Đọc Truyện theo thể loại
Người đem đến cái loại khí thế áp bức này nhất định chỉ có nam chính tổng tài ngốc đã biến mất mấy ngày!
Giây phút ngạc nhiên vừa qua đi, Hạ Lam đã thở phào nhìn kĩ. Chiều cao tầm này, nụ cười đểu giả quen thuộc này.. đúng là Trịnh Văn Minh rồi!
Cậu ta nhìn thấy vẻ ngạc nhiên không thốt lên lời của cô, nụ cười vốn chỉ nhè nhẹ lập tức khắc sâu, chạm tới đáy mắt. Văn Minh đóng chặt cửa, bước từng bước dài về phía cô, cậu ta nhanh như chớp sát gần, cúi đầu thì thầm vào tai cô: "Không nhận ra tôi?"
"Cậu biến đi đâu mấy ngày nay vậy?" Hạ Lam khinh bỉ lui lại hai bước, chỗ này đúng là có sự xuất hiện của điều hòa đại ca, nhưng rộng như vậy, thiếu chỗ à mà phải sát gần mới nói chuyện được? "Còn tưởng bỏ nhà đi bụi rồi chứ?"
"Cũng gần như thế!" Văn Minh vẫn giữ nụ cười đầy thâm ý trên mặt, kéo rèm cửa sổ lại, mặt dày kéo tay cô "Lam hôm nay đẹp ngoài sức tưởng tượng, suýt nữa tôi không nhận ra rồi!"
"Nói cái gì buồn nôn vậy?" Hạ Lam phá ra cười, sau đó nhìn lại một thân tây trang của người trước mặt, cô lắc đầu cố nhịn câu cảm thán vừa ra tới miệng.
Không còn lời nào để nói luôn!
Đúng là nam chính có khác, mặc cái gì cũng thành tiêu điểm sáng chói của thế giới hết! Kiểu như sinh ra mang thân mắc treo quần áo, diện đồ lên đẹp hết chê!
Bộ vest này quá hợp với phong thái hiện tại của cậu ta, lúc này mà Trịnh Văn Hóa xuất hiện bên cạnh, đảm bảo không ai thèm nhìn đến hắn đâu!
"Cậu chôm cái này ở đâu thế? Sao lại xuất hiện ở đây?"
"Cô chỉ là nhân vật trợ giúp mà còn có thể đến tiệc.." Văn Minh thấy cô chẳng nghiêm túc nhận lời khen của mình tí nào thì không vừa lòng, cậu khoanh tay lại, đứng tựa vào tường "..Tôi là người thừa kế chính vì lẽ gì không được đến?"
"Nói cũng đúng!" Cô gật đầu không để tâm sự bất mãn của tên trẻ con "Vậy chẳng phải thế nào tí nữa Văn Hóa với bố Trịnh - Đào Nương cũng tới?"
"Ai quan tâm chứ?" Văn Minh nhếch môi lạnh giọng "Hạ Lam cô cũng giỏi ghê, tôi mới đi có một tuần mà đã làm ra thành tựu rồi!"
"Khen chị đây bằng thừa!" Hạ Lam tự đắc gật đầu, bên ngoài tự dưng vang vọng âm thanh ca nhạc nổi lên, có lẽ tiệc sắp sửa bắt đầu rồi "Không giỏi làm sao phò trợ pi sà lên ngôi được chứ?"
"Tốt lắm! Không hổ danh cánh tay đắc lực của trẫm!" Văn Minh vui vẻ khen ngợi, sau đó cậu ta rút từ trong túi quần âu của mình ra một cái hộp nhỏ tinh xảo "Có người tới tìm cô bây giờ, chuẩn bị cho xong đi!"
"Hả?" Hạ Lam chưa hỏi hết câu, người bên cạnh đã đưa cái hộp nhỏ đến tay cô, ép cô cầm lấy "Cái gì đấy?"
"Đi chơi về thì mua quà chứ gì!" Cậu ta khinh bỉ Hạ Lam một cái, đôi mắt đen thẫm như thúc giục cô mở nó ra đi.
Hạ Lam bĩu môi, tò mò mở nắp hộp nhỏ, mặt dây chuyền lấp lánh phía trong lập tức xuất hiện.
Kim cương đen nguyên khối, chế tác hoa văn tinh xảo, cả thế giới chỉ có một viên duy nhất đạt tới khối lượng lớn thế này.
Nếu là người có hiểu biết về đá quý nhất định khi nhìn thấy nó sẽ phải trầm trồ khen ngợi, thậm chí không tiếc công quỳ liếm. Ai bảo thứ này vừa hiếm có lại đắt giá làm chi?
Văn Minh cố công tìm tòi cảm xúc trên mặt Hạ Lam, chỉ thấy trên đó lộ ra sự buồn bã tiếc nuối khác lạ mà thôi. Vì sao lại thế? Hạ Lam này không hiểu hết giá trị của viên đá, hay do cô nàng tiếp xúc nhiều với đá quý nên đã thành quen, nhìn cái gì cũng không hiếm lạ nữa?
Nguyễn Hạ Lam này bị linh hồn kẻ khác chiếm giữ tự dưng trở thành biến số trong cuộc đời cậu. Có thể cô nàng không làm ra được biến động gì to lớn, nhưng tính cách Văn Minh là vậy, bất kể chuyện gì cậu cũng muốn nắm rõ trong lòng bàn tay!
Cô gái này mặc dù thể hiện ra đứng về phe cậu, nhưng ai biết thật lòng cô nàng nghĩ cái gì? Cậu phải thông qua hành động, biểu cảm của cô nàng mà đoán biết vậy. Đáng tiếc không thể hỏi xem trước đây cô nàng là ai, xuất thân ra sao, nếu được cậu nhất định sẽ từ đó tra ra tính cách cô nàng, đoán biết được mục đích thật sự..
Đúng là thú vị, thì ra thế giới này không phải chỉ có cậu mới đặc biệt..
Trịnh Văn Minh vươn tay cầm lấy mặt đá tinh mỹ trong hộp, cậu không đợi Hạ Lam cho phép đã vòng tay lên cổ cô, tháo chốt dây chuyền mỏng manh. Hạ Lam vẫn còn đang chìm trong hoài niệm nhất thời không buồn chống cự, chỉ thấy khi cô tỉnh lại đã thấy bản thân bị vây trong vòng ôm lớn của cậu ta.
Văn Minh từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt đẹp bị mặt nạ che khuất quá nửa không làm giảm bớt vẻ điển trai của cậu ta. Thậm chí từ góc độ này mà nói, nó còn khiến Văn Minh trưởng thành và bí ẩn hơn hẳn. Cô nhếch môi cười nhạo suy nghĩ của bản thân, yên lặng chờ đến lúc Văn Minh đeo xong mới đẩy cậu ta ra.
Cầm mặt dây chuyền quý giá trên tay, Hạ Lam ảm đạm nói: "Kim cương đen nguyên khối, giá của nó có thể mua được mấy tập đoàn nho nhỏ.. Trịnh Văn Minh, cậu cũng lắm vốn quá nhỉ?"
"Cô có mắt nhìn đấy!" Văn Minh gật đầu tán thưởng, nhưng vì sao cô gái này vẫn không vui? Kim cương đen làm cô ấy nhớ đến ai? Đến cái gì? "Cái này coi như đánh dấu quá trình hợp tác của chúng ta đi!"
"Hợp tác?" Hạ Lam nheo mắt nhìn "Rốt cuộc mấy ngày này cậu đi đâu? Đào kim cương à? Tay cũng thơm quá ha?"
"Đây là mua, có đâu mà đào!" Văn Minh phì cười nhìn dáng vẻ nghi ngờ của cô "Chuyện cô chưa biết về tôi còn nhiều lắm, nếu như cô muốn, tôi có thể từ từ kể cho cô nghe!"
"Tâm sự đêm khuya đấy à?"
"Tất nhiên là có điều kiện!" Cậu ta đưa ngón tay suỵt ngang miệng Hạ Lam, tránh cho cô lại nói mấy câu phá phong cảnh "Cô cũng phải nói rõ cho tôi cô là ai mới được!"
*
Văn Minh đến như gió, đi như bão, tốc độ di chuyển của cậu ta cứ phải gọi là thành thần!
Hạ Lam nhìn lại viên kim cương lớn đến dọa người trên cô, cười khổ một cái rồi giấu vào dưới lớp áo. Đeo cái này ra ngoài kia không bị ghen tị thủng người mới là lạ đấy! Chết tiệt, tự dưng làm cô nhớ đến Tịnh Nhi ở nhà, trước đây cô ấy cũng được chồng tặng kim cương đen. Tịnh Nhi còn oai ve khoe với cô rằng nó là biểu trưng cho tình yêu vĩnh cửu nữa chứ. Hôm đó cô còn nôn ọe nói bọn họ sến súa.. Chậc, thoáng cái đã không thể gặp người nữa rồi.
Hiển nhiên Văn Minh đưa cho cô viên đá này không phải với mục đích thể hiện tình cảm gì đó. Đáy mắt cậu ta hiểm hóc và gian trá hơn rất nhiều, như thể đang bỏ mồi để câu lên thứ gì đó đáng giá.
Hừ, nam chính cậu yên tâm, chụy đây không có ý giành Trịnh gia với cậu, cứ ung dung mà ngồi lên đi!
Hình như Văn Minh đã bắt đầu hành động mà không cần cô giúp từ lâu rồi. Xem đi, cô tới đây bày đủ trò mới kiếm được chút tiền lẻ, cậu ta đi chơi một quả liền mua về hẳn một viên kim cương đen nguyên khối làm quà?
Rốt cuôc nam chính sâu tới đâu? Cậu ta còn gì giấu cô hay không?
Hạ Lam không rõ, cái cô biết bây giờ chỉ là.. Thật may mắn, ngày hôm đó không quyết tâm đi theo con đường phản nghịch, vùi dập nam chính!
*
Nhiệm vụ được tuyên truyền nhanh chóng, sau đó Hạ Lam ôm tâm thế quyết chiến theo chân ông nội Trịnh xuống sân tiệc.
Nơi này mới vừa rồi thưa thớt vài ba mống mà nay đã đông đảo không ngờ rồi. Dòng người đua chen chào hỏi nhau, vui vẻ tay bắt mặt mừng, những đôi mắt sắc lạnh phía sau mặt nạ trở nên u tối và nham hiểm cực kì.
Hạ Lam không lên tiếng, không nhìn ngang ngó dọc, chỉ lẳng

«  Chương 25

Chương 27 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Từ khóa tìm kiếm