Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Chương 491: Vết sẹo trên đùi (1)
Nước sôi để nãy giờ cũng đã dần nguội, Tần Chỉ Ái cầm một cái ly sạch rót cho Cố Dư Sinh, sau đó lại nhanh chóng quay lại ban công.
Cách hai ban công có tường ngăn, cho nên Tần Chỉ Ái có duỗi thẳng tay cũng chưa đưa đến được tay của Cố Dư Sinh.
Tần Chỉ Ái với mãi cũng không tới, cuối cùng bỏ cuộc, lại chỉ chỉ phía sau lưng mình: "Cố tổng, hay là tôi đưa qua cửa trước cho anh?"
"Không cần." Cố Dư Sinh nhàn nhạt từ chối.
Tần Chỉ Ái cho rằng Cố Dư Sinh không muốn uống nước nữa, "Ơ" một tiếng, rút tay về, lui về một bước, vừa mới chuẩn bị nói câu chúc ngủ ngon rồi rời đi, không ngờ Cố Dư Sinh lại đi đến ban công đẩy chậu cây trên ban công sang một bên, sau đó lúc Tần Chỉ Ái còn chưa biết hắn muốn làm gì thì Cố Dư Sinh đã nhảy lên tường một cái.
Cô ở lầu 10, ở độ cao hơn ba mươi mét.
Gió Bắc thổi vù vù khiến cả người hắn có vẻ lay động.
Tần Chỉ Ái sợ đến nỗi nắm chặt ly nước trong tay, vừa mới run rẩy gọi: "Cố tổng." Cố Dư Sinh liền nhảy xuống ban công chỗ cô, từ từ ngổi dậy, đứng thẳng trước mặt cô."
Mãi đến khi Cố Dư Sinh lấy ly nước trong tay cô, Tần Chỉ Ái mới hồi phục lại tinh thần từ một màn nguy hiểm như vậy, sắc mặt cô tái nhợt, giọng nói nghe lại càng run rẩy hơn: "Vừa rồi quá nguy hiểm... lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?"
Cố Dư Sinh uống nước ừng ực, giống như nghe chuyện cười, hắn cong môi, hời hợt nói: "Sao có thể như vậy được? Đây có là gì đâu chứ? Cô chưa từng thấy tôi ở bộ đội, lúc đó chúng tôi còn huấn luyện đáng sợ hơn như vầy nhiều, giống như Ninja vậy đó..."
Bình thường Cố Dư Sinh rất ít nói, nhưng bây giờ hắn lại nói chuyện thoải mái như vậy lại làm cho người ta có cảm giác thân thiết hơn rất nhiều.
Chỉ là sau khi hắn nói xong, dường như đụng đến một chuyện gì đó không vui, hắn lại trầm mặc.
Tần Chỉ Ái có thể nhận thấy được, đầu ngón tay hắn cầm ly nước vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.
Cô nghĩ, nhất định là vì lúc nãy hắn nghĩ đến hai chữ "bộ đội" nên mới trở nên như vậy.
Tần Chỉ Ái phải giả vờ như không biết, mở miệng thay đổi đề tài: "Cố tổng, sao trễ như vầy rồi anh còn chưa ngủ?"
Cố Dư Sinh khôi phục lại trạng thái bình thường, uống thêm một ngụm nước, sau đó dập thuốc lá trong tay, trả lời: "Vừa mới xong việc, tôi muốn hóng mát một chút."
Làm gì có chuyện vừa xong việc, rõ ràng cô nhìn thấy hắn đã hút một đống tàn thuốc dưới chân, chắc hẳn đã đứng đó một tiếng đồng hồ rồi.
Tần Chỉ Ái không dám vạch trần Cố Dư Sinh, chỉ cong môi cười nhạt, sau đó nằm nhoài trên hàng rào ban công, nhìn chằm chằm vào hư không, những tán cây không ngừng đung đưa vì bị gió thổi bay, lại hỏi: "Vậy còn anh Vương, anh ấy ngủ chưa a?"
"Ừ" Cố Dư Sinh trả lời xong, lại thấy câu trả lời của mình quá ngắn gọn, lại nói thêm: "Đã ngủ nãy giờ rồi."
Dừng một chút, Cố Dư Sinh lại hỏi: "Còn cô xem tivi gì mà muộn như vậy vẫn chưa ngủ?"
"Một bộ phim Hàn Quốc." Tần Chỉ Ái ngừng một chút, rõ ràng biết Cố Dư Sinh không có hứng thú nhưng lại nói tiếp: "Là chuyển thể từ một bộ truyện tranh nhưng lại rất có sáng tạo."
***
Chương 492: Vết sẹo trên đùi (2)
“Ừ.” Cố Dư Sinh thật sự không có hứng thú với phimHàn Quốc,nhưng hắn vẫn tỏ vẻ rất chăm chú trả lời.
Hai người nói chuyện với nhau một lúc làm bầu không khí thoải mái hơn rất nhiều, Tần Chỉ Ái dần cũng không còn căng thẳng nữa, não thả lỏng, trò chuyện với Cố Dư Sinh cũng tự nhiên hơn một chút, trong lúc nhất thời không chú ý, cô lại vô tình hỏi thắc mắc trong lòng mình: “Sao Cố tổng lại không về phòng mình?”
Hỏi xong, Tần Chỉ Ái mới ý thức được chính mình đã hỏi những gì, có thể nào hắn sẽ cảm thấy cô quản nhiều chuyện của hắn quá không, trong lòng cô lại có một con cừu nhỏ chạy loạn.
“Nếu như có thể trở lại thì sẽ không…” có lẽ là cũng vừa cùng cô nói chuyện quá hợp ý nên cũng không cảm thấy vấn đề mà cô hỏi không ổn, cũng không có gì quá lớn, đến khi hắn phát hiện mình sắp nói ra hết những gì trong lòng thì cũng đã nói được nửa câu rồi.
Cố Dư Sinh vội ngưng lại, bưng ly nước đã nguội lạnh lên uống một hớp, sau đó lại nhìn về phía cô.
Đáy mắt trong suốt đen huyền, hầu như hội tụ tất cả các ánh sáng, sáng đến chói mắt, khuôn mặt hắn hầu như cũng trở nên ngỡ ngàng trước vẻ đẹp đó.
Không biết có phải đã quá trễ rồi hay không, hắn hơi mệt, cả người cũng không thể kiềm chế được, vẫn là ánh mắt rất giống Tiểu Phiền Toái của cô khiến hắn say rồi, hắn nhìn cô một chút, không biết tại sao lại bỗng nhiên lẩm bẩm nói nhỏ một câu: “Tiểu Phiền Toái…”
Sẽ không cái gì chứ?
Tần Chỉ Ái còn đang chờ hắn nói hết, trong mắt có chút khó hiểu.
Cô nghĩ trăm ngàn lần nhưng lại không nghĩ tới hắn mở miệng lại nói ra ba chữ Tiểu Phiền Toái.
Giống như có một thứ đồ gì đó đánh trúng tim cô, làm cho hơi thở và nhịp tim của Tần Chỉ Ái như dừng lại.
Tiểu Phiền Toái… lúc cô đóng giả làm Lương Đậu Khấu, hắn vẫn luôn gọi cô như vậy… hắn đột nhiên nói ba chữ này vào lúc này là có ý gì?
Tần Chỉ Ái vừa mới lén khóc hai lần lúc này trong mắt lại trở nên cay xòe, cô cầm lấy lan can, tay run lên, cả môi cũng run đến kỳ cục.
Một trận gió mạnh quật thẳng lên mặt cô, khiến cô bén đau.
Tần Chỉ Ái hoàn hồn, vội vàng dời mắt khỏi Cố Dư Sinh, sau đó rũ mi mắt, trong lòng cố gắng bình tĩnh lại, đến khi cô thấy tâm trạng của mình đã bình thường rồi mới cười nhẹ, chậm chạp mà buồn bực lên tiếng hỏi lại: “Cố tổng, anh vừa mới nói gì vậy?”
Giọng nói không phải của Tiểu Phiền Toái làm cho Cố Dư Sinh hoảng hốt giật mình tỉnh lại.
Hắn hơi đảo mắt, nhìn cô một chút, lại trầm mặc thu lại tầm mắt, yên lặng đứng một lát mới lên tiếng: “Ngoài này lạnh rồi, cũng trễ như vậy, cô nên vào trong nghỉ ngơi sớm một chút.”
Nói xong, hắn đưa ly nước trong tay đưa cho Tần Chỉ Ái.
Tần Chỉ Ái nhận, ngữ khí bình thường: “Tạm biệt Cố tổng, ngủ ngon.”
“Ừ.” Cố Dư Sinh không nhìn cô, chỉ nhìn chằm chằm vào hư không, đến khi cô quay vào chuẩn bị mở cửa vào phòng mới hoàn hồn lại nói: “Ngủ ngon.”
Bước chân Tần Chỉ Ái dừng lại, không quay đầu lại, cũng không nói gì, chỉ cất bước vào phòng.
Lúc cô đưa tay đóng cửa sổ, ngẩng đầu lên, Cố Dư Sinh vẫn duy trì tư thái lúc nãy đứng ngoài ban công đưa lưng về phía cô.
Không biết có phải là ảo giác hay không, cô luôn thấy giờ phút này, Cố Dư Sinh có đầy cô đơn và đau thương trong lòng.
***
Chương 493: Vết sẹo trên đùi (03)
Cô nuốt một ngụm nước bọt, từ từ dùng sức đóng cửa, lúc cửa sắp khép lại, cô còn mơ hồ có thể nghe được tiếng nói rất nhỏ tan vào trong gió, lúc ẩn lúc hiện: “Tôi sẽ không trở lại phòng của mình.”
Tần Chỉ Ái giống như bị điểm huyệt, cả người cứng đờ.
Hắn muốn nói cho cô nghe, nhưng sao lại phải nói thầm?
Tôi sẽ không trở lại phòng của tôi… ý của hắn là, hắn biết Lương Đậu Khấu ở trong phòng của hắn rồi, nhưng hắn cũng vì cô ta mà không muốn trở về phòng của mình sao?
Hứa Ôn Noãn đã nói với cô hắn đã phát hiện Lương Đậu Khấu tìm người đóng giả rồi, vì vậy mà mối quan hệ của hai người bọn họ mới tệ như vậy sao?
Tần Chỉ Ái thật sự rất vất vả mới có thể bình tâm lại, lần thứ hai lại hít thở không thông.
Cô nhìn bóng lưng của hắn, yên lặng một chút, ép chính mình thu lại tầm mắt, nhẹ nhàng đóng cửa lại, kéo rèm cửa sổ,

«  Chương 481-490: Tôi ở chung phòng với anh ấy (1-10)

Chương 501-510: Cây xoài nước, phiền toái nhỏ, kết thúc (1-10)  »

#diepphida #love #ngontinh #niên #phan2 #thiếu #thuyet #tieu

Mục lục

Chương 201: Cô chờ đợi vô ích rồi. (1)

Chương 202: Cô chờ đợi vô ích rồi. (2)

Chương 203: Cô chờ đợi vô ích rồi. (3)

Chương 204: Cô chờ đợi vô ích rồi. (4)

Chương 205: Cô chờ đợi vô ích rồi (5)

Chương 206: Cô chờ đợi vô ích rồi (6)

Chương 207: Cô chờ đợi vô ích rồi (7)

Chương 208: Cô chờ đợi vô ích rồi (8)

Chương 209: Cô chờ đợi vô ích rồi (9)

Chương 210: Cô chờ đợi vô ích rồi (10)

Chương 211: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (1)

Chương 212: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (2)

Chương 213: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (3)

Chương 214: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (4)

Chương 215: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (5)

Chương 216: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (6)

Chương 217: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (7)

Chương 218: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (8)

Chương 219: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (9)

Chương 220: Mỗi ngày hắn thay đổi một chút (10)

Chương 221-223: Vợ người ta (1-3)

Chương 224-229: Vợ Người Ta (4-9)

Chương 230: Vợ Người Ta (10)

Chương 231-232: Tìm tôi đánh cô ấy, cô đáng sao? (1-2)

Chương 233-235: Tìm tôi đánh cô ấy, cô có tư cách sao? (3-5)

Chương 236-238: Tìm tôi đánh cô ấy, cô có tư cách sao? (6-8)

Chương 239-240: Tìm tôi đánh cô ấy, cô có tư cách sao? (9-10)

Chương 241: Phi Tử Hậu Cung Tranh Sủng (1)

Chương 242-244: Phi Tử Hậu Cung Tranh Sủng (2-4)

Chương 245-247: Phi Tử Hậu Cung Tranh Sủng (5-7)

Chương 248-250: Phi tử hậu cung tranh sủng (8-10)

Chương 251-253: Yêu chính là, nhiều lần ngoại lệ (1-3)

Chương 254-260: yêu chính là, nhiều lần ngoại lệ (4-10)

Chương 261-262: Mặc dù không đẹp nhất, nhưng là duy nhất (1-2)

Chương 263-266: Mặc dù không đẹp nhất, nhưng là duy nhất (3-6)

Chương 267-268: mặc dù không đẹp nhất, nhưng là duy nhất (7-8)

Chương 269-270: mặc dù không đẹp nhất, nhưng là duy nhất (9-10)

Chương 271: Tính tình của hắn tốt lên là vì cô (1)

Chương 272-274: Tính tình của hắn tốt lên là vì cô (2-4)

Chương 275-277: Tính tình của hắn tốt lên là vì cô (5-7)

Chương 278-280: Tính tình của hắn tốt lên là vì cô (8-10)

Chương 281-283: Dùng trăm phương ngàn kế thăm dò (1-3)

Chương 284-286: Dùng trăm phương ngàn kế thăm dò (4-6)

Chương 287-289: Dùng trăm phương ngàn kế thăm dò (7-9)

Chương 290: Dùng trăm phương ngàn kế thăm dò (10)

Chương 291-292: Em vẫn luôn uống thuốc này? (1-2)

Chương 293-295: Em vẫn luôn uống thuốc này? (3)

Chương 296-298: Em vẫn luôn uống thuốc này? (6-8)

Chương 299-300: Em vẫn luôn uống thuốc này? (9-10)

Chương 301: Về sớm (1)

Chương 302-304: Về sớm (2-4)

Chương 305-307: Về Sớm (5-7)

Chương 308-310: Về sớm (8-10)

Chương 311-314: Ai đúng ai sai có quan trọng không? (1-4)

Chương 315-317: Ai đúng ai sai có quan trọng không? (5-7)

Chương 318-320: Ai đúng ai sai có quan trọng không? (8-10)

Chương 321-323: Tiểu Phiền Toái, chúng ta sinh em bé đi (1-3)

Chương 324-326: Tiểu Phiền Toái, chúng ta sinh em bé đi (4-6)

Chương 327-330: Tiểu Phiền Toái, chúng ta sinh em bé đi (7-10)

Chương 331-332: "Đích"

Chương 333-335: "Đích"

Chương 336-338: "Đích"

Chương 339-340: "Đích"

Chương 341: Cố Dư Sinh, em là Tần Chỉ Ái. (1)

Chương 342-344: Cố Dư Sinh, em là Tần Chỉ Ái. (2-4)

Chương 345-347: Cố Dư Sinh, em là Tần Chỉ Ái. (5-7)

Chương 348-350: Cố Dư Sinh, em là Tần Chỉ Ái. (8-10)

Chương 351-360: Chỉ nguyện có khởi đầu, không kết thúc (1-10)

Chương 361-370: Chỉ cần em phủ nhận, anh sẽ tin em (1-10)

Chương 371-380: Nhẫn trong bụi cỏ (1-10)

Chương 381-390: Vợ của anh không phải là vợ của anh (1-10)

Chương 391-400: Không phải là thích, mà là yêu sâu đậm (1-10)

Chương 401-410: Hắn vì uống nhầm một ánh mắt, yêu cô suốt cuộc đời (1-10)

Chương 411-420: Là Tiểu Phiền Toái, không phải Lương Đậu Khấu (1-10)

Chương 421-430: Làm ơn trả tiền lại cho tôi (1-10)

Chương 431-440: Tôi chỉ nghĩ đến một tương lai mà thôi (1-10)

Chương 441-450: Không thể nào quên được thâm tình (1-10)

Chương 451-460: Chào anh, em là Tần Chỉ Ái (1-10)

Chương 461-470: Điều tra cô ấy (1-10)

Chương 471-480: Điều tra cô ấy (11-20)

Chương 481-490: Tôi ở chung phòng với anh ấy (1-10)

Chương 491-500: Vết sẹo trên đùi (1-10)

Chương 501-510: Cây xoài nước, phiền toái nhỏ, kết thúc (1-10)

Chương 511-520: chờ ngày người quay về (1-10)

Chương 521-530: chờ ngày người quay về

Chương 531-540: Cô bé mà tôi yêu bỏ đi rồi (1-10)

Chương 541-550: Cô bé mà tôi yêu bỏ đi rồi (11-20)

Chương 551-560: Bất ngờ mang thai (1-10)

Chương 561-570: Bất ngờ mang thai (11-20)

Chương 571-580: Bất ngờ mang thai (21-30)

Chương 581-590: Tiểu A, có cơ hội chúng ta gặp mặt đi. (1-10)

Chương 591-600: Thì ra Tiểu A chính là cô (1-10)

Chương 601-610: Tình cảm tám năm của cô, chính là hắn (1-10)

Chương 611-620: Chữ trên tiền giấy (01-10)

Chương 621-630: Hạnh phúc của anh chính là nhìn thấy em được hạnh phúc

Chương 631-540: Gặp ba lần, yêu tha thiết ba lần (1-10)

Chương 641-650: Trời xanh chờ cơn mưa dịu dàng, còn anh đang chờ đợi em (1-10)

Chương 651-660: Tiểu Phiền Toái, anh thích em (1-10)

Chương 661-670: Tiểu Phiền Toái, anh thích em. (11-16); Chờ anh tỉnh lại (1-4)

Chương 671-680: Chờ anh tỉnh lại (5-14)

Chương 681-690: Em còn yêu anh thật sao? (3-12)

Chương 691-700: Em còn yêu anh thật sao

Chương 701-710: Đồng ý để anh liên lụy em suốt đời không? (1-10)

Chương 711-720: Đồng ý để anh liên lụy em suốt đời không? (11-20)

Chương 721-730: Hứa với em sống đến răng long đầu bạc (1-10)

Chương 731-740: Chân tướng tai nạn xe(1-10)

Chương 741-750: Chân tướng của tai nạn xe(11-20)

Chương 751-760: Một màn kịch lớn (1-10)

Chương 761-770: Một màn kịch lớn (11-20)

Chương 771-780: Núi sông này sẽ bảo vệ anh (1-10)

Chương 781-790: Núi sông này sẽ bảo vệ anh (11-20)

Chương 791-800: Tình cảm chân thành vượt qua sinh tử (1-10)

Chương 801-810: : Tình cảm chân thành vượt qua sinh tử (11-20)

Chương 811-820: Tình cảm chân thành đơm hoa kết trái (5-14)

Chương 821-830: Yêu em từ đó (1-10)

Chương 831-840: Yêu em từ đó (11-20)

Chương 841-850: Yêu em từ đó (21-30)

Chương 851-860: Ở chung một nhà với người dưng (4-13)

Chương 861-870: Cô cũng cút cho tôi (4-13)

Chương 871-880: Một chút thành ý(1-10)

Chương 881-890: Yêu là tác thành, không phải chiếm hữu (1-10)

Chương 891: Yêu là tác thành, không phải chiếm hữu (11-20)

Chương 901-910: Ấm áp mà hắn tạo nên (1-10)

Chương 911-920: Chúng ta gặp mặt đi (1-10)

Chương 921-930: Yêu cô ấy sớm hơn cậu, sâu hơn cậu (1-10)

Chương 931-940: Thì ra Linh Độ chính là hắn

Chương 941-950: Hủy Diệt giả cùng Sơ Thủy giả

Chương 951- 960: Mỗi một trang trong sinh mạng, đều là em.

Chương 961-970: Để lại đồng hồ đeo tay (1-10)

Chương: 971- 980

Chương 981-990: Lúc lặng lẽ yêu em (9)

Chương 991-1000: Chuyện cuối cùng làm vì em (1)

Chương 1001-1010: Người dưng xa lạ, không hẹn gặp lại (1-10)

Chương 1011: Người dưng xa lạ, không hẹn gặp lại (11-20)

Chương 1021-1030 kết cục + sách mới tháng tư

Chương 1031-1040: Cô ấy là chị dâu của tôi (1-10)

Chương 1041-1050: Đi theo anh, được không? (1-10)

Chương 1051: Đi theo anh, được không? (11)

Từ khóa tìm kiếm