Đọc Truyện theo thể loại
Văn Hóa dây dưa thật lâu, hắn cảm giác như có thể làm đến mức tinh tẫn nhân vong, không cần để tâm đến bất kì chuyện gì, bất kì kẻ nào ngoài kia vậy..
Hồng Ngọc ban đầu còn có chút chống cự nho nhỏ, nhưng sau đó, với hàng loạt những kĩ xảo điêu luyện của hắn, cô đã hoàn toàn đầu hàng. Hình ảnh người con gái đẹp tựa nữ thần đang nằm sấp dưới thân mình, bộ đồng phục y sĩ màu trắng xộc xệch, vài vết rách lớn làm hiển lộ da thịt hồng nhạt cực kì kích thích người khác. Bên cạnh cô, vết máu đỏ rực thể hiện Văn Hóa chính là người đàn ông đầu tiên của Hồng Ngọc càng khiến hắn hưng phấn không thôi. Mức độ đưa đẩy càng lúc càng cuồng nhiệt, đôi mắt đẹp của Hồng Ngọc đã nhắm nghiền chịu trận, môi đẹp nỉ non phun ra từng cơn rên rỉ dâm mị. Miếng áo bị Văn Hóa nhét trong miệng cô đã bị hắn ném ra từ lâu, dù sao Hồng Ngọc cũng không còn dấu hiệu muốn la lên cầu cứu nữa, thế nên hiển nhiên hắn không cần ép cô chịu khổ làm gì.
"Ngọc, thích không?" Văn Hóa ép sát, trên người hắn vẫn còn mặc nguyên bộ vest chỉn chu, chỉ có nơi đó hiển lộ ra ngoài đang mãnh liệt đưa đẩy vào huyệt động sâu hun hút của cô "Ngọc, tôi yêu em! Em cũng vậy đúng không?"
"A.. Văn Hóa.." Hồng Ngọc ý loạn tình mê, nhưng ít nhất vẫn còn nhận ra được giọng nói đang thì thầm bên tai mình lúc này là của ai. Cô nhíu mày, không chống đỡ được sóng triều một lần nữa lại phun trào. Ga giường phía dưới đã ướt đến khủng khiếp, nơi đó của cô cũng không còn chút cảm giác đau đớn nào nữa. Sự sung sướng này không gì tả nổi, kể cả khi Hồng Ngọc từ chỗ của Hạ Lam lấy được số tiền cưới kếch xù kia cũng không làm cô thỏa mãn như hiện tại.
Thích đến mức này.. Vậy mà trước nay Hồng Ngọc không hề hay biết, còn nghĩ mấy bộ phim heo cô đã từng xem qua đều là diễn giả!
"Đừng.. Đừng làm vậy nữa.. Tôi không muốn!"
"Không muốn thật?" Văn Hóa cười tà, đẩy thật mạnh khiến Hồng Ngọc ngã chúi xuống đệm. Tiếng rên dài đầy sung sướng đánh gãy tia lý trí cuối cùng của Hồng Ngọc "Hình như không phải! Nói dối là hư, phải phạt em mới được!"
"Đừng.. Dừng lại.. A.." Hồng Ngọc đột nhiên cảm thấy bên sườn mặt xuất hiện một ánh nhìn đầy thù hận. Cô có chút phân tâm, cố gắng thu hết lí trí mở to mắt xem xung quanh một lượt. Đùa gì chứ, chuyện sung sướng này có thể từ từ hưởng thụ sau, nhưng nếu như bị người khác nhìn thấy vào lúc này, đảm bảo cô có muốn giả thanh thuần gạt người cũng không được nữa!
Diễn là nghề của cô! Sao cô có thể bỏ dễ dàng và lãng xẹt như thế?
"Văn.. Văn Hóa!"
"Sao vậy?" Văn Hóa thấy giọng nói của Hồng Ngọc có chút hốt hoảng cũng dừng động tác dưới thân lại. Hắn đưa mắt nhìn sang, bất ngờ lại chạm phải một ánh mắt nghiêm khắc đáng sợ "Ông.. Ông nội tỉnh?"
"A.." Hồng Ngọc dùng sức lực đẩy mạnh Văn Hóa khiến hắn lảo đảo ngã ra xa. Vật nam tính nửa giây trước còn bừng bừng sức sống nay ỉu xìu chán nản. Cô cắn môi sợ hãi, cố gắng thu vén toàn bộ vải rách trên người hòng che đi toàn bộ dấu hôn và da thịt lõa lồ.
Lão yêu tinh này bình thường đâu tỉnh vào giờ này? Hôm nay tự dưng mở mắt trừng trừng nhìn xuân cung đồ của hai người như thế.. Trời ạ! Nhỡ lão mà ngứa mồm nói cho người khác biết thì chết! Phải làm sao mới bịt được cái miệng này đây?
"Ông nội tỉnh lại rồi.. Văn Hóa.."
"Không cần sợ!" Văn Hóa trấn tĩnh lại rất nhanh, hắn đứng dậy, cất hàng trở lại, chỉ một khắc đã biến thân thành hoàng tử chỉn chu. Cởi áo vest bên ngoài, Văn Hóa nhanh chóng choàng lên người cô, giúp cô che đi không ít cảnh xuân. Lục tìm điện thoại trong túi áo, Văn Hóa ngạc nhiên phát hiện ra con phone đời mới nhất của mình đã không cánh mà bay xa.
Hầy, chẳng lẽ trong lúc hắn đánh nhau với đám lưu manh kia sơ ý làm rơi mất rồi?
Đen đủi thật đấy!
"Gần đây có phòng thay đồ không? Anh đi lấy quần áo cho em mặc!"
"Văn Hóa.." Hồng Ngọc gật đầu, lúc này mới kéo tay hắn nhỏ giọng nỉ non "Chỗ này Ngọc Thái kia có gắn camera, chỉ sợ chuyện vừa rồi của chúng ta.."
"Anh hiểu rồi!" Văn Hóa sầm mặt, hắn đã bị quay lén chuyện kia một lần, không muốn lần này lại bị nữa đâu! Hơn nữa lần trước là Nguyễn Hạ Lam không ra gì kia, cô ta xấu mặt hắn chẳng thèm để tâm. Nhưng lần này là Hồng Ngọc đấy, Hồng Ngọc nguyên vẹn và tinh khôi của hắn.. Làm sao hắn có thể để thằng đàn ông khác nhìn thấy thân thể của cô ấy. Nhất là khi thằng đó lại là loại chuyên chọc gậy bánh xe, muốn bôi nhọ Hồng Ngọc như thế!
"Đợi ở chỗ này, anh đi lấy quần áo cho em!"
"Nhanh quay lại nhé!" Hồng Ngọc nhìn đôi mắt trợn trừng của người nằm trên giường, sống lưng lạnh toát "Nếu đám vệ sĩ có hỏi... anh cứ nói mọi chuyện đều bình thường, đi lấy đồ vì ông Trịnh nôn ra bẩn hết người!"
"Biết rồi!" Văn Hóa sung sướng nghe tiếng anh ngọt ngào từ miệng người đẹp nói ra, trong lòng dâng đầy cảm giác hạnh phúc nôn nao. Hắn đưa tay xoa xoa gò má vẫn ửng hồng xuân tình của Hồng Ngọc, khẽ nói "Về nhà anh sẽ đền bù cho em! Xin lỗi vì khi nãy đã thô bạo như vậy!"
"Mau.. Mau đi đi!"
*
Màn kịch tình phía trước đã xem đủ, y tá Si Tình đứng trong nhà vệ sinh đến mức chân cũng đều tê cả rồi. Cô quay người dựa lưng vào tường lạnh, muốn khiến cho cái đầu nóng rực của mình thoát bớt nhiệt. Còn hot hơn phim heo nữa kìa, cái này nếu tung ra ngoài.. chỉ sợ Hồng Ngọc đó mặt mũi nhìn người cũng không còn chứ đừng nói gì đến chuyện tới TL đeo bám Ngọc Thái nữa!
Hừ, vẻ mặt dâm đãng, thân thể dây dưa kịch liệt, những câu rên rỉ không biết xấu hổ.. Cô ta đúng là loại sinh ra để quyến rũ đàn ông, bảo sao Ngọc Thái lại tỏ ra say mê như thế. Nhất định anh ấy đã bị con hồ li này khiến cho thần hồn điên đảo!
Si Tình tắt điện thoại, nhét nó vào túi áo của mình. Khi nãy đáng lẽ xong việc đo đạc cho ông Trịnh cô sẽ phải rời đi ngay. Nhưng đáng buồn thay, khi cô vừa đứng dậy ông ta đã tỉnh lại, đen đủi hơn, còn đòi uống nước và sặc đầy ra quần áo. Với tư cách là một y tá vào nghề lâu nắm, yêu bệnh nhân như người thân.. Si Tình nhận ra bản thân không thể bỏ rơi một ông cụ già yếu lại căn phòng vắng vẻ với cái áo ướt sũng kia được. Cô đến phòng để đồ, lấy một cái áo mới hoàn toàn, nhanh chóng lau dọn thân thể cho ông Trịnh, thay một cái áo mới sạch sẽ. Xong việc, Si Tình đem đồ bẩn vứt vào chậu phân loại trong nhà vệ sinh khép kín trong phòng. Ngay lúc cô khép cửa lại, bên cửa chính có người xuất hiện!
Lo sợ người đến là Ngọc Thái nghiêm khắc, Si Tình hốt đến mức nín thở. Cô đứng nép mình trong nhà vệ sinh, vừa đưa tay tắt hết âm điện thoại vừa thầm cầu mong mình không bị phát hiện.
Sau đó.. Sau đó thì hay rồi!
Kẻ đi chung với Hồng Ngọc kia không phải Ngọc Thái mà là cậu nhị thiếu cô ta luôn khẳng định là bạn thân. Bạn thân cơ đấy, bạn thân cũng có lúc cùng nhau play sm náo nhiệt đến mức đủ khiến người ta chảy máu mũi như thế! Còn dám làm ngay trước mặt ông nội mình - người vừa tỉnh lại không lâu sau cơn hôn mê dài!
Hai con thú thác loạn trên chiếc giường nhỏ hẹp, cùng nhau bày ra đủ loại tư thế đáng xấu hổ. Bọn họ cùng nhau lên tiên, cũng cùng nhau ép người bệnh đang bất lực nằm đó đến mức khiến ông cụ suýt chút ngã xuống đất. Si Tình đoán chắc ông Trịnh cũng biết đám

«  Chương 125

Chương 127 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Từ khóa tìm kiếm