Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới




Chương 17:
Lời nói ngọt như đường này chắc khiến cả đám con gái trong công ty đổ hết chứ chằng vừa, còn về An An nghe xong chắc khác gì sét đánh ngang tai
Có phải vừa rồi cô được tỏ tình không, cái này có được xem là tỏ tình không nhỉ? Còn nữa, lạ là ở chỗ cô cảm thấy người mình nóng ran lên, cả mặt lẫn tai cũng vậy
Để chắc chắn vừa rồi có phải là một trò đùa mới hay không, cô ngước mặt lên nhìn Boss, cố gắng bình tĩnh hỏi lại
-Là đùa thôi phải không?- giọng An An hơi run
Nhìn đôi mắt của An An đã đỏ lên dường như là sắp khóc, Phong Mạc Tử im lặng không nói gì, hàng lông mi mệt mỏi khẽ trùng xuống.
Buông cô ra, Mạc Tử đi đến bên bàn làm việc cầm tập tài liệu lên ném vào người cô nói
-Phải!Tất cả là giả, nên cô đừng hiểu lầm. Tập tài liệu này mong cô xử lí ngay trong hôm nay.
Cậu nói với giọng lạnh lùng không thương tiếc, hình như là đang rất tức giận. Cách xưng hô cũng thay đổi, đối xử với cô lạnh nhạt.
An An biết điều cũng chẳng nói gì thêm, nhặt tài liệu rơi dưới đất đem ra ngoài. Chẳng hiểu sao nghe được câu trả lời như ý mình muốn lại cảm thấy đau, cảm thấy như bị bóp nát, cô cố gắng đi thật nhanh ra ngoài để lau nước mắt.
Nếu nói An An đau thì có lẽ người đàn ông trong căn phòng im lặng không một tiếng động kia còn tệ hơn rất nhiều. Phong Mạc Tử thở dài, thì ra cô vẫn chẳng bao giờ tin tưởng cậu đến một lần, bấy nhiêu thứ cậu làm vì An An lại trờ thành trò đùa trong mắt cô.
Người con gái này, thật khiến người ta muốn bóp chết. Rốt cuộc Phong Mạc Tử cậu làm thế nào mới chiếm chọn trái tim một người con gái. Cậu cố gắng như vậy đổi lại chỉ là một sự nghi ngờ.
-------------------------------------
Ở trên sân thượng, có một cô gái ngồi bơ phờ cả một lúc lâu, như người mất hồn cô gái cứ hướng về một phía nhìn thật xa xăm.
Cô gái này chằng ai khác ngoài An An
Buổi chiều, hoàng hôn rõ đẹp nhất là khi nhìn từ một nơi cao như thế này, giá mà được trôi theo đám mây kia tuyệt biết mấy. Rồi tiếng điện thoại kéo cô về hiện tại, An An ủ rũ nghe máy
-Alo!
-Xin chào! Cô là Phương Hoài An phải không?- Đầu máy bên kia
-Phải, xin hỏi ai vậy, tìm tôi có việc gì
-Chúng tôi là người bên xyz, hiện căn nhà cô đang thuê đã bị tịch thu, đồ đạc của cô vẫn đang trong nhà nên mong cô thu dọn nhanh cho.- Đầu máy bên kia
Vừa nghe xong, An An ngạc nhiên đứng hẳn dậy hỏi
-CÁI GÌ? Tôi sẽ về nhanh nhất có thể
.....
.....
.....
Hiện An An đang cực khổ kéo cái vali đi trên con đường đèn, trời thì tối bụng thì đói, thật là biết cách trêu người.
Cũng tại cái người cô thuê nhà, ăn chơi kiểu gì đến nỗi phải bán nhà thế kia, làm liên lụy tới những người như cô cũng chẳng có chỗ ở.Cũng hên, vẫn được đền bù xứng đáng theo thỏa thuận trước.
Giờ An An thật chẳng biết đi đâu, cầm điện thoại lên, cớ sao cái số Boss Phong nó hiện hàng đầu tiên mới đau. Mặt cô giờ không đủ độ dày mà bám víu cầu xin thương tình ở mấy ngày đâu, với lại chuyện hôm nay cũng đủ mệt rồi.
An An nghĩ nghĩ, cuối cùng quyết định nhờ vả con bạn thân chắc nó thì không thành vấn đề nhưng vấn đề là ở chỗ thằng bạn trai nó.
Bấm điên thoại, cô gọi
Ở phía bên kia
-Tránh ra! Em còn nấu đồ ăn- Cô gái bực bội đủn chàng trai đang làm loạn trên người mình ra, mặt còn hơi đỏ
-Đồ ăn để sau đi, giờ anh muốn thưởng thức thứ khác cơ, Hạ Linh- Chàng trai có khuôn mặt chững chạc này lại đang làm nũng như trẻ con
-Lập Triết, tên dê xồm này....
Còn chưa chửi xong Linh đã bị tên đáng ghét kia vồ lấy hôn tới tấp, không kịp phản ứng đã bị hắn cởi cúc áo ngủ
Lập Triết thỏa mãn nhìn bé con chịu sự dày vò của mình, tưởng chừng sắp nuốt được mồi ngon thì điện thoại gọi tới. Linh đủn hắn ra nhanh tay với lấy điện thoại trên bàn
-Alo! An hả? Có chuyện gì mà gọi muộn vậy- Linh đang nghe máy mà tên kế bên không chịu tha cho cô cứ quấn lấy cô như đỉa
-À...Linh này, cho tao ở nhờ nhà mày vài ngày được không?- An An bên kia nói hơi chập chừng như thế rất khó khăn
Linh nghe An nhờ vả mà sướng như điên, thế là cô có thể an an ổn ổn mấy ngày không bị tên đó ném lên giường hành hạ, lập tức trả lời không thèm hỏi Lập Triết
-Ô tô kê! Cả tháng cũng được, vậy mày đang ở đâu tao đến đón- Linh nói với giọng vui vẻ mà quên mất sự tồn tại của Lập Triết
-Vậy nhé! Cứ đợi ở đó
Linh nói chuyện xong, quay lại thì không thấy hắn đâu, đi ra ngoài phòng khách thì nhìn thấy hắn đang ngồi một góc khuôn mặt đẹp trai đang bí xị
Linh cười cười, tiến lại chỗ Lập Triết hỏi
-Sao thế? Ngồi đây không sợ lạnh à
-Lạnh chứ nhưng ai đó coi tôi như không khí còn lạnh hơn- hắn vừa nói vừa ôm cái gối tỏ vẻ oan ức
Linh nhìn cái bản mặt đẹp trai của hắn đang giận thì ôm bụng cười nghiêng ngả, bất giác nói
-Lập Triết, anh rất dễ thương
-Em vừa nói dễ thương?- Mắt Lập Triết nheo lại, miệng cười nguy hiểm nhìn Linh như muốn ăn tươi nuốt sống
-A! tha cho em
Hạ Linh quên mất hắn rất kị từ 'dễ thương', nên mỗi lần cô buột miệng nói hắn dễ thương lập tức bị trừng phạt, bây giờ cũng không ngoại lệ. Linh bị hắn kéo ngã trên ghế, môi cũng bị khóa lại còn tay cũng bắt đầu nghịch ngợm.
-Lập Triết! Xin lỗi mà, đừng như vậy bạn em đang chờ đấy- Linh cực khổ van xin cầm thú
Cầm thú không chịu, đòi ăn xong mới cho đi. Thế là căn phòng toàn mảng tình êm ái dịu nhẹ
---------ta là Triết Cầm thú thích ăn sạch Linh nhi --------------------------------


An An trong khi ngồi đợi bạn mở điện thoại ra lướt web, chả hiểu đầu óc làm sao mà cứ nghĩ đến con người kia, nhìn cái gì cũng hiện ra Boss, đáng ghét.
Bụng cô kêu nãy giờ mà vẫn không thấy tăm hơi con mắm đấy đâu cả, quái lạ làm gì mà lâu thế không biết, đừng bảo nó định bỏ cô ngủ ngoài luôn chứ.
Còn đang nghĩ thì chiếc xe hơi sang trọng từ đâu bỗng tiến đến chỗ cô, một cô gái mặc áo thung quần jean bước xuống.
Ra là Linh,
Dạo này giàu quá nhỉ, đón cô mà cũng phải dùng xe bạn trai cơ đấy, chắc khoe đây mà.
- Cô thư ký xinh đẹp sao lại ở ngoài đường thế này!- Linh nói với giọng đầy mệt mỏi, dường như cô vừa trải qua chuyện gì đó thì phải.
-Mày đừng có nói nữa, tao đói lắm rồi
An An nói xong thì nhìn người con trai trong chiếc xe Chevrolet đắt tiền, cô đoán chắc là bạn trai của Linh. Người con trai ấy trông có vẻ khá trầm tính, từ nãy tới giờ chỉ ở trong xe chứ không bước ra ngoài.
-Đi! Về nhà tao, rồi kể mọi chuyện cho tao nghe- Linh nói
Bước vào xe, giờ mới được tận mắt nhìn thấy bạn trai Linh, anh ta thật sự rất đẹp chẳng khác nào soái ca, cô phải công nhận Linh có phước khi vớt được hắn. Thế mà mỗi lần tâm sự với An An, Linh chê hắn đủ kiểu nào là biến thái, tính tình con nít, cô lại cảm thấy ngược lại.
-An An! Đây là Lập Triết- Linh vui vẻ giới thiệu
Còn An An cảm thấy Triết hình như không

«  Chương 16: vợ chưa cưới

Chương 18: Gái già với trai ế »

#langman #teen

Mục lục

Chương 1: Cậu bạn năm xưa

Chương 2: Tổng giám đốc

chương 3: Lân của bây giờ

chương 4: bịa đặt của Lân

Chương 5: Thư kí riêng

chương 6: Lo lắng sao?

Chương 7: dòng tin nhắn

chương 8: Angry bird

Chương 9: Là cậu thay đổi cuộc đời tôi

Chương 10: Dự tiệc

Chương 11: Hụt hẫng

Chương 12: Vị mặn nhưng lại ngọt

Chương 13: Người của tôi, không cần cậu lo

Chương 14: Thử thách

Chương 15: Cảm xúc kì lạ

Chương 16: vợ chưa cưới

Chương 17: Cả 2 đều đau

Chương 18: Gái già với trai ế

Chương 19: Tôi đã nhường cho cậu

Chương 20: Xác định lại tình cảm

Chương 21: Thích hay yêu

Chương 22: Đáng sợ

Chương 23:Khởi đầu đẹp

Chương 24: Nhóc trùm

Chương 25: Phương Hoài An-Phương Ba Túc

Chương 26: Thích làm phiền

Chương 27: Dập lửa trong người

Chương 28: Ừ thì...

Chương 29: Quá khứ, hiện tại và tương lai

Chương 30: Kí ức

Chương 31: Kẹo ngọt

Chương 32: Đang yêu

Chương 33: Để em bảo vệ anh, nhé!

Chương 34: Một lũ đần độn và hèn hạ

Chương 35: Một sự thật khác

Chương 36: Năm tháng ấy

Chương 37: Vợ yêu! Hôn anh một cái

Chương 38: Cậu ta hết thích cô rồi

Chương 39: Hiểu lầm

Chương 40: Mỹ nhân động lòng người

Chương 41: Joy

Chương 42: Giận

Chương 43: Bạn thân ư?

Chương 44: Nguyện vì cô ấy

Chương 45: Sự thông minh của An

Chương 46: Thương

Chương 47: Chăm sóc và cưới

Chương 48: Câu chuyện của Mỹ An

Chương 49: Họa lớn

Chương 50: Xin lỗi!

Chương 51: Zero và một

Chương 52: Và em, là vợ anh

Chương 53: Một lấy anh, hai làm vợ anh, em chọn cái nào?

Chương 54: Mỗi ngày là một giấc mơ

Từ khóa tìm kiếm