Đọc Truyện theo thể loại
Thời gian sau đó cả giới kinh doanh trong nước đều phải bàng hoàng vì những biến động mãnh liệt của tập đoàn lớn nhất trong nước - Trịnh gia!
Mở đầu chính là việc tập đoàn này giành được hợp đồng béo bở nhất từ trước tới giờ liên quan tới khu Đông. Sau đó, người đứng đầu tập sự Trịnh Văn Hóa đã ra tiền, ra sức bắt tay vào kế hoạch đầu tư cải tạo khu vực này, chuẩn bị dùng khoảng thời gian ngắn nhất để biến nó trở thành thiên đường hái ra tiền. Song song với việc thực hiện kế hoạch năm năm đó, hắn ta còn gây tiếng vang khắp bốn phía bằng cách tiến hành thanh trừng thay máu cho tập đoàn lớn nhất nhì cả nước này. Hàng loạt những vụ bê bối vốn được giấu kín trong Trịnh gia được Văn Hóa khui ra, đường dây ăn hối lộ, tham nhũng.. hé lộ. Số lượng người bị vị quyền chủ tịch trẻ tuổi này cho ra đứng trước vành móng ngựa nhiều vô số kể.
Vốn dĩ nóng vội làm điều này khi vừa lên "nhậm chức" là điều không nên. Bởi thù trong giặc ngoài có thể khiến một công ti lớn thiếu đoàn kết tan rã bất kì lúc nào. Không ít kẻ muốn lợi dụng lúc này xen vào hòng khiến Trịnh gia khốn đốn một phen. Nhưng chẳng hiểu do Văn Hóa quá tài giỏi, dụng binh như thần hay bản chất Trịnh gia đều là nhân tài cực kì trung thành nên kế hoạch nào cũng thất bại thảm hại.
Việc làm sạch Trịnh gia diễn ra nhanh chóng, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mọi trở ngại trên con đường của Văn Hóa đã được dọn dẹp sạch sẽ. Hắn ung dung mỉm cười, vừa nhìn báo cáo tổng kết bên cục cảnh sát đưa sang, vừa liếc qua những hợp đồng lớn vừa bay tới.
Ai dám nói hắn không quyết tuyệt?
Ai dám nói hắn không đủ khả năng?
Chẳng phải cuối cùng người cười vẫn là hắn hay sao?
Không chỉ tập đoàn này, cả chuyện tình cảm của hắn cũng vô cùng thuận lợi. Nghĩ đến chuyện Hồng Ngọc vừa chuyển đến Trịnh gia làm người chăm sóc đặc biệt cho ông nội Trịnh, Văn Hóa không nhịn được cười càng sâu hơn. Mặc dù mỗi ngày cô đều tốn thời gian đến bệnh viện TL chăm sóc lão già kia, nhưng thế thì có sao chứ? Tối tối Hồng Ngọc vẫn trở về bên cạnh hắn, mặc dù hai người chưa thân mật tới mức đồng sàng cộng chẩm, nhưng khoảng cách đã rút ngắn đi nhiều. Ít ra dạo này chuyện hắn nắm tay nắm chân, lôi lôi kéo kéo không còn làm cô cảm thấy bài xích nữa.
Rất nhanh thôi, tiền và tình đều ở trong tay hắn!
Kẻ chiến thắng, đứng trên đỉnh cao nhân sinh.. Là Hắn!
*
Dạo gần đây Hạ Lam ít ra khỏi nhà, nói cô không có lí do gì để đi cũng đúng, mà bảo rằng cô không hề muốn đi cũng đúng luôn.
Liên lạc cho Văn Minh không được, công việc chỗ Trịnh gia đã mất. Hạ Lam vốn là kẻ xuyên qua, trong thế giới này hoàn toàn không có ai thân thích, nếu có, chắc cũng chỉ có mỗi cửa hàng cô mới thành lập kia được xem như "xương máu" của cô.
Nơi đó dạo này vẫn luôn làm việc rất tốt, hiệu suất bán hàng ngày ngày tăng lên đều. Quan trọng hơn cả chính là lúc này không ai - ngoài Văn Minh và mấy cô nhân viên - biết chủ nhân thật sự của cửa hàng đó là ai. Và bản thân Hạ Lam cũng không muốn tin tức mình là chủ cửa hàng đó rò rỉ ra ngoài. Vấn đề danh tiếng chỉ là thứ yếu, cái quan trọng nhất bây giờ chính là cô thân cô thế cô, nếu như đám người hùng mạnh như Văn Hóa - Đào Nương mà biết chuyện, không đưa người kiếm chuyện kéo sập cửa hàng của cô mới là lạ!
Yếu nhớt!
Yếu tới mức Hạ Lam cảm thấy bất lực, mặc cho tiền trong tài khoản ngân hàng của cô mỗi ngày một tăng cao cũng không khiến cô cảm thấy vui vẻ và an toàn hơn được. Hạ Lam cần một điểm tựa vững chắc hơn thế, nhưng nói thật, thứ điểm tựa này là vật chỉ có thể gặp chứ không thể cầu..
*Tinhhhh Toongggg!!
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên cắt ngang suy nghĩ của Hạ Lam, cô liếc qua đồng hồ một cái, sau đó dứt khoát đứng dậy mở cửa. Bây giờ là 9h sáng, dù Hạ Lam có buồn chán đến đâu cũng dứt khoát không để thời gian trôi đi vô nghĩa, dạo này mặc dù cô không ra ngoài, nhưng lượng "sư phụ" đến dạy thêm cho cô cũng không ít đâu. Học nấu ăn, học cắm hoa, học trang điểm, học thêu thùa may vá, làm vài điều nho nhỏ vụn vặt.. Những chuyện trước đây cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm đều được Hạ Lam thử qua một lượt. Việc này vừa có ích cho cuộc sống đơn thân của Hạ Lam lại vừa là phương thức tốt nhất để giết thời gian, dại gì không thử?
"Cô Lam, tôi mang đồ đến rồi đây!" Giáo viên dạy nữ công của Hạ Lam cứ đúng giờ liền gõ cửa, trên tay ôm bọc lớn, bọc nhỏ đủ các thứ cần thiết "Chúng ta bắt đầu học ngay được không?"
"Vâng!" Hạ Lam cười cười, người phụ nữ trung niên này luôn luôn nhiệt tình như vậy, ở cạnh bà làm cô cảm thấy dễ chịu không ít "Bác cứ vào nhà trước đã, sau đó chúng ta tiến hành!"
"À, tôi có tiện thể lấy giúp cô báo kinh tế buổi sáng!" Bác gái đem toàn bộ đồ đạc đặt lên chiếc bàn dài trong phòng bếp, sau đó đưa tới trước mặt Hạ Lam một tập báo giấy. Cô đưa mắt nhìn qua một lượt, sau đó không hiểu vì bị thứ gì hấp dẫn mà nhanh chóng ngồi xuống ghế, cầm lên chăm chú xem "Tôi chuẩn bị một chút, cô cứ xem cái đó trước đi!"
"Cảm ơn bác!"
Máy móc nói một tiếng, Hạ Lam cúi đầu tập trung vào tờ báo trên tay. Tuy dạo này không ra khỏi cửa nhưng tin tức bên ngoài cô vẫn nắm đều. Báo kinh tế mỗi ngày đều đưa tới cửa, ngoài ra còn ti vi, internet.. luôn luôn sẵn sàng, nếu thật sự muốn trở thành người tối cổ cũng khó có khả năng. Xuất hiện trên mặt báo nhiều nhất trong thời gian này nếu không phải Trịnh gia thì chính là Văn Hóa. Dường như mọi sự kiện lớn, quan trọng đều xoay quanh tập đoàn kinh tế này thì phải. Mấy ngày trước là chuyện tiến hành khởi công xây dựng khu Đông. Mấy ngày hôm nay là hàng loạt những hợp đồng lớn do các tập đoàn ngoài nước nhảy tới muốn kí với Trịnh gia. Sau đó là ngày hôm nay..
"Hai cổ đông lớn nhất Trịnh gia vướng vòng lao !"
Tít báo lớn thật lớn đập vào mắt khiến Hạ Lam nhức nhối. Hai cổ đông lớn nhất của tập đoàn này cũng chẳng phải người xa lạ gì với cô: Trần Trụi và Sân Siu, hai con rắn độc già nua đã sắp thành tinh đến nơi. Vậy mà cũng có người cao tay tìm được cái đuôi của hai vị này, còn kéo được bọn họ dính vào pháp luật? Xem ra khả năng của Văn Hóa cũng không phải vừa, mặc dù chưa thể khiến hai người này rớt đài, cũng chưa đoạt được cổ phần trong tay bọn họ nhưng đã đủ để họ thu lại tầm ảnh hưởng.
Vậy ra mọi sự thể hiện ra ngoài của Văn Hóa trước đây đều là giả, hắn ta diễn kịch trước mặt cô, cũng diễn luôn trước mặt mọi người hay sao? Giả trang mình là công tử hào hoa, vào công ti cũng không hề tỏ ra giỏi giang hay vượt trội gì, cứ im ắng mà tiến lên. Trong lúc Hạ Lam tìm cách tính kế để Văn Hóa được mà kiêu, hắn cũng âm thầm từ trong tối ra tay với cô, khiến cả cô và Văn Minh đều bất ngờ trở tay không kịp?
Nhưng.. Cũng không phải chỉ có duy nhất khả năng này!
Nếu như để ý sâu một chút, từ lúc Văn Hóa đoạt được khu Đông tới giờ, mọi chuyện xảy đến với Trịnh gia đều vô cùng "mượt mà", giống như đã được người ta trải đường sẵn sàng vậy.
Thế thì kẻ trải đường kia là ai? Mục đích của hắn là gì? Việc này Văn Hóa có

«  Chương 89

Chương 91 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Từ khóa tìm kiếm