Đọc Truyện theo thể loại


cre: sauvée
trong đầu các bạn đã nghĩ đến viễn cảnh nào? một con mèo ngớ ngẩn nằm thu lu trong phòng nên bị quay tròn? một thanh niên gãy chân không được xếp vào nhóm động vật nhưng vì bảo vệ mối tình đầu mà bị mẹ ghẻ nhẫn tâm xiên que? một con khỉ ốm yếu lên cơn sốt cao trong giây phút sinh tử mới cảm thấy người kia thật lòng quan trọng? hay một con hồ ly xinh xẻo được anh người yêu kịp thời cứu vớt rồi cảm động quay về với nhau?
ồ thôi đi, mình được dặn là phải sống lỗi lỗi một tí thì thiên hạ mới nhớ lâu 🙂 hoặc là thực tâm, xin lỗi vì não mình hơi bé...
.
văn toàn cuối cùng cũng lết được tới cửa phòng 305, mặc cho khói bụi mịt mù khiến cậu không ngừng khó thở. phải mau chóng lôi văn đức trở ra thật nhanh, như vậy cậu mới có cơ hội đi tìm xuân mạnh. bởi tuy đã kịp gọi báo cho đội trưởng, thế nhưng với tình hình như hiện tại, không có gì có thể đảm bảo xuân trường hoặc bất kì ai đó khác có thể lao vào đây cứu người.
phải nhanh chóng cứu văn đức ra thôi. bằng không, bạn mì của cậu sẽ đau lòng chết mất, còn cậu thì cũng chẳng còn tư cách để đối diện người ta nếu để xảy ra chuyện không hay, nên là bằng mọi giá, cậu cũng phải bảo vệ an toàn cho...
'đại ơi!'
cánh cửa phòng bệnh đột nhiên bị đạp tung trước ánh nhìn hết mực bàng hoàng của nguyễn văn toàn. cậu tròn xoe mắt, sững sờ nhìn sinh vật đang lao ra từ giữa làn khói trắng. phan văn đức mặt mũi đen nhẻm vì khói bụi, tóc tai quần áo hết mực lôi thôi, cứ thế xông ra mà nhẫn tâm đẩy cả văn toàn ngã lăn ra đất.
'ơ đức ơi! hướng này cơ...'
'đại đi với gái rồi! đại bỏ tôi đi với gái rồi...'
và cứ như vậy, theo một cách quá đỗi hoang đường và khó tưởng, phan văn đức tất tả chạy một mạch rồi hoàn toàn mất hút trước ánh nhìn thất kinh của văn toàn như vậy.
.
có những người vốn cho rằng ở bên một người là thói quen, nhưng cũng có những người lại cho rằng đó chỉ là một giấc mơ hoang đường mà vĩnh viễn chẳng thể thêm một lần chạm đến.
trong trường hợp này, nguyễn phong hồng duy rơi vào trường hợp thứ nhất, nhưng rồi cũng lại là cả trường hợp thứ hai, rằng người ấy đã từng ở bên anh như một điều hiển nhiên, nhưng rồi ngoảnh đầu nhìn lại, khoảng cách giữa hai người chẳng rõ từ bao giờ đã xa xôi tới mức chẳng thể nào đo đạc, đã xa tới mức mơ hồ nhìn thấy bóng dáng người ấy hiện lên qua ngọn lửa hồng, ấy vậy mà anh vẫn không thể cất tiếng cầu cứu, ra hiệu cho kẻ kia biết mình đang kẹt lại đây.
'duy ơi!'
'...'
'đcm mày rúc vào xó nào rồi?'
'...'
'còn sống thì hú một tiếng đi đm thương người bị xoang tí đi mày!'
hồng duy chợt bật cười ngay giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết trước sự phiền hà không như mong muốn của kẻ chẳng rõ đã hết say xỉn hay chưa kia. tiếng ho của cậu nhanh chóng rơi vào tai của người đang hết mực tập trung tìm kiếm. duy mạnh vội vã nhảy qua đống đổ nát còn đang bốc cháy, dễ dàng nhận ra gã người yêu cũ của mình nửa thân dưới đang bị tủ đồ đè lên.
duy mạnh không nói không rằng, chỉ biết gắng dùng sức nhấc tủ đồ qua một bên. chiếc tủ không nặng, nhưng nóng, thậm chí là bỏng rát. vậy nhưng duy mạnh cũng không dám buông tay, sợ rằng hành động vô ý của mình sẽ càng làm người kia thêm đau đớn. hồng duy nhận ra điều đấy nhưng cũng chỉ im lặng mà thôi. một người không hỏi, một người không nói, rốt cuộc là cách xa, hay đơn thuần chỉ là thấu hiểu?
'đi nào!'
hồng duy hết nhìn gương mặt đen nhẻm của duy mạnh, lại nhìn xuống bàn tay bỏng rộp đang được đưa về phía mình chờ đợi. lửa vẫn cháy ầm ầm bên tai, những mảng tường vụn vỡ cũng chỉ chực chờ rơi xuống, chỉ là nhiêu đó nguy hiểm cũng chẳng thể nào khiến anh cảm thấy sợ hãi bằng việc đánh mất người kia thêm dẫu chỉ một lần.
không thấy hồng duy phản ứng, duy mạnh đành vội vã dựng anh dậy, toan thảy lên lưng, nhưng người kia đã nhanh chóng từ chối.
'vẫn đi được!'
'...'

'nhanh nào, tao không muốn mày chết ở đây!'
nhận thấy rõ sự nghi kị của duy mạnh, hồng duy liền nói nhanh rồi ra hiệu cả hai cùng rời khỏi. chân anh dù đau thì cố gắng cũng vẫn đi được mà. duy mạnh hai tay vốn đã bỏng từ trước, giờ còn nghiêm trọng hơn, bắt hắn dùng sức cõng anh hẳn sẽ đau lắm. chắc chắn cả hai sẽ cùng sống để rời khỏi nơi này, vậy nên đừng ai nợ ai, để nếu có thể làm lại thì sẽ có thể nhẹ lòng, chẳng phải bận tâm đến thứ gọi là ân huệ.
'mạnh này...'
hồng duy chỉ kịp gọi tên người kia một tiếng, nhưng rồi những lời không biết phải bắt đầu từ đâu cũng đột nhiên câm lặng trước cái xiết tay thật chặt của đối phương. duy mạnh không nói không rằng, chỉ biết kéo chiếc áo khoác của hồng duy lên che đầu anh rồi vội vã kéo tay anh băng băng về hướng cửa.
đừng chết ở đây, chúng ta còn rất nhiều điều còn chưa kịp nói...
.
phan văn đức như một vị thần, đường hoàng tìm mọi cách thoát ra khỏi đám lửa để đi tìm cậu người yêu kém tuổi. trong giây phút loạn lạc, anh đã vô thức cầm điện thoại thực hiện một cuộc gọi đi, vậy mà đầu bên kia vừa có tín hiệu, anh còn chưa kịp nói gì đã nghe tiếng con gái vang lên: "người yêu ơi con mèo già nào đấy gọi anh nè!"
ba máu sáu cơn, không chấp nhận nổi hiện thực quá đỗi hoang đường này, văn đức đã chủ động dập máy và đá bay cửa để tức tốc đi tìm nguyễn trọng đại. thế là mặc cho hoả hoạn, mặc cho đổ vỡ, anh cũng chẳng buồn quan tâm, cứ vậy lừng lững băng qua biển lửa để đi đồ sát cả dải ngân hà.
'ơ mạnh...'
nhưng rồi những bước chân của văn đức cũng buộc phải ngừng lại, cũng như cơn cuồng sát trong anh cũng bất ngờ nguôi ngoai khi anh bắt gặp dáng dấp quen thuộc của gã đồng đội đang nằm vất vưởng bên cầu thang bộ.
văn đức hoảng loạn lao tới dựng bạn mình dậy, cũng vì hốt hoảng mà chửi bậy theo:
'đù mẹ sao mày lại nằm đây?'
'... có sao không?' dù ngạc nhiên nhưng xuân mạnh cũng đành gác thắc mắc của mình lại mà vội nhìn bạn mình một lượt từ trên xuống như kiểm chứng.
'tao không. nhưng mày...'
'không sao là tốt rồi!'
'để tao đưa mày ra!'
văn đức gật gật đầu rồi vội dựng bạn dậy, vất vả dìu nhau bước đi, hành lang bệnh viện hôm ấy dù cháy dữ dội tới đâu cũng buộc lòng phải ghi nhớ bóng dáng một người gãy tay dìu một kẻ gãy chân hớt hải tìm đường tháo chạy.
'chết! thằng toàn...'
'sao?'
'tao tưởng mày bị kẹt nên bảo nó đi cứu mày, nó đâu rồi?'
'bị tao đẩy ngã rồi.'
'cái đ*o...'
'bình tĩnh bình tĩnh! chân tay nó lành lặn cả mà, nãy tao còn thấy bóng nó chạy qua trước mặt, chắc không sao đâu, mày lo cho mày trước đi!'
'nhỡ nó quay lại tìm tao...'
'bình tĩnh! đưa mày ra nếu không thấy toàn tao sẽ vòng lại tìm nó...'
'nhưng tao cũng không muốn mày có chuyện, đừng bao giờ có chuyện...'
những lời của xuân mạnh vốn chỉ như độc thoại với bản thân, ấy vậy

«  187. chỉ cần em an toàn [1]

189. đọc gì hôm nay? »

Loading...
#daiduc #dungchinh #dunghau #dungtrong #fanfiction #manhduy #thanhphương #u23 #u23vn

Mục lục

1. là gì

2. trên hay dưới

3. lựa chọn

4. ghen

5. điều đặc biệt

6. thường châu

7. dỗi

8. khoảnh khắc

9. cuộc bình chọn

10. tỏ tình

11. tết

12. ai là thủ phạm?

13. chia tay

14. chấn thương

15. tin nhắn

16. hỏi

17. xin lỗi

18. nói dối

19. ghét

20. ba từ

21. tìm

22. 421

23. món quà

24. tin nhắn nặc danh

25. hứa

26. sợ mất

27. cá cược

28. mất đồ

29. hành động

30. nhớ

31. hối hận

32. đau

33. lời thú nhận

34. nói thầm

35. hậu cá cược

36. 1001 kiểu ghen tuông của trần đình trọng

37. alive or dead: đoàn văn hậu

38. khác

39. giận

40. biến mất

41. quên

42. phàn nàn

43. hôn

44. thường châu [2]

45. điều ngọt ngào

46. bùi tiến dũng 280297 - 280218

47. tỏ tình

48. phan văn đức hậu cung li kì truyện

49. hát

50. thói quen xấu

51. 19 ❤️ 06

52. thất vọng

53. trốn tập

54. phạt

55. congphuong_diamond insta

56. nhật ký của nguyễn trọng đại

57. thay đổi

58. những tin nhắn

59. truth or dare

60. muốn nghe

61. tai nạn

62. những tin nhắn [2]

63. bùi tiến dũng và con số 13

64. câu đầu tiên

65. nhật ký công chúa - ngày hoảng loạn

66. mất tích

67. mười 7 tuổi

68. nổi giận

69. 2005

70. tình yêu

71. lạc

72. bản báo cáo của cục moe

73. sau trận chiến

74. đội trưởng là để yêu thương

75. gặp phụ huynh

76. ôm

77. thang máy

78. đám trẻ nhà thầy park

79. quá khứ

80. yêu xa

81. 20 💔 05

82. trong mắt các anh, bé út vẫn là duy nhất

83. bùng binh

84. những câu hỏi, em, và nỗi nhớ nơi anh

85. xem phim

86. một tỉ

87. nguôi giận

88. không còn

89. độc ác

90. phản bội

91. nói dối và nói thật

92. valentine trắng

93. tin nhắn bị huỷ

94. nhật ký đốt nhà của trần đình trọng

95. tin nhắn tỏ tình

96. mưa

97. ngu

98. trễ hẹn

99. cảm động

100. nửa đêm

101. xót xa

102. xưng hô

103. lễ đường

104. say

105. cuộc bình chọn [2]

106. nếu - thì

107. nói dối [2]

108. yêu, cưới, giã

109. đàn ông đích thực

110. những tin nhắn [3]

111. trước hay sau

112. câu nói

113. không biết

114. biết

bonus: mời phụ huynh

115. làm gì?

116. mệt mỏi

117. khoảng cách

118. ốm

119. 'thôi mà, thôi'

120. u23 vs pox

121. vì em che cả bầu trời

122. thất hứa

123. phan văn đức và ngày trời nổi bão

124. cha

125. con gái

126. không phải

127. say [2]

128. khai báo

129. có lỗi

130. về nhà

131. xa

132. 5 điều

133. 5w

134. 1/4

135. cập nhật tình hình

136. những mẩu hội thoại

137. qua một đêm

138. tìm trẻ lạc

139. sos

140. ánh nắng của mèo

141. 'tao đã làm gì?'

142. tụ họp

143. sao băng

144. điều quan trọng

145. bộ phận

146. về bên

147. confession

148. buông tay

149. lí do

150. cơ hội

151. không bao giờ

152. 101 kiểu hôn

153. nợ

bonus 2. hoán đổi

bonus 3. hoán đổi [2]

154. hỏi

155. đột ngột

156. 14 vs 19

157. cục moe của đội trưởng

158. thứ 6 ngày 13

159. dấu vết

160. chấp niệm

161. gần

162. thay lòng

163. chó, mèo và đám lửa

164. làm sao buông tay

165. giang hồ đồn

166. cuộc ghé thăm của jav boy

167. lửa bén tới mông

168. ngày sai trái

169. bao lâu

170. một ngày

171. hạnh phúc

172. quả báo

173. mất điện

174. phòng khám dã chiến của em bé

175. không bao giờ [2]

176. hiến máu

177. phụ huynh [2]

178. 'tao no rồi!'

179. đội trưởng, cháy lên đi!

180. bệnh nan y

181. tin đồn

182. bản tường trình

183. hộp nhắn gửi

184. offline bệnh viện

185. 'anh sao rồi?'

186. cháy

187. chỉ cần em an toàn [1]

188. chỉ cần em an toàn [2]

189. đọc gì hôm nay?

190. chuyện gì đã xảy ra?

bonus 4 : ảnh [1]

191. về

192. mơ

193. thắc mắc

194. oan

195. ba giây

something

Từ khóa tìm kiếm