Đọc Truyện theo thể loại
Giây phút kinh hoàng nhanh chóng qua đi, Hạ Lam thân kinh bách chiến, nổi danh gặp qua nhiều người đẹp gấp rút nhắm mắt trấn định. Cô thầm cười trong lòng, haha, lúc này ai ra đây xem dứt khoát sẽ thấy một bức tranh âm dương đối lập. Và trong đó, Văn Minh kia là mặt sáng xinh đẹp, còn cô, cô vinh dự được làm mặt tối xấu xí đây này!
Hừ, nếu là thân thể trước kia của Hạ Lam thì tốt rồi, mặc dù hơi tường thành một xíu nhưng bù lại sẽ trẻ lâu. Hơn nữa ít ra tóc tai của cô cũng không kinh thế này, mặt cũng không xấu tởm thế này!
Chớp mắt một cái, Hạ Lam chậm rãi nở lại nụ cười Đông Thi đầy tính xã giao của mình. Chỉ thấy cô còn chưa kịp bình tâm, người đẹp Văn Minh đã đứng dậy chuẩn bị rời đi! Ấy ấy, còn chưa có biết phòng ở đâu, đi dễ dàng như vậy làm sao được?
Hạ Lam nhìn người đối diện coi mình như không khí, im lặng bước qua cô, trong lòng tự dưng có cảm giác hơi bị bực!
Dù gì cô cũng là tiểu thư Hạ gia bao năm, đi đâu cũng được người săn đón, kính ngưỡng etc các kiểu. Ngoại trừ mối tình 5 năm thất bại với Đăng Khoa ra trước nay chưa có ai dám bơ cô theo kiểu này đâu!
Ầy, nên quen thôi, giờ này cô đâu còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc nữa?
Thay đổi lớn quá thể.. Chẹp, nhưng thà rằng biến đổi thành một kẻ không tiền đồ, được sống một cuộc sống mới vẫn hơn là chết lãng xẹt khi vẫn thanh xuân đúng không?
Hạ Lam ảo não nhớ đến gia đình ở bên kia và vài chuyện linh tinh bên lề, tự dưng tâm trùng xuống, tĩnh lặng không ít.
"Văn Minh, nhà chính phía bên này!" Hạ Lam thấy cậu ta đi về hướng ngược với cửa nhà lập tức chạy theo. Cọng rơm cứu mạng ngốc nghếch này phải nắm cho chặt mới được!
Văn Minh nghe tiếng cô gọi nửa ngạc nhiên nửa nghi hoặc quay lại. Sóng biển vừa dịu lại trong lòng Hạ Lam lập tức ào ào như thác lũ!
Đẹp trai quá!
Quá đẹp trai!
Tỏa sáng như mặt trời luôn!
Văn minh của nhân loại cũng chỉ đến mức này là cùng chứ gì!
Khuôn mặt hoa lệ hoàn mỹ, làn da hơi trắng quá mức do ở lâu trong nhà không ra ngoài. Mỹ cảm mịn màng như nước làm người đối diện vừa thấy đã có xúc động muốn chạm vào, xoa lên, mãi mãi không ngừng lại!
Đôi mắt hoa đào sắc bén đen nhánh, hàng mi dài thật dài chớp động tựa cánh bướm đêm. Một hàng mày kiếm hơi xếch lên cao điểm thêm mấy phần anh khí, mấy phần chính trực. Mũi cao thẳng như vẽ, môi mỏng nhếch lên tựa như khinh bạc lại tựa như kiêu ngạo.
Thêm một nét bút, thiếu một nét bút đều làm hỏng đi sự tinh tế của người này!
Trời ạ!
Giống như tạo vật hoàn hảo nhất của tạo hóa, được ông trời dày công đắp nặn vậy!
Đáng tiếc người này tóc lại mượt như não.. Đáng tiếc, quá đáng tiếc..
Ơ, mà hình như có gì đó sai sai!
Cái gì nhỉ?
Đúng rồi!
Thế giới này có phải do ông giời đắp qué gì đâu, tất cả đều là ham muốn ảo tưởng vô ngần của mụ tác giả nào đó!
Hừ hừ, người đẹp thế này mà dám cho bị ngu! Đúng là đồ vô lương tâm mà!
Haizzz, nhìn Văn Minh im lặng thế kia có điểm nào giống kẻ thiếu thốn trí lực chứ? Phong khí tổng tài gì đó đều hiển lộ cả rồi, quá bức người luôn!
"Này, đi đâu vậy?" Người phía trước sau khi ném cho cô cái nhìn không rõ cảm xúc liền bỏ đi thẳng. Thái độ coi người như không khí này đúng là quá mức đáng ghét! Đừng có mà kì thị người IQ cao nhé ông nội!
Văn Minh không chậm bước, cũng không thèm chờ cô, bóng lưng cao lớn kia làm Hạ Lam cảm thán thêm lần nữa. Đúng là viết sách thích phóng bút thế nào thì phóng bút, cái chiều cao kinh hoàng không phải ở độ tuổi 18 này là thế nào? Văn Minh này phải cao ngang Đăng Khoa nhà cô, sau này không khéo cậu ta còn cao hơn ấy chứ.
Chậc, mình thấp một mẩu thế này nếu gọi Văn Minh kia là cậu em  đúng là có hơi bị ngại..
"Đợi một chút!"
Hạ Lam luống cuống bắt kịp Văn Minh. Mặc dù cô có tập luyện võ N năm, nhưng nói thật, dù tinh thần võ học của cô có cao chót vót đi chăng nữa, ấn với cái thân thể yếu nhớt này.. Thôi, vẫn là đừng nhắc đến sẽ vui hơn!
Hai người một trước một sau đi đến cửa cạnh của biệt thự. Văn Minh vẫn không thèm để tâm đến cái đuôi bất đắc dĩ phía sau, một đường đi thẳng, khuôn mặt đẹp cúi thấp hết sức. Cửa sau vừa mở, một lối đi khác nhỏ hẹp nhanh chóng hiển hiện. Hạ Lam theo Văn Minh bước đến, cảm giác như chui vào một thế giới khác, lạnh lẽo u ám vô cùng.
Sao cái lối đi này giống như dành cho thú cưng vậy ta?
Suy nghĩ đột ngột nhảy ra làm Hạ Lam giật nảy mình. Trong nhà này ông Trịnh bận rộn, bố Trịnh vô tâm chẳng ai để ý tới nam chính hết. Một mình cậu ta cô độc lớn lên trong sự khinh thị hết mực của ba mẹ con Đào Nương. Một cậu trai bị bào mòn gai góc, còn bị ép buộc xúc phạm phải đi lối đi không dành cho người thế này..
Mẹ kiếp!
Tự dưng Hạ Lam có xúc động muốn lật bàn!
*
Văn Minh không trở về phòng luôn mà tiến đến nhà ăn vắng vẻ chuẩn bị dùng bữa tối. Cả căn nhà lớn sáng trưng ánh đèn ấm áp nhưng lại yên tĩnh không có nửa tiếng động. Mấy vị đầu bếp hảo tâm thông báo cho hai người biết hôm nay tập đoàn nhà họ Trịnh có tiệc đêm nên tất cả mọi người trong nhà đều đã rời đi từ sớm. Khuôn mặt Hạ Lam lộ ra vài nét thất vọng, ây, không nhìn thấy hết kẻ địch tối nay làm sao kịp lên kế hoạch đối phó đây?
Bọn họ chẳng ai buồn để ý tới sự đau đớn của cô, sau khi dọn mâm bát lên liền nhanh chóng thoái lui hết lượt. Nhìn những món ăn thiếu đặc sắc trên bàn, Hạ Lam nhíu mày thật sâu. Đây là cách bọn họ đối đãi với vợ chồng đại thiếu gia à? Không có ai ở nhà liền lật mặt như vậy? Nghĩ Văn Minh ngốc không tố cáo, cô cũng nhất định sẽ yên lặng không nói gì hay sao?
Văn Minh không nhìn lên, vẫn cúi đầu kéo ghế, thuần thục ngồi xuống. Ngón tay thon dài với những khớp xương mảnh khảnh bắt đầu cầm dao nĩa lên tao nhã dùng bữa. Hạ Lam thấy vậy cũng không nói nhiều, trực tiếp ngồi xuống chỗ của mình bắt đầu ăn uống. Cô hoài niệm bàn ăn nhỏ cả nhà quây quần của mình vô cùng. Bình thường hôm nào dùng bữa Hạ Lam cũng được bố mẹ bảo bọc, anh chị liên tục cung ứng thức ăn ngon. Nào có bao giờ bị ghẻ lạnh đến mức người ngồi đối diện cũng không thèm nhìn đến thế này?
Lắc đầu tự giễu một cái, đồ ăn trong miệng nguội ngắt chẳng có chút mùi vị nào hết. Hạ Lam âm thầm cười nhạo bản thân, tự lập tự cường gì chứ? Cô lúc này yếu đuối giống hệt một đứa nhóc con!
*
Dùng bữa xong xuôi cả hai để bát đĩa bẩn vào nơi quy định rồi rồng rắn kéo nhau lên tầng. Căn biệt thự nhà họ Trịnh rất rộng, được thiết kế và xây dựng theo kiểu hiện đại nên kiến trúc các tầng hơi hơi giống nhau. Hạ Lam theo chân Văn Minh lên cầu thang xoắn ốc, di chuyển đến tầng ba của căn biệt thự. Hành lang dài thật dài được điểm trang bằng những món đồ trang trí nhỏ tinh tế, lại đặt thêm vài chậu cây xanh làm nơi này vốn bí bách lại có vài phần mát mẻ. Song song hai bên hành lang là mấy cánh cửa phòng được bày trí đối lập nhau.
Văn Minh không chú ý tới vẻ mặt dò xét của Hạ Lam, cứ chầm chậm đi thẳng mãi cho đến căn phòng ở cuối hành lang mới dừng chân mở cửa. Cậu ta ở đây sao? Hi vọng hai người kết hôn rồi ông Trịnh sẽ sắp xếp chỗ này thành phòng tân hôn đủ cho hai người dùng, nếu không nhất định chen chúc sẽ mệt chết!
Bạn Văn

«  Chương 7

Chương 9 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Từ khóa tìm kiếm