Đọc Truyện theo thể loại
Văn Minh tra không ra điểm bất thường phía sau Mai Anh này, thế nên dù muốn hay không cậu cũng chỉ còn cách im lặng.
Rồi Văn Minh sẽ tìm cơ hội đưa cô ta ra khỏi SM. Để người nguy hiểm cạnh mình giống như chơi đùa với lửa, chẳng biết bao giờ ngọn lửa nóng rực kia sẽ liếm đến da thịt của mình. Trò chơi kích thích gì gì đó chỉ dành cho người trẻ tuổi nông cạn, Văn Minh đã già rồi, cậu tự nhận thấy ngoại trừ việc làm trò con bò với Hạ Lam ra, tất cả những điều khác cậu đều không hứng thú!
"Thưa tổng giám đốc.." Mai Anh xuất hiện ngay trước cửa phòng cậu, hôm nay cô nàng mặc một bộ đồ công sở tiêu chuẩn, vóc dáng xinh đẹp bốc lửa được bao gọn trong áo sơ mi và chân váy bút chì.  Sự cấm dục này càng khiến người ta nổi lên thú tính muốn lao đến, lột sạch tất cả những thứ che chắn đáng ghét kia..
Ầy, đó là tác giả vui vẻ tự miêu tả, vì người ta ở đây dĩ nhiên không bao gồm Văn Minh!
"Đã tới giờ rồi ạ!"
"Cô đi thay trợ lý?" Văn Minh đã lường trước điều này, vì hôm nay trợ lý có lịch chụp ảnh cưới. Nhưng cậu lại không nghĩ cô ta dám đến trước cửa phòng cậu, nhắc nhở cậu như vậy "Được rồi, đợi mọi người đến chúng ta sẽ cùng nhau đi!"
"Dạ.." Mai Anh nhu thuận gật đầu, dáng vẻ xinh đẹp động lòng người, lại dịu dàng như nước chảy mây trôi.
Mặc dù biết rõ người trước mặt không phải mẹ của mình nhưng Văn Minh vẫn không thể kiềm chế mà đưa mắt nhìn lên mấy lần. Nhìn một, nhìn hai, đôi mắt đen sâu thẳm vô thức bị cuốn hút, đến lúc cậu nhận ra đã không thể rời mắt được nữa rồi.
Vẻ đẹp giả tạo này.. Thật sự quá giống!
Dường như người mẹ quá cố của cậu đang đứng trước mặt cậu, đưa hai tay ra muốn cậu lao vào lòng bà vậy.
Văn Minh mất mẹ từ khi mới lọt lòng, đã thế ngay khi mẹ mất bố còn dẫn nhân tình và con riêng về nhà khiến cậu bé đáng thương chưa một lần được hưởng thụ tình cảm gia đình. Hơn ai hết, Văn Minh chính là người thèm khát được ấp ủ trong lòng mẹ nhất. Ước muốn nhỏ nhoi này chôn chặt trong lòng cậu, vĩnh viễn cậu cũng không dám nói cho ai biết, kể cả là Hạ Lam..
Chắc hẳn vòng tay đó ấm áp lắm, cái ôm đó ngọt ngào lắm, tình thương đó bao la lắm..
"Sao.. Sao vậy?" Mai Anh đứng dậy, lo lắng đi tới bên Văn Minh. Nhưng sau đó phát hiện hai người không thân thiết đến thế nên đột ngột dừng lại. Cô ta cách cậu một quãng kha khá, khuôn mặt như tượng tạc kia nhăn lại, tựa như đau lòng, lại tựa như lo lắng "Tổng giám đốc, anh không khỏe à?"
"Không.." Văn Minh trấn định lại, xua tay ý bảo không cần tới. Cậu bị mê hoặc đấy à? Khốn kiếp! Tâm hồn đàn ông của mày đâu rồi Trịnh Văn Minh? Còn định giấu giếm Hạ Lam chuyện này nữa, nếu cô ấy phát hiện được nhất định sẽ rất đau lòng! "Tôi không sao hết!"
"Mặt cậu tái lắm, hay tôi đi pha cho cậu một cốc trà gừng nhé!" Mai Anh nhẹ giọng săn sóc, cô đưa tay vuốt lọn tóc dài của mình ra sau tai, để lộ trên cổ tay một vết sẹo đỏ rực rỡ. Vết sẹo ấy tựa như con bươm bướm nhỏ sặc sỡ đang uyển chuyển khoe mình "Dù sao mọi người cũng chưa tới.. "
"Được.." Văn Minh chấn động nói ra một câu, sau đó cậu hoàn toàn rơi vào trạng thái mất kiểm soát, gần như không phát hiện được Mai Anh kia rời đi như thế nào.
Mãi đến lúc tiếng đóng cửa vang đến, Văn Minh mới tỉnh cơn mơ. Cậu mở điện thoại, vào file ảnh của mẹ mình load một lượt.. Quả nhiên không hề nhầm, trên tay bà cũng có một vết sẹo tương tự y như vậy!
Khuôn mặt giống, vóc dáng giống, căn bệnh tim giống và đến cả.. Vết sẹo của mẹ cậu cô ta cũng có!
Điều này là gì?
Trùng hợp?
Thật sự có thứ trùng hợp lạ lùng đến thế sao?
*
Đợi Văn Minh uống xong trà của Mai Anh cũng là lúc mọi người đi tới phòng cậu, đồng loạt gõ cửa.
Văn Minh muốn duy trì trạng thái tỉnh táo trước khi kí hợp đồng lần này nên cố tình né tránh Mai Anh, không tới gần hoặc nảy sinh tiếp xúc gì với cô nàng nữa. Mọi người không nhận ra thái độ kì lạ này của cậu, thứ họ thấy chỉ là một cô trợ lý mới lại có thể ở trong phòng tổng giám đốc!
Chuyện kì lạ động trời gì đây chứ?
Đã thế cô nàng trợ lý kia còn chỉ là trợ lý phụ! Rốt cuộc cô ta là gì mà lại có thể ở đó, pha trà gừng cho tổng giám đốc?
Mai Anh ngồi xe phía sau cùng với mấy người phụ nữ khác. Đây đều là tinh anh của cao tầng nên miệng họ rất kín. Mặc dù ai cũng thắc mắc quan hệ thật của hai người, cũng muốn biết chuyện hai người đóng cửa làm gì trong phòng nhưng đều không ngu ngốc hỏi ra. Cả đám đều cố gắng tỏ vẻ đạo mạo, chỉ trao đổi mấy vấn đề liên quan đến đối tác mà thôi. Nhưng dĩ nhiên trong quá trình trao đổi đó không ít lần bọn họ ném ánh mắt về phía cô, nửa thăm dò, nửa thắc mắc.
Mai Anh nén cười, ngồi thẳng lưng cố gắng hòa nhập. Cô nghiên cứu hợp đồng kia vô cùng kĩ lưỡng, lại có đầu óc thông minh nên có thể nói chuyện cùng họ vô cùng tự nhiên. Thấy cô không phải dạng bình hoa nên đám người này cũng bớt dần sự xét nét.
Không khí trong xe dần dần thoát khỏi khốn cảnh lúc ban đầu, sau khi "hòa nhập cộng đồng" xong xuôi Hồng Ngọc mỉm cười ngồi đó nghe chuyện. Sự dịu ngoan trên khuôn mặt kết hợp với đôi mắt tinh quái khiến cho người ta vô thức không dám khinh nhờn cô gái trẻ chỉ mang danh trợ lý của trợ lý này. Ai mà biết được sau này cô ta có thể tiến xa đến đâu chứ? Nhất là khi lúc này cô ta còn có "quan hệ mập mờ" chưa rõ với tổng giám đốc. Văn Minh đúng là có tỏ ra yêu vợ thật, còn tính tổ chức kỉ niệm ngày cưới các kiểu.. Nhưng ai chả biết bộ mặt thật của vợ cậu ta thế nào. Nhỡ đâu cậu ta chỉ tô vẽ như vậy về hạnh phúc gia đình của mình, sau đó lén lút tìm nuôi nhân tình phía sau thì sao?
Ai da~
Nếu là họ họ cũng làm vậy!
Giàu có đẹp trai việc gì phải chôn chân ở cạnh cô hót gơ sai trái đã lăn giường với biết bao đàn ông?
"Vết sẹo trên tay cô lạ thật đấy!" Bàn chán chuyện hợp đồng, một cô gái tinh mắt chỉ cổ tay Mai Anh thắc mắc "Tôi không có ý gì đâu.. Nhưng nó thật đẹp!"
"Vậy à?" Mai Anh đắc ý cười. Không đẹp làm sao được? Cô đã phải dày công tạo hình sau đó tìm người xăm lên đấy. Phối mực tựa như vết sẹo, vừa tự nhiên lại vừa hoa mỹ.. Đã thế còn giống người kia thêm mấy phần, tội gì cô không làm?
Ha ha, nhìn thấy khuôn mặt của Văn Minh lúc thấy vết sẹo này không? Chấn động toàn tập nhé! Cậu không ngờ được lại có người giống người đến mức này à? Tôi nghĩ cậu nên cảm ơn Ngọc Thái kia đi. Ai bảo anh ta vẽ lại mẹ cậu tường tận như thế làm gì chứ?
"Nó có từ khá lâu rồi nên tôi cũng không để ý lắm.. "
"Ừ, nhìn như người ta cố ý vẽ lên vậy!" Cô gái đó bạo dạn lật bàn tay Mai An ra xem. Cô rất tự nhiên, cho người ta tùy ý lôi kéo. Gì chứ chuyện này quá bình thường, vết sẹo được cô ngụy trang kĩ lắm, có soi nữa cũng không ra cái gì đâu! "Thích quá đi mất!"
"Thích gì không thích lại thích có sẹo!" Mấy người còn lại phản bác nhưng cũng không nhịn được xúm lại xem xét cổ tay Mai Anh. Tự nhiên cô lại biến thành tâm điểm, khiến ai nấy trên xe đều ghen tị "Ồ đẹp thật, sẹo ngã hay sẹo bỏng thế?"
"Thôi, đến nơi rồi kìa, xuống xe đi không boss đợi!"
"Ok.."
Công việc kí kết hợp đồng diễn ra không phải ngày một ngày hai

«  Chương 169

Chương 171 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Từ khóa tìm kiếm