Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Tiểu Tiệp vừa nói xong, Tịch Âu Minh ngẩn ra, lúc nào thì anh có thói quen đá chăn? Cái này là thói quen của cô mà anh làm gì có đâu!
Vẻ mặt Mặc Mai lại lần nữa hết xanh lại đỏ, nhưng vẫn cố cắn chặt răng nhịn xuống.
Giống như một con gián đánh mãi không chết, Mặc Mai lại mở miệng nói: "Tiểu Tiệp à, vất vả lắm cháu mới về nhà, thím muốn trò chuyện với con, không biết Tịch Thiếu có thể chấp nhận nguyện vọng này của tôi không! Cho tôi mượn Tiểu Tiệp một buổi tối, tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với Tiểu Tiệp."
Bà tìm đủ mọi cách để Tiểu Tiệp không ngủ với Tịch Âu Minh, tìm đủ mọi cách muốn "dạy bảo" Bạch Tiểu Tiệp thật tốt. Tuy bà đang hỏi Tiểu Tiệp, nhưng chỉ trưng cầu ý của Tịch thiếu, giống như chỉ cần Tịch Thiếu đồng ý, thì Bạch Tiểu Tiệp nhất định sẽ thỏa hiệp.
Với lại bà nói rất hợp tình hợp lý, nếu như Tịch thiếu không đồng ý, vậy thì quá không hợp tình người rồi.
Nhưng mà, chung quy Mặc Mai cũng không hiểu Tịch Âu Minh, anh không phải là người bình thường .
Chỉ thấy anh lạnh nhạt nói: "Yêu cầu này của thím đúng là rất hợp lý."
Vẻ mặt Mặc Mai rất vui mừng, nụ cười vẫn còn trên mặt, lại bị một câu nói của Tịch Âu Minh làm cho cứng đờ, dáng vẻ tươi cười cứng đờ, trông rất kỳ quái.
"Nhưng mà, từ khi kết hôn đến nay, tôi đã có thói quen. Nếu buổi tối Tiểu Tiệp không ngủ bên cạnh thì tôi sẽ không ngủ được, thói quen này đã ăn sâu vào trong rồi, nhất thời không thay đổi được."
Khóe miệng Tiểu Tiệp kéo lên, thiếu chút nữa thì bật cười. Tịch Âu Minh, đúng là biết bịa chuyện. Không có cô thì sẽ không ngủ được? Thật thiệt thòi cho anh khi nói ra! Dạo trước người nào ban đêm thường xuyên không về nhà ?
Tịch Âu Minh nhàn nhạt nhìn qua Tiểu Tiệp, không rõ ý tứ.
Dù biết là giả, Tiểu Tiệp cũng không phá hủy sân khấu của anh! Lập tức phối hợp nói: "Đúng vậy thím, tuy rằng con cũng rất muốn trò chuyện với người, tâm sự nhiều điều. Nhưng mà... !"
Nói đến đây Tiểu Tiệp nhìn Tịch Âu Minh : "Cũng chỉ có thể để lần sau trò chuyện với thím thôi."
Trong lòng Mặc Mai từng hồi phát run, hận không thể cầm bát đập thẳng vào mặt Tiểu Tiệp. Nhưng bà nhịn xuống, cố gắng kiềm nén cơn tức giận. Bà vẫn không từ bỏ, thậm chí trước mặt mọi người lại nói yêu cầu lần nữa.
"Này, cũng chỉ có thể như vậy. Nhưng, thím vẫn muốn nói chuyện với Tiểu Tiệp một chút. Như vậy đi, lát nữa ăn tối xong, Tiểu Tiệp đến phòng thím một chút, nói chuyện một lát cũng được. Như thế vừa có thể hoàn thành ý nguyện của thím, vừa không làm chậm trễ thời gian nghỉ ngơi của Tịch thiếu, được không?"
Đã nói đến mức này, không thể không đi rồi. Với lại Tiểu Tiệp cũng rất muốn biết, bà tốn nhiều tâm tư muốn nói chuyện với cô như thế, rốt cuộc là vì chuyện gì.
Tịch Âu Minh hơi nhíu mày, vẻ mặt có chút không vui. Nhưng không nói gì nữa, vì Tiểu Tiệp ngầm nắm tay Tịch Âu Minh, ngăn không cho anh mở miệng lần nữa.
Tiểu Tiệp mở cửa phòng thím, bên trong chỉ có một mình thím, chắc chú còn đang ở thư phòng.
Cô vừa đóng cửa lại, một cái tát liền vung đến, cô dừng lại một chút, chỉ là giọng nói đầy vẻ lạnh nhạt: "Thím, cái tát này của người nếu hạ xuống, lát nữa con không biết phải nói với Tịch tiên sinh thế nào, hay là người hy vọng con nói thật? Nói người đánh vợ người ta?"
Quả nhiên Mặc Mai ngừng lại, trong lòng buồn bực, hung dữ nói: "Bạch Tiểu Tiệp! Cánh mày cứng rồi! Có thể tự bay đi, bỏ lại cái nhà này rồi! Hôm nay dám không để ý mặt mũi của chúng tao! Nghĩ lại lúc đó sao tao lại nuôi mày rồi nuôi mày khôn lớn ? Để bây giờ mày đền đáp chúng tao như thế này? Ai! Thật là uổng công nhiều năm nuôi mày như thế! Đúng là bạch nhãn lang (*) ! Sớm biết thế lúc đầu đã không thu nhận mày! Để mày ở đầu đường xó chợ, chết đói chết khát! Bây giờ mày như diều gặp gió, thì lại trở mặt không nhận người thân, đúng là có tiền đồ!"
bạch nhãn lang (*) :  chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn. 

"Thím nói lời này, sao con lại không nhớ, là thím nuôi dưỡng con từ còn bé ? Hóa ra con từ trong bụng người ra, chứ không phải từ trong bụng mẹ con ra? Tài ăn nói của thím đúng là tiến bộ không ít, ngày trước không đọc bao nhiêu sách, mà bây giờ cũng có thể nói mấy câu thành ngữ. Xin hỏi người có biết lên như diều gặp gió là ý gì không? Là một người bỗng nhiên đạt được nguyện vọng, thăng tiến rất nhanh. Xin hỏi, trong mắt người, con thăng tiến thế nào? Còn nữa, lúc đầu thím đối xử với con thế nào, chắc trong lòng người rõ hơn con, hôm nay muốn nói rõ ràng với con sao?" Tiểu Tiệp chế giễu nói.
"Mày có ý gì? Nếu như không có bọn tao, mày cho rằng mày có thể sống nhiều năm như thế sao? Bây giờ cánh cứng rồi, thì lại trở thành bạch nhãn lang !" Mặc Mai chột dạ, nhưng vẫn ra vẻ bộ dạng vô cùng đau đớn, lớn tiếng phản bác, như đang nhìn một người đại nghịch bất đạo (*)  .
đại nghịch bất đạo (*): vốn chỉ những lời nói cùng hành vi phạm thượng tác loạn, phá hoại trật tự phong kiến. Hiện dùng để hình dung tội to ác lớn
"Tốt lắm, thím, những năm qua con sống thế nào, trong lòng con rõ, chắc hẳn trong lòng người cũng biết phải trái. Con không thích vòng vo, thím cố ý gọi con đến, chắc là có chuyện cần con giúp? Nhưng nghe giọng điệu này của thím, người biết thì cho là thím đang cầu xin, người không biết thì cho là con cầu xin người!"
"Mày!" Mặc Mai ôm ngực, vẻ mặt giận dữ, suýt nữa thì hôn mê. Bà không ngờ mới một thời gian không gặp, mà miệng con tiện nhân này đã linh hoạt như thế! Lúc đầu sao bà lại cho rằng nó là con cừu non dễ bắt nạt chứ! Không sai, bà đúng là có chuyện nhờ Bạch Tiểu Tiệp, cũng định dùng hai chữ ân tình để chèn ép nó, muốn nó thấy hổ thẹn, sau đó cam tâm tình nguyện giúp bà. Nhưng bà nói ra, bộ dạng Bạch Tiểu Tiệp lại không chịu phục tùng.
Nhìn bộ dạng nhu nhược trước kia, hôm nay nghĩ lại, bà nhìn lầm rồi.
Đang lúc trăm mối cảm xúc, vẻ mặt bà khôi phục lại vẻ mặt thân thiện, giống như người nói những lời ác liệt kia không phải là bà: "Thím đây là do đã lâu không gặp con, quá kích động, Tiểu Tiệp, con đừng để ý! Thím là người thế nào, con còn không biết sao? Bên ngoài thím nói năng chua ngoa nhưng lòng thì rất mềm yếu."
Tiểu Tiệp vẫn không đáp lại, đối với sự thay đổi nhanh chóng này cô đã sớm biết.
Mặc Mai lại nhịn xuống, chỉ có thể tiếp tục nói: "Việc lần trước thím nói với con, cho Du Du ở Tịch gia một thời gian, cũng nhân cơ hội này để gặp gỡ vài con cháu nhà giàu, con xem ra sao?"
"Thím, Tịch gia không phải của một mình con, chuyện này con phải bàn bạc với Tịch Âu Minh một chút. Dù sao Tịch gia cũng do anh ấy lo liệu, nếu như anh ấy đồng ý, tất nhiên con cũng trăm phần trăm hoan nghênh. Được rồi, bây giờ cũng đã muộn, Âu Minh không thấy con sẽ không ngủ. Thím cũng nghỉ ngơi sớm đi." Nói xong đi ra cửa luôn, vẻ mặt Mặc Mai ở phía sau hết tím lại đen, hết đen lại tím.
Vừa ra cửa đã thấy chú, hình như đứng ở đây đã lâu, nét mặt lộ vẻ chán nản, ra hiệu cho cô vào phòng sách cùng ông.
Tiểu Tiệp cảm thán, người nhà này đúng là vẫn không đối xử cô tốt hơn!
"Tiểu Tiệp, chú biết, có lẽ trước đây chúng ta đối xử với con không tốt. Nhưng mà dù sao con cũng là cháu gái ta, đương nhiên ta cũng mong

«  Chương 29: Tách ra ngủ riêng

Chương 31: Người đứng bên cạnh cô »

#hàihước #hàomôn #hiệnđại #ngược #sủng

Mục lục

Chương 1: Nghe nói cậu sắp kết hôn?

Chương 2: Tên của anh ta là Tịch Âu Minh

Chương 3: Party độc thân

Chương 4: Thím không cam lòng

Chương 5: Thím lòng tham không đáy.

Chương 6: Mơ mộng hão huyền.

Chương 7: Người đàn ông đó rất đẹp trai.

Chương 8: Cảnh xuân trong phòng tắm.

Chương 9: Họ hàng của Tịch Âu Minh

Chương 10: Khó khăn pha trà.

Chương 11: Cười nhạo không được lại giúp người khoe tài.

Chương 12: Thư ký mới là người tri kỉ.

Chương 13: Anh Tịch, em muốn cho anh sự bất ngờ.

Chương 14: Em không có gì muốn hỏi sao?

Chương 15: Thiếu phu nhân , cô cần gì tự làm khổ mình!

Chương 16: Cậu còn mua cà vạt cho tên cặn bã kia?

Chương 17: Trêu hoa ghẹo nguyệt

Chương 18: Người phụ nữ được làm cho thỏa mái có khác

Chương 19: Bóng dáng Tả Huyền Dạ

Chương 20: Anh yên lặng trước sự lừa gạt của cô

Chương 21: Ai vậy, đã muộn thế này còn gọi điện

Chương 22: Hàn Mặc trở về

Chương 23: Hà Thiếu Liên bỏ cậu rồi ra nước ngoài?

Chương 24: Oan gia chạm mặt

Chương 25: Em đến đây làm gì?

Chương 26: Người đàn ông tức giận

Chương 27: Về nhà mẹ đẻ

Chương 28: Bạch Tiêu Tiệp, mày cố ý

Chương 29: Tách ra ngủ riêng

Chương 30: Cho phép Du Du ở Tịch gia một thời gian?

Chương 31: Người đứng bên cạnh cô

Chương 32: Sợ điều gì sẽ gặp điều đó

Chương 33: An nhàn

Chương 34: Bị trúng kế thê thảm

Chương 35: Anh họ, không thấy chị dâu đâu

Chương 36: Anh muốn thế nào?

Chương 37: Gặp lại Kim Huyền

Chương 38: Chiếc đồng hồ trong phòng sách

Chương 39: Có thể trả góp không ?

Chương 40: Thân phận phu nhân tổng giám đốc

Chương 41: Đáp ứng em vô điều kiện một lần ?

Chương 42: Muốn đòi chứng cớ với tôi?

Chương 43: Tôi muốn vào Túy Hồng Trần

Chương 44: Ngày đầu tiên đi làm

Chương 45: Chân khống?

Chương 46: Tiểu Tiệp ngất!

Chương 47: Em có nghe thấy gì hay không?

Chương 48: Bạch Tiểu Tiệp, Hà Thiếu Liên

Chương 49: Si tình trong mưa

Chương 50: Em làm cho anh rất thất vọng

Chương 51: Đừng rời khỏi em, có được hay không?

Chương 52: Thời thế thay đổi

Chương 53: Bạch Tiểu Tiệp đang ở đâu?

Chương 54: Anh hãy nghe em nói

Chương 55: Người yêu khó cầu

Chương 56: Người phụ nữ không tham tiền

Chương 57: Ngay cả cơ hội cuối cùng em cũng không cần!

Chương 58: Tai nạn xe

Chương 59: Cô có thể mang thai sao

Chương 60: Biến khéo thành vụng

Chương 61: Không biết nhiều chuyện

Chương 62: Cảnh còn người mất

Chương 63: Người gây chia rẽ

Chương 64: Sóng gió ập đến

Chương 65: Tại sao muốn nói xin lỗi ?

Chương 66: Rời đi

Chương 67: Tiếng lòng của Tịch Thiếu

Chương 68: Kiều Đại Vân trở về

Chương 69: Để cho cô chết rõ ràng

Chương 70: Quay về là tốt rồi

Chương 71: Không trách thím

Chương 72: Sau này, cũng ăn một mình!

Chương 73: Anh không sợ vì thế mà cô ấy hận anh sao?

Chương 74: Chúng ta ly hôn đi

Chương 75: Em đừng nghĩ sẽ thoát khỏi anh!

Chương 76: Cô là cô, anh là anh

Chương 77: Yêu Kiều Đại Vân sao?

Chương 78: Chuyển nhà

Chương 79: Giỏi rót rượu

Chương 80: Chuyện xấu bay đầy trời

Chương 81: Hai người đều im miệng cho tôi

Chương 82: Tịch Âu Minh, anh không thể xảy ra chuyện gì được

Chương 83: Sao em lại hung dữ như vậy!

Chương 84: Ỷ sủng mà kiêu

Chương 85: Muốn ăn thì cho các người ăn đủ !

Chương 86: Bằng chứng

Chương 87: Xin lỗi, vợ tôi tức giận

Chương 88: Ngày mai lập tức xin nghỉ việc.

Chương 89: Còn ra thể thống gì nữa!

Chương 90: Thái độ cao ngạo của Hà Thiếu Liên.

Chương 91: Không như người xa lạ.

Chương 92: Vì báo thù nên mới cưới cô.

Chương 93: Diễn khổ tình

Chương 94: Hà Thiếu Liên tuyệt vọng

Chương 95: Chị em bày kế

Từ khóa tìm kiếm