Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới




Chương 14:
Khổ nỗi, cái số nó nhọ. Trong lúc gay cấn với nụ hôn triền miên đó thì đột nhiên An An bắt đầu nôn ọe tất cả mọi thứ ra người cậu, tâm trạng Mạc Tử lúc đó tồi tệ chưa từng thấy.
Lái xe đưa cô về nhưng không phải nhà cô mà là nhà của cậu. Dừng xe lại, An An còn đang mơ màng ngủ trên xe bỗng cảm nhận được một đôi tay rắn chắc bế mình đi, cô cảm thấy vòng tay này thật ấm áp nên vẫn tiếp tục ngủ không quan tâm mặc kệ người bế mình là ai.
Phong Mạc Tử đưa cô từ tầng một tới tầng hai mươi tám của chung cư sang trọng, nơi cậu đang ở chuyên dành cho khách vip. Vào được nơi ở của mình, Phong Mạc Tử lập tức ném cô xuống giường, dù vậy An An vẫn ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Để cô ở đó, Mạc Tử bước vào phòng tắm, tiếng nước vang lên từng đợt, hơi nóng bốc lên từng hồi đủ để biết chung cư này thật sự tiện nghi. Khoảng hai mươi phút sau cậu bước ra ngoài, toàn thân chỉ cuốn một chiếc khăn bông trắng, làn da đồng khỏe khoắn lộ ra ngoài vô cùng quyến rũ khiến người phụ nữ nào nhìn thấy cũng phải nhỏ nước dãi.
Phong Mạc Tử bước đến gần chiếc giường mà An An đang nằm, vài giọt nước từ mái tóc ướt của cậu nhẹ nhàng rơi xuống chiếc sơ mi của cô làm thẫm ướt một mảng lộ ra cảnh xuân tinh khiết.
Ánh mắt sắc bén đang từ khuôn mặt cô chuyển dần tới nơi đó, không biết suy nghĩ mà ngay sau đó cậu bắt đầu cởi cúc áo cô, chiếc cúc thứ nhất được tháo ra đập ngay vào mắt là làn da trắng như tuyết bông, chiếc cúc thứ hai tiếp tục tháo ra lại là một mảng xuân mơn mởn nhẹ nhàng.
Khuôn mặt lãnh cảm ấy bây giờ thật sự có vài vệt hồng trên mặt, điều này có lẽ chẳng phải do men rượu. Và sự thực là An An bị Phong Mạc Tử lột sạch chỉ để lại đồ trong của phụ nữ. (O_O)
An An vẫn say giấc nồng chợt cảm giác có thứ gì đó mát lạnh bao quanh lấy mình, toàn thân nóng rực hiên lại thấy cực kỳ thoải mái.
Phong Mạc Tử nhìn người ở dưới đang dãn đôi lông mày thì mỉm cười nhẹ, mặt vẫn hơi đỏ tiếp tục dùng khăn mát lạnh lau người cô giúp An An cảm thấy dễ chịu hơn.
Xong việc, cậu lấy đại cái áo sơ mi của mình mặc vào cho cô rồi ôm cô ngủ qua giấc, giường lớn có đôi con người chìm vào những giấc mơ tưởng chừng xa vời lại gần ngay trước mắt.
------------------------------------
Sáng ngày hôm sau nắng chiếu xuyên cửa sổ khẽ rơi vào nơi họ đang ngủ, cái tia nắng vàng này chiếu vào cô nhóc làm cô thức giấc. An An dụi mắt, ngáp một cái mới bắt đầu hé mắt ra nhìn xung quanh. Ừm trần nhà màu trắng. Ưm chùm đèn hoa lệ. A! Cái TV lớn thật.
....??! WHAT? TV?
Nơi quái nào thế này, nơi mình ở làm gì có mấy thứ này- An An nghĩ thầm
Rồi đột nhiên cô cảm thấy có cái gì đặt trên bụng mình, ngó mặt nhìn sang bên cạnh, khuôn mặt này ôi sao nó quen thuộc thế nhỉ?
1s....2s.....3s.....AAAAAAAAAAAAAAAAA.......
Phong Mạc Tử bị tiếng hét chói tay của An An làm tỉnh dậy, mặt vẫn hơi ngái ngủ, vò rối mái tóc của mình rồi khó chịu hỏi
-Dậy sớm vậy? Sao không ngủ tiếp
-Sao....sao Boss lại ở đây?
An An hiện đã đứng trên sàn nhà gỗ sang trọng cánh tay gắt gao chỉ vào cậu, ánh mắt đầy nghi ngờ.
-Nhà tôi em có quyền cấm sao, tôi muốn làm gì mà chả được
-Nhưng mà ngày hôm qua...hôm qua sao lại không đưa tôi về nhà của mình
-Em thử nhớ lại hôm qua đã xảy ra chuyện gì?
An An nghĩ về tối qua, sau khi uống xong 3 ly rượu hình như đã ...gặp Lân thì phải mà cô có làm gì à sao...sao cô lại chẳng nhớ gì vậy
-Nếu không phải tôi rộng lượng đưa em về thì giờ này có lẽ em đang ngoài đường. Em thử kiểm tra lại giỏ của mình coi
Sau một lúc kiểm tra,
-Chìa khóa nhà....không có- An An không tin lục tung cái giỏ
Nhìn mặt An An ngơ ngác cậu cười thầm trong lòng, làm sao cô tìm được cơ chứ. Cậu mà không vứt cái chìa khóa đó đi thì làm gì có cớ để đưa cô về nhà mình cơ chứ.
-Hôm qua không phải em gào thét ôm chân tôi cầu xin được ở nhờ sao? Đã thế còn dụ dỗ tôi lên giường, tôi chưa bắt đền là may cho em, ở đấy gào thét cái gì? – Phong Mạc Tử nói giọng hết sức tà mị đen tối, cậu mặt dày nói như thể mình là người bị thiệt thòi
-Không thể nào! Không thể có chuyện đó- An An nghe không lọt tai ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn Mạc Tử phủ nhận liên tục
-Em tin hay không tùy em- Cậu nói xong liền đứng dậy đi vào phòng vệ sinh để lại An An đang quay cuồng.
An An thở dài, xu lại đồ đạc định đi thì cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó, trên người bất giác thấy khó chịu
Khoan!
Cô nhìn trên người mình, hiện chỉ mặc cái áo sơ mi rộng thùng thình của ai đó còn ở dưới thì chân trần không một mảnh vải
Trố mắt ra nhìn, lần này cô không hét nhưng mặt đỏ lòng tức giận bừng bừng
Cậu ta đưa mình về rồi thích làm gì rồi làm sao? Cứ là sếp thì hay à?- Cô nhủ thầm
Nghĩ lại lúc nãy cũng mắc cười, đứng cãi lộn với cậu ta một hồi mà không xem lại người mình, giờ thì tốt rồi chắc Boss vui lắm.
Phong Mạc Tử bước ra ngoài, quần áo lịch lãm chỉnh tề phong cách của Boss có khác. Vừa nhìn thấy cậu cô chỉ muốn đến tát cái bản mặt dày vô đối đó, nhưng thôi nhịn xuống thì tốt hơn
-Quần áo của tôi đâu?- An An hỏi
-Vứt rồi!
-Vứt rồi? Tại sao?- cô giật mình hỏi lại
-Bẩn !
Hay! Trả lời tự nhiên chưa từng thấy, đồ của cô bị cậu ta vứt mất rồi. Thế cô mặc gì đi làm, chả nhẽ mặc vầy ra đường, còn đang định hỏi thì bị ai đó ngắt lời
-Cứ ở đây! Tí nữa sẽ có người mang đồ tới
Phong Mạc Tử nói xong liền bỏ đi. Thấy vậy, An An vọng hỏi
-Boss không ăn sáng sao?
Nhưng chỉ có không gian im lặng trả lời cô
Bíp Bíp –tiếng tin nhắn điện thoại
Tôi có cuộc họp, em nhớ ăn sáng đàng hoàng để tôi biết được không ăn tháng nay đừng mong nhận lương
Người gửi: Boss Phong
Ui! Nghe thì mùi mẫn lắm nhưng cớ sao An An khóc không ra nước mắt thế nhỉ? Cô có phải trẻ con đâu mà bắt với chả ép, kì cục.
-------------------------------


Đến công ty, cô vừa bước vào thì nhận được những lời bàn tán không tốt cùng với ánh mắt khác thường nhìn mình . Lúc cô chào thì họ lại lườm rồi lướt qua, có người còn cố ý đụng trúng An An khiến cô té.
An An cảm thấy có gì đó không ôn, mọi hôm họ đối xử tốt với cô lắm tại sao hôm nay lạ như vậy.
Và rồi phía chỗ bảng thông báo của công ty có rất nhiều người xen vào xem thứ gì đó, có lẽ nơi đó sẽ cho cô biết chuyện gì đang xảy ra.
Chen vào đám người đông đúc, nhìn lên bảng thông báo cô không tin vào mắt mình
Cái đó là ảnh tối qua,
Ảnh Phong Mạc Tử và cô ở trong xe ...hôn nhau
Có lẽ máy chụp hình loại xịn mới chụp rõ nét thế này
Rất nhiều hình ảnh được dán lên đó, và hầu như bức vào cô cũng có mặt
Mọi người dường như thấy cô ở đây cảm thấy chướng mắt nên bỏ đi, có người còn khinh bỉ hất cô một cái
An An không phải là loại người yếu đuối mà khóc lóc ỉ oi rồi la toáng lên, cô nhanh chóng đi vào nhà

«  Chương 13: Người của tôi, không cần cậu lo

Chương 15: Cảm xúc kì lạ »

#langman #teen

Mục lục

Chương 1: Cậu bạn năm xưa

Chương 2: Tổng giám đốc

chương 3: Lân của bây giờ

chương 4: bịa đặt của Lân

Chương 5: Thư kí riêng

chương 6: Lo lắng sao?

Chương 7: dòng tin nhắn

chương 8: Angry bird

Chương 9: Là cậu thay đổi cuộc đời tôi

Chương 10: Dự tiệc

Chương 11: Hụt hẫng

Chương 12: Vị mặn nhưng lại ngọt

Chương 13: Người của tôi, không cần cậu lo

Chương 14: Thử thách

Chương 15: Cảm xúc kì lạ

Chương 16: vợ chưa cưới

Chương 17: Cả 2 đều đau

Chương 18: Gái già với trai ế

Chương 19: Tôi đã nhường cho cậu

Chương 20: Xác định lại tình cảm

Chương 21: Thích hay yêu

Chương 22: Đáng sợ

Chương 23:Khởi đầu đẹp

Chương 24: Nhóc trùm

Chương 25: Phương Hoài An-Phương Ba Túc

Chương 26: Thích làm phiền

Chương 27: Dập lửa trong người

Chương 28: Ừ thì...

Chương 29: Quá khứ, hiện tại và tương lai

Chương 30: Kí ức

Chương 31: Kẹo ngọt

Chương 32: Đang yêu

Chương 33: Để em bảo vệ anh, nhé!

Chương 34: Một lũ đần độn và hèn hạ

Chương 35: Một sự thật khác

Chương 36: Năm tháng ấy

Chương 37: Vợ yêu! Hôn anh một cái

Chương 38: Cậu ta hết thích cô rồi

Chương 39: Hiểu lầm

Chương 40: Mỹ nhân động lòng người

Chương 41: Joy

Chương 42: Giận

Chương 43: Bạn thân ư?

Chương 44: Nguyện vì cô ấy

Chương 45: Sự thông minh của An

Chương 46: Thương

Chương 47: Chăm sóc và cưới

Chương 48: Câu chuyện của Mỹ An

Chương 49: Họa lớn

Chương 50: Xin lỗi!

Chương 51: Zero và một

Chương 52: Và em, là vợ anh

Chương 53: Một lấy anh, hai làm vợ anh, em chọn cái nào?

Chương 54: Mỗi ngày là một giấc mơ

Chương 55: Trái tim ai vỡ vụn

Từ khóa tìm kiếm