Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Anh về rồi, không đi nữa
~~~~~~~
Cảm nhận được mùi thuốc sát trùng đang xộc thẳng vào mũi, Khánh khó nhọc mấp máy đôi mắt mở ra. Cảm thấy cả người như có gì đó buộc chặt, cánh tay bên phải không thể nào cử động được. Ngoái cổ nhìn xuống, thì ra là bị gãy tay nên đã bó bột. Chả trách lúc nãy muốn cựa quậy lại không được.
Có cái gì đó đang động đậy bên sườn. Khánh nghi hoặc đảo ánh mắt xuống dưới, chỉ thấy có người nào đó đang nửa nằm nửa ngồi tì vào cạnh giường, một tay còn nắm lấy bàn tay trái đang đặt dọc bên hông mình. Bởi vì người đó khoanh tay úp mặt vào trong nên cậu chưa thể nhìn ra là ai. Vừa nhích người nhẹ rút tay ra thì cảm giác đau nhức truyền lên tới tận não khiến cậu không kìm được mà khẽ kêu lên vài tiếng.
Người kia thấy động liền giật mình ngẩng đầu lên ngơ ngác. Thấy Khánh đã tỉnh lại liền không giấu nổi sự vui mừng mà chồm người đứng dậy tiến lại gần hơn: "Tỉnh rồi à?"
Thấy Khánh không nói gì, lại nhăn mặt nhăn mày vì đau đớn, Nhung thấy lo lo vội hỏi: "Ổn chứ? Để mình gọi bác sĩ!"
"Không cần đâu." Khánh nhìn Nhung, định nói gì đó nhưng cảm giác cổ họng khô đắng không thể thốt nên lời. Cậu nuốt khan một cái, khó nhọc cất lời: "Cho tôi xin ly nước."
"Nước...nước...a, đợi mình chút."
Chẳng hiểu sao Nhung tự nhiên lại luống cuống. Có thể vì thấy Khánh tỉnh lại mà mừng quá đâm ra như vậy. Làm sao mà không mừng cho được, cậu ấy đã hôn mê suốt từ chiều hôm qua đến giờ. Cũng may là không bị gì nặng, nếu không thật sự cô chẳng biết mình sẽ thế nào nữa.
Đặt ly nước lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, Nhung đi lại đỡ Khánh ngồi dậy tựa lưng vào thành giường, cẩn thận đặt sau lưng cậu một cái gối. Nhìn Khánh chậm rãi uống nước, cô thở phào nhẹ nhõm.
Tai nạn hôm qua cô chứng kiến từ đầu tới cuối. Khoảnh khắc chiếc xe lao tới chỗ Khánh, cô cũng muốn là người chạy ra che chắn cho Khánh lắm nhưng lại không thể. Lúc chiếc xe phanh không kịp mà đâm trúng người Huyền, rồi Khánh cũng nhào tới liền bị xượt qua bên sườn xe ngã sang một bên nằm bất động, cô kinh hãi đến mức tim muốn ngừng đập, chân cũng đứng không vững mà quỳ hẳn xuống đất. Lúc cả Huyền và Khánh được đưa vào phòng cấp cứu, ở bên ngoài lòng cô nóng như lửa đốt đứng ngồi không yên, nước mắt thi nhau chảy xuống ướt đẫm. Chiếc váy ren trắng tinh trên người lem nhem vài vệt máu chưa kịp khô.
Đặt ly nước lại chỗ cũ, Khánh cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn được một chút. Ngẩng đầu lên, thấy Nhung cứ nhìn mình không chớp mắt, cậu liền hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
"Mình..." Nhung chẳng biết phải giải thích với Khánh như thế nào. Thực ra thì cô đã ở đây suốt cả đêm qua đến giờ. Lúc Khánh được chuyển ra khỏi phòng cấp cứu liền lên cơn sốt, cả người lúc nóng lúc lạnh khiến cô không yên tâm nên mới ở lại canh chừng. Đến gần sáng thì cơn sốt hạ hẳn. Có lẽ vì thiếu ngủ, lại đang mang thai nên mệt quá mà thiếp đi lúc nào không hay.
Thấy bộ dáng bối rối kia, Khánh cũng chẳng muốn làm khó Nhung nữa. Trong đầu bỗng nhiên xẹt qua một tia suy nghĩ, hai mắt mở to nhìn Nhung nói với chất giọng có chút kích động: "Huyền... Huyền đâu rồi? Nó có sao không?"
Nhìn sắc mặt trắng bệch của Khánh vì lo lắng cho Huyền, trong lòng Nhung bỗng cảm thấy có chút chạnh lòng. Nén lại thứ cảm xúc ấy vào trong, Nhung mỉm cười trấn an: "Không nguy hiểm đến tính mạng. Cậu lo cho mình trước đi, tay phải gãy rồi. Mà chân cậu cũng bị bong gân, tuy không nặng nhưng bác sĩ dặn nên cẩn thận một chút, càng ít hoạt động càng tốt để cho nó nhanh lành."
Nghe Nhung nói xong Khánh mới bớt đi được phần nào lo lắng. Cảnh tượng tai nạn hôm qua thấp thoáng hiện trong đầu. Cậu không dám tin Huyền lại lao vào để chắn cho cậu. Lúc ấy cậu thực sự rất sợ, chẳng biết làm thế nào ngoài việc cũng lao tới nhưng không kịp. Trước khi mọi thứ xung quanh dần tối đi trong mắt, cậu vẫn thấy rõ mồn một cơ thể nhỏ bé nằm bất động cách cậu một đoạn không xa, máu loang lổ xung quanh. Cậu rất muốn chạy tới ôm chầm lấy người đó, thế nhưng bản thân lại không thể nhúc nhích được. Cảm giác bất lực cứ thế kéo cậu chìm hẳn vào một màn tối đen như mực.
Khẽ trượt người nằm xuống, Khánh nặng nề khép đôi mi lại, nhỏ giọng: "Tôi muốn ngủ một chút, cậu cũng trở về nghỉ ngơi đi. Cảm ơn cậu."
Nhung hình như không có ý muốn rời khỏi đây. Tuy Khánh đã tỉnh lại nhưng trông còn rất yếu. Vả lại chân cậu sưng vù, tay còn bị gãy nên chắc làm gì cũng khó khăn. Nhung muốn ở lại chăm sóc cho cậu nhưng không biết lấy lí do gì. Khẽ thở dài ra một hơi, cô đáp: "Vậy...cậu nghỉ ngơi đi. Mình về trước. Nếu có gì cứ gọi cho mình, lúc khác mình lại tới."
"Ừ, phiền cậu rồi!"
Thái độ xa lạ ấy của Khánh khiến Nhung cảm thấy có gì đó hụt hẫng. Nhưng biết phải làm sao khi cô tình nguyện đơn phương cậu. Còn đứa con đáng thương trong bụng cô nữa, liệu nói ra chuyện này với Khánh cậu ấy có chấp nhận không?
Cơn mệt mỏi kéo đến khiến Khánh chẳng còn sức lực nghĩ ngợi thêm gì nữa mà nhanh chóng đi vào giấc ngủ. Chăm chú nhìn Khánh một lúc, thấy khuôn mặt cậu giãn ra bình thản, nhịp thở cũng đều đều một cách ổn định Nhung mới yên tâm rời đi. Định sẽ trở về nhà nghỉ ngơi một chút, nhưng sau đó cô lại quyết định ghé qua chỗ Huyền.
Nhẹ đẩy cửa bước vào trong, nhìn thấy người đang nằm im trên chiếc giường trắng xóa đến vô hồn kia Nhung cũng không tránh được cảm giác xót xa. Nếu không phải nhờ Huyền thì bây giờ người nằm đó đã là Khánh rồi. Tuy là không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng không phải nhẹ. Huyền bị gãy một bên chân, đầu bị chấn thương nhẹ. Theo chẩn đoán sơ bộ ban đầu thì chưa thấy có dấu hiệu gì ảnh hưởng tới não nhưng cũng cần phải theo dõi thêm mấy ngày. Huyền cũng nằm hôn mê từ hôm qua đến giờ vẫn chưa tỉnh.
Cô ngồi thừ người nhìn Huyền thêm một lúc lâu rồi mới thở dài ra mấy hơi, bước tới kéo lại tấm chăn đắp trên người Huyền rồi lặng lẽ rời khỏi đó.
Hai ngày sau đó Huyền mới tỉnh lại. Mở mắt ra, một màu trắng xóa ngay lập tức thu vào tầm mắt. Cô không cần đoán cũng biết mình đang ở bệnh viện. Mặc dù cả người đau nhức ê ẩm, chân cẳng bị bó bột cứng ngắc nhưng cô vẫn nở được một nụ cười. Cô cười là vì cảm thấy mình có duyên với bệnh viện quá, mới mấy hôm trước vừa xuất viện, hôm nay lại nằm viện. Riết rồi bệnh viện còn hơn cái nhà ở. Sau này chắc có khi cô nhập hộ khẩu ở bệnh viện luôn quá.
Bố Huyền cùng Hiếu và bà Hồng biết tin vội vã bỏ dở hết công việc lẫn học hành chạy ngay tới bệnh viện, ai cũng lo lắng sợ hãi. Nhất là Hiếu, cậu từng chứng kiến cảnh bố mình vì tai nạn mà một thời gian dài phải sống trong cảnh người thực vật cho nên tới lượt chị mình cậu rất sợ. Tới khi được thông báo rằng không nguy hiểm tới tính mạng thì mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. 
Trong mấy ngày cô hôn mê, Hiếu và bà Hồng liên tục vào túc trực bên cạnh. Bố cô vì mới đi làm lại nên công việc chồng chất, muốn xin nghỉ để tới thăm cô nhưng Hiếu nói với ông rằng chị không sao, ông cứ yên tâm làm việc, chuyện chăm sóc chị giao cho cậu. Phần vì cậu không muốn bố phải chịu nhiều áp lực, công việc dồn dập cũng đã khiến ông rất mệt mỏi rồi. Nghe Hiếu nói vậy, bố Huyền cũng có phần yên tâm hơn.
"Chị tỉnh rồi à?" Hiếu vừa mở cửa phòng bệnh

«  Chap 67: Tai nạn

Chap 69: Ở đây với vợ anh »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Từ khóa tìm kiếm