Chương 33: An nhàn

Chương 34: Bị trúng kế thê thảm

Chương 35: Anh họ, không thấy chị dâu đâu

Chương 36: Anh muốn thế nào?

Chương 37: Gặp lại Kim Huyền

Chương 38: Chiếc đồng hồ trong phòng sách

Chương 39: Có thể trả góp không ?

Chương 40: Thân phận phu nhân tổng giám đốc

Chương 41: Đáp ứng em vô điều kiện một lần ?

Chương 42: Muốn đòi chứng cớ với tôi?

Chương 43: Tôi muốn vào Túy Hồng Trần

Chương 44: Ngày đầu tiên đi làm

Chương 45: Chân khống?

Chương 46: Tiểu Tiệp ngất!

Chương 47: Em có nghe thấy gì hay không?

Chương 48: Bạch Tiểu Tiệp, Hà Thiếu Liên

Chương 49: Si tình trong mưa

Chương 50: Em làm cho anh rất thất vọng

Chương 51: Đừng rời khỏi em, có được hay không?

Chương 52: Thời thế thay đổi

Chương 53: Bạch Tiểu Tiệp đang ở đâu?

Chương 54: Anh hãy nghe em nói

Chương 55: Người yêu khó cầu

Chương 56: Người phụ nữ không tham tiền

Chương 57: Ngay cả cơ hội cuối cùng em cũng không cần!

Chương 58: Tai nạn xe

Chương 59: Cô có thể mang thai sao

Chương 60: Biến khéo thành vụng

Chương 61: Không biết nhiều chuyện

Chương 62: Cảnh còn người mất

Chương 63: Người gây chia rẽ

Chương 64: Sóng gió ập đến

Chương 65: Tại sao muốn nói xin lỗi ?

Chương 66: Rời đi

Chương 67: Tiếng lòng của Tịch Thiếu

Chương 68: Kiều Đại Vân trở về

Chương 69: Để cho cô chết rõ ràng

Chương 70: Quay về là tốt rồi

Chương 71: Không trách thím

Chương 72: Sau này, cũng ăn một mình!

Chương 73: Anh không sợ vì thế mà cô ấy hận anh sao?

Chương 74: Chúng ta ly hôn đi

Chương 75: Em đừng nghĩ sẽ thoát khỏi anh!

Chương 76: Cô là cô, anh là anh

Chương 77: Yêu Kiều Đại Vân sao?

Chương 78: Chuyển nhà

Chương 79: Giỏi rót rượu

Chương 80: Chuyện xấu bay đầy trời

Chương 81: Hai người đều im miệng cho tôi

Chương 82: Tịch Âu Minh, anh không thể xảy ra chuyện gì được

Chương 83: Sao em lại hung dữ như vậy!

Chương 84: Ỷ sủng mà kiêu

Chương 85: Muốn ăn thì cho các người ăn đủ !

Chương 86: Bằng chứng

Chương 87: Xin lỗi, vợ tôi tức giận

Chương 88: Ngày mai lập tức xin nghỉ việc.

Chương 89: Còn ra thể thống gì nữa!

Chương 90: Thái độ cao ngạo của Hà Thiếu Liên.

Chương 91: Không như người xa lạ.

Chương 92: Vì báo thù nên mới cưới cô.

Chương 93: Diễn khổ tình

Chương 94: Hà Thiếu Liên tuyệt vọng

Chương 95: Chị em bày kế

Từ khóa tìm kiếm