Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Phần II
Phần II sẽ có một số thay đổi, bao gồm cả ngôi kể và cách xưng hô. Nhân vật đã trưởng thành nên giọng văn cũng sẽ khác đi rất nhiều.
Cảm ơn các bạn đã theo dõi
❤❤
_Hạ Vân_
......
Bốn năm sau
~~~~~
"Tao biết mày ở đây!" Giọng Khánh vang lên khiến Huyền giật mình. Cô cũng không còn lạ gì việc cậu luôn xuất hiện sau mỗi lần cô kết thúc một mối tình nhạt nhẽo với ai đó.
Cô chẳng còn nhớ mình đã sống như thế nào trong khoảng thời gian bốn năm vừa qua. Có lúc, cô tự thu mình lại trong một cái vỏ ốc, chán nản với các sự va chạm ngoài xã hội. Nhưng cũng có lúc, cô lại điên cuồng lao vào những mối quan hệ không tên. Cô nghĩ, chỉ cần cô có thể yêu một ai đó thì sẽ quên được anh. Nhưng cô đã nhầm, cho dù có cố gắng cách mấy cô cũng không thể yêu thêm một ai khác.
Khánh ngồi xuống bên cạnh, giật lại ly rượu vang sánh đỏ trong tay Huyền, sau đó quay sang nhìn cô đầy ngao ngán: "Đây là thằng thứ bao nhiêu rồi?"
"Nhiều quá, tao không nhớ!"
"Tao thấy mày nên được ghi nhận vào danh sách những người thường xuyên đá bồ nhiều nhất trong lịch sử đấy!"
Giọng nói pha chút hài hước của Khánh làm Huyền không nhịn được mà khẽ cười: "Tao thấy cũng được đấy. Hay mày giới thiệu tao vào cái danh sách đấy đi. Để tao kiếm thêm vài đứa nữa rồi đá tiếp. Có khi lại nổi tiếng ấy. Rồi lại mời tao đi chỗ này chỗ kia cũng nên."
"Mày bớt điên dùm tao cái." Khánh khẽ cong môi, búng lên trán cô một cái rõ đau. Cô nhăn nhó, đưa tay xoa xoa trán rồi đập lại lên vai cậu. Cậu chỉ cảm thấy buồn cười. Đã lớn thế này rồi mà nhiều lúc chả khác gì đứa con nít. Nhấm nháp ly rượu trên tay, cậu hỏi: "Công việc thế nào rồi?"
"Bị đuổi việc rồi." Huyền thản nhiên đáp, uống cạn ly rượu vừa mới rót ra.
"Sao lại bị đuổi?"
"Chậc, kể ra thì cũng buồn. Đẹp quá cũng khổ lắm. Mấy gã sếp biến thái ấy háo sắc vô cùng. Hôm trước gã ta nhìn tao bỡn cợt, còn lợi dụng nắm tay tao nữa." Cô dừng lại một chút, ái ngại nhìn Khánh: "Thực ra tao chỉ cho gã ăn có một đấm thôi mà ai ngờ gã ta yếu thế. Mới có một đấm đã nằm lăn ra đấy rồi. Sau đó thì...bị đuổi."
Khánh quay lại nhìn cô, khuôn mặt trông như kiểu không thể tin vào những điều cô nói vậy: "Tao lạy mày luôn rồi đó Lùn. Thay bồ như thay áo đã đành, công việc cũng thay như chong chóng luôn. Vậy bây giờ có dự định gì chưa?"
"Công việc chính bây giờ là tìm một em trai xinh xinh nào đấy hốt về đã. Dạo này thích gặm cỏ non."
Khánh không nói gì, chỉ biết nhìn cô lắc đầu cười khổ.
Tiếng nhạc du dương trong quán bar nhẹ nhành vang lên chậm rãi, hòa quyện với ánh đèn vàng nhạt nhẹ dịu khiến khung cảnh trong quán hết sức hài hòa. Những vị khách xung quanh cũng đều là những người giống cô - thích những thứ nhẹ nhàng. Không giống mấy quán bar khác, toàn là thứ âm thanh xập xình, đèn chiếu loạn lên đủ màu khiến cô thấy nhức đầu. Chỗ này đúng là nơi lí tưởng.
Rót thêm một ly rượu vang, Huyền khẽ lắc lắc rồi chậm rãi nhấm nháp, đưa mắt nhìn xung quanh. Tầm mắt dừng lại trên người một anh chàng pha chế đang đứng ở quầy bar phía xa bên kia. Trông anh ta có vẻ rất chuyên nghiệp. Nhìn thoáng qua thì cũng không tệ, cao to, đẹp trai. Tóm lại là chuẩn men đấy.
"Này!" Cô huých vai Khánh một cái, mắt vẫn không rời khỏi người anh chàng pha chế kia.
"Sao?"
"Anh kia được chứ?" Cô khẽ hất cằm về phía anh chàng pha chế.Khánh nhìn theo hướng ánh mắt của cô thì hiểu ra, quay sang nhìn cô khẽ nhíu mày, thở dài thườn thượt: "Làm ơn, tha cho con người ta đi."
"Hơ, tao đã làm gì ảnh hưởng đến đời trai của anh ta đâu. Nhưng mà cũng phải thử đã." Miệng cô khẽ câu lên thành một đường cong. Đặt ly rượu trên bàn, cô tuột xuống khỏi chiếc ghế chân cao bước về quầy bar phía trước. Bỗng tay bị ai đó nắm lấy lôi ngược lại.
"Ê, làm gì thế? Bỏ ra, tao còn chưa thử mà. Ơ cái thằng hâm này."
Khánh không thèm nói gì, cũng không thèm quay lại nhìn Huyền, cầm tay cô lôi tuột ra khỏi quán bar, mở cửa xe ra nhét cô vào trong rồi đóng sầm cửa lại, sau đó vòng sang bên kia mở cửa ngồi vào ghế lái bên cạnh, nhấn ga chạy đi. Cô chép miệng, chỉ biết lắc đầu nhìn Khánh đang lao như điên trên đường. Nhìn bộ mặt tức giận của Khánh, cô thấy có chút khó hiểu, nhưng cũng không muốn hỏi nhiều nên híp mắt nhìn cậu một lúc rồi quay mặt ra ngoài ngắm cảnh đêm.
Chiếc xe băng băng trên đường, lướt qua từng lớp người, từng lớp xe đông đúc. Phố xá chật chội tấp nập, vậy mà lòng cô lại chỉ có một khoảng trống mênh mông vô tận.
Khánh dừng xe trước cổng một khu vui chơi. Hình như lâu lắm rồi Huyền chưa đến nơi này. Đúng là rất đông vui nhộn nhịp. Ánh đèn sáng lấp lánh trên những chiếc xe đồ chơi, những chiếc đu quay chớp chớp liên tục rất bắt mắt. Âm thanh khác nhau của mỗi trò chơi liên tục vang lên, hòa trộn vào nhau tạo thành khối âm thanh lộn xộn không thể nghe ra là gì.
Huyền bước vào bên trong, đi loanh quanh một chút rồi dừng lại ở một cái biển đề tên trò chơi ngoài cổng.
Partin.
Cô hơi ngây người. Cái trò này khiến cô gợi lên kí ức về anh.
"Muốn chơi cái này sao?" Khánh ở đằng sau đi tới, choàng tay lên khoác lấy vai Huyền khiến cô hơi giật mình, thoát khỏi những suy nghĩ vừa hiện lên trong tâm trí.
"Ừ, thử xem sao." Huyền cười nhẹ rồi bước vào trong. Khánh mua hai vé, xong lấy hai đôi giày, đưa lại cho cô một đôi. Cái này trước đây đã có người chỉ cô rồi nên bây giờ mang vào không khó lắm. Trước đây cũng có người dạy cô trượt rồi nên giờ cô có thể tự trượt một mình được. Cô nhớ, đã từ rất lâu rồi ấy, hôm đó là lần đâu tiên cô ôm anh, lần đầu tiên cảm nhận được nhịp tim của anh.
Cô lại nhớ anh rồi.
"Làm gì mà ngồi thừ ra đó? Hay là không biết trượt?" Khánh không biết đã ra sân trượt từ lúc nào, cậu đang lượn ngoài đấy một cách vô cùng điêu luyện. Huyền cong môi, đứng dậy di chuyển nhẹ đôi giày tiến gần tới chỗ Khánh.
"Xem thường tao quá đấy. Thử xem ai hơn ai." Cô lướt vèo một phát qua người Khánh, sau đó thuần thục lướt bánh xe trên sân, những chỗ gồ ghề đối với cô cũng không thành vấn đề. Khánh cũng chậm rãi lướt theo ngay sau. Huyền còn quay đầu lại, le lưỡi trêu chọc cậu nữa.
Đám người đang trượt xung quanh cũng đang rất hăng say. Tiếng âm thanh rộn rã được mở to hơn khiến bọn họ dường như phấn khích hơn, đua nhau hú hét lướt vèo vèo về phía trước. Một vài người có vẻ rất chuyên nghiệp còn co cả một chân lên, xoay một vòng bằng bánh xe rồi lại hạ xuống trượt tiếp khiến những người khác vô cùng ngưỡng mộ.
Huyền bắt đầu thấy thích thú, lướt đi nhanh hơn. Khánh có vẻ không có kinh nghiệm bằng cô rồi, lè tè đuổi theo sau mà không kịp. Ha ha, cậu ta làm gì có tuổi mà thắng cô chứ. Chỉ có anh Tí may ra thì...
Cô lại nhắc tới anh rồi. Chẳng hiểu tại sao nhắc tới cái gì, nghĩ tới cái gì cũng đều có hình bóng anh xuất hiện trong đó. Bao giờ cô mới quên được anh đây? Đã bốn năm rồi.
"Coi chừng phía trước!"
Tiếng hét vang lên khiến Huyền giật mình ngước lên nhìn. Thấy tấm thành lan can phía trước, cô rối quá không biết làm sao, chỉ biết nhắm chặt mắt phó mặc cho số phận.
Rầm...
Lúc nãy thất thần, mải nghĩ tới anh

«  Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

Chap 42: Công việc mới »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Từ khóa tìm kiếm