Đọc Truyện theo thể loại
Hồng Ngọc không vui.
Từ hôm qua tới giờ khuôn mặt xinh đẹp vốn rạng rỡ như hoa của cô đã không chút nét cười. Điều này khiến đại đa số đàn ông trong quán ăn buồn lây, nhưng lại đủ để chị em phụ nữ mừng thầm.
Hừ, bố con thảo mai! Làm gì có chị em nào ưa cái loại đấy chứ? Nó cả đời chỉ có thể lừa gạt bọn đàn ông mắt mù mà thôi!
Không quan tâm đến những câu chửi sau lưng hoặc những lời an ủi dính đầy mật ngọt, Hồng Ngọc đeo lại tạp dề, chú tâm vào công việc của mình. Nhưng thật ra thế này, nhìn bề ngoài có vẻ như cô đang tập trung hết sức, song tâm trí lại hoàn toàn trái ngược, đang treo tận phương nào chẳng ai hay.
Vì sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?
Chẳng phải cô nên bình tĩnh đón nhận tình yêu điên cuồng rực lửa của nam chính hay sao, vì lẽ gì lại phải trở lại khu ổ chuột điêu tàn này mà làm phục vụ?
Vừa ghi chép thực đơn khách hàng gọi, Hồng Ngọc vừa ảm đạm nhớ lại chuyện trước kia. Cô và Văn Minh đi tiệc vẫn còn tốt, hai người mặc dù không nói chuyện với nhau quá nhiều, song lại hòa hợp đến bất ngờ. Sau đó vì lí do đặc thù mà hai người buộc lòng phải chia tách, Văn Minh bận phải về trước cũng không quên đón cô..
Chỉ là trong cái lúc về trước kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chuyện gì có thể khiến cậu ấy thà đến chỗ Hạ Lam khốn khiếp kia qua đêm cũng không trở về căn phòng của mình? Cậu ấy phát hiện cô đi cùng Thanh Tùng nên giận dỗi, và Hạ Lam đã nhân lúc đó lợi dụng kéo Văn Minh vào vòng tay mình?
Hay cô ta hạ thuốc Văn Minh, khiến cậu ấy không-thể-không-làm? Rồi cũng giống như với Văn Hóa, tiếp tục chụp ảnh, quay video lại để uy hiếp tống tình tống tiền?
Lẽ nào cô ta phát hiện Văn Minh không những đẹp lại còn thông minh và giàu có rồi? Nhưng hôm trước khi cùng nhau nói chuyện, cô ta vẫn cứ một mực khẳng định cậu ấy là kẻ ngốc cơ mà?
Chẳng lẽ do cô nhắc đi nhắc lại chuyện này lại Hạ Lam nảy sinh nghi ngờ nên đi điều tra? Và khi tra ra sự thật liền nhảy vào quấy phá mặc cho chính mình đã phát lời thề?
Vãi thật!
Thế thì chắc chắn chuyện Văn Minh đuổi cô đi là do cô ta giật dây! Con khốn này muốn giành hàng ngon với cô? Hừ, đợi IQ của mày tăng lên N chữ số đã đi! Bị chụy đây dắt mũi bao năm không phát hiện, sau một đêm tự dưng khôn ra, mơ cũng đừng mơ hão đến như thế!
"Hồng Ngọc?" Tiếng gọi đầy bất ngờ xen lẫn vui vẻ, cô dừng tay ghi chép, chậm rãi ngẩng đầu. Chỉ thấy trước mặt là một cậu trai tầm mười tám đôi mươi, khuôn mặt đẹp đẽ tinh xảo và đôi mắt hoa đào lấp lánh ánh sáng mê hoặc chúng sinh.
Trịnh Văn Hóa?
Sao tự dưng cậu ta xuất hiện ở chỗ này?
Ầy, người này cũng không có gì xấu, hơn nữa còn yêu thương cô không tiếc gì như vậy.. Nhưng đáng tiếc, trong tình cảm phải có chinh phục, nêu chỉ đơn giản như vậy đã tự động quỳ liếm, Hồng Ngọc không thích nổi!
"Sao lại thế này? Chẳng phải Ngọc bị ông ép làm bảo mẫu cho Văn Minh ư?"
"Văn Hóa.." Hồng Ngọc cười gượng, ngại ngùng cúi mặt, đôi mắt như sương sa long lanh ủy khuất "..Người ta không cần tôi nữa nên để tôi nghỉ việc. Làm ở đây cũng tốt lắm, mọi người đều vui vẻ, hòa nhã với tôi.."
"Cái gì?" Nghe đến đây, tâm của chàng trai nào đó dậy sóng.
Không cần nữa nên để tôi nghỉ việc? Văn Minh ngu ngốc không thể tự quyết định chuyện này, nên chắc chắn chỉ có Hạ Lam đó mà thôi!
Cô gái ngốc của hắn vẫn luôn ngây thơ như vậy, âm thầm chịu đựng những chuyện bất công. Làm việc với gia đình cậu, nhất là với ông nội đều có hợp đồng hẳn hoi, chưa hết hạn hợp đồng nếu dám tự ý nghỉ việc hoặc cho nghỉ việc đều phải đền bù một khoản lớn. Hồng Ngọc luôn xem Hạ Lam kia là bạn thân, cô ấy nỡ khiến Hạ Lam khốn khiếp đó khó xử sao? Dĩ nhiên là không rồi!
Nhưng vì sao cô ta tự dưng để Hồng Ngọc thôi việc? Lẽ nào là do tối hôm đó vô ý gặp hắn đi ăn tối cùng Hồng Ngọc? Ghen sao? Vừa giống như vậy, lại dường như không phải vậy. Bởi vì lúc đó Hạ Lam luôn dùng những lời lẽ chẳng ra gì công kích hai người, nhưng sau lại tỏ ra ta đây không liên quan, tôi không ưa cậu..
Cô ta nghĩ gì đây? Muốn lạt mềm buộc chặt với Văn Hóa thông qua cách này? Muốn khiến cậu suy nghĩ nhiều hơn về cô ta nhờ vào đó?
Kinh tởm!
"Chỗ này có gì tốt chứ? Theo tôi, chúng ta về nhà chính!"
"Cậu.. Cậu làm gì vậy?" Về nhà chính Trịnh gia? Hồng Ngọc cười thầm trong lòng, vậy cũng được, tốt gấp trăm lần căn nhà trọ cô thuê đợt trước! "Không được.. Tôi làm sao đủ tư cách?"
"Hồng Ngọc vẫn đang kí hợp đồng 1 năm với ông nội, chưa hết một năm, chưa thể rời đi đâu!" Văn Hóa hiểu sự dằn vặt và áy náy của cô, tâm ghét bỏ Hạ Lam càng sâu sắc.
Hừ, đợi xong hôm nay, khi Trịnh gia chính thức về tay cậu xem.. Nguyễn Hạ Lam, tôi sẽ dần cô ra bã!
"Tôi sẽ để quản gia sắp xếp việc khác cho Ngọc, Ngọc cứ yên tâm!"
"Cậu đang đi làm công chuyện đúng không?" Hồng Ngọc cố chấp rút tay khỏi bàn tay Văn Hóa. Nhưng lúc này cô giống như đã lâu không có cơm ăn, yếu ớt vô lực cực kì.
Nếu bạn Lam nhìn thấy hình ảnh này của cô, đảm bảo sẽ tức đến nghiến răng. Mẹ kiếp, người đàn bà lực điền mới bóp tay, lôi kéo cô hôm trước thăng đâu rồi?
"Cậu đi đi, không cần quan tâm tôi đâu!"
"Hay là thế này.." Văn Hóa cười dịu dàng, càng nắm chặt tay nữ chính hơn "Hội thảo đấu thầu khu Đông ở ngay bên cạnh cửa hàng ăn này, Ngọc cùng tôi sang đó, khi xong chuyện tôi sẽ đưa Ngọc về cùng!"
*
Lúc Hạ Lam tới khu tổ chức đấu thầu, trong đại sảnh đã tập trung rất nhiều người qua lại. Ai nấy đều mang trên mình vẻ mặt hi vọng ngời ngời, một bộ dáng hướng về tương lai tươi sáng. Đáng tiếc quá các tình yêu, Văn Minh nhà tôi đã "sắp xếp ổn thỏa" chuyện này rồi, thế nên các vị cười không được lâu nữa đâu!
"Yo, anh Dương! Xem ai nè!" Giọng nữ nhớp nháp vang lên phía sau lưng Hạ Lam, cô không cần quay người cũng đã nhận ra ngay đây là con mắm nào!
Trợ lí của Trịnh Văn Hóa! Khốn khiếp! Định tới cười nhạo chị mày? Được, chị chống mắt lên xem cưng cười được bao lâu nào!
"Gái yêu nhà mình, hôm qua chơi vui vẻ chứ hả?"
"Hừ, còn không bằng một phần của cưng!" Huyện trưởng Dương sắc mặt không tốt, hai quầng mắt thâm đen như gián tiếp tố cáo hôm qua ông ta thác loạn đến cỡ nào.
Hạ Lam vô thức lui bước, khó chịu không muốn hít thở chung một bầu không khí với con người này.
Vừa lúc bước chân cô chạm lại phía sau, bên kia một bóng nam cao ráo tỏa sáng, đầy vẻ thể thao chạy tới, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn cô. Thanh Tùng, ầy, đến sớm đến muộn không bằng đến đúng lúc! Trẫm tuyên dương ái khanh đã cứu giá kịp thời!
"Người như cô ta cũng dám đến nói chuyện với anh? Còn không tự xem lại phẩm giá của mình!"
"Huyện trưởng, tôi xin phép!" Phẩm giá cái quần què! Hạ Lam phun trào chửi bới tổ tông lão ta một nghìn tám trăm lần, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thường. Cô không thèm nhìn trợ lí, trực tiếp bước ngang "Chúng tôi phải chuẩn bị hồ sơ, không có gậy chống không thể nào thảnh thơi như cô đây được!"
"Tao có gậy chống thì sao?" Trợ lí của Văn Hóa biết Hạ Lam ám chỉ chuyện quy tắc ngầm của mình, bực bội nổi xung

«  Chương 86

Chương 88 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Từ khóa tìm kiếm