Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Tới ngày rồi
~~~~~~
Bước vào quán cà phê gần nhà Dương, Huyền nhìn ngó xung quanh. Ánh mắt dừng lại ở một chiếc bàn trong góc quán sát chân tường, cô chậm rãi bước lại ngồi xuống.
Vừa đặt người xuống ghế, từ phía quầy hàng đã có một chị nhân viên chủ động bước tới trước mặt cô khẽ cúi đầu chào hỏi: "Xin chào quý khách! Quý khách muốn dùng gì ạ?"
Quay sang nhìn chị nhân viên nở một nụ cười nhẹ, Huyền chậm rãi lên tiếng trả lời: "Chị cho em một ly ca cao nóng với ạ!"
"Vâng!" Chị nhân viên cúi đầu chào lịch sự rồi xoay người rời đi. Một lát sau quay trở lại đặt trên bàn trước mặt Huyền một ly ca cao nóng thơm lừng, nghi ngút khói.
Cầm chiếc thìa khuấy khuấy ly ca cao vài cái, Huyền nhấc lên nhấp một ngụm. Quả thật là rất thơm!
Đưa tay lên chống cằm, tay kia gõ gõ đầu ngón xuống bàn. Huyền đăm chiêu, xuyên qua lớp tường kính trong suốt nhìn ra bên ngoài. Xe cộ qua lại nườm nượp thật nhộn nhịp. Những xe hàng bán đồ ăn buổi sáng trên vỉa hè tấp nập rộn rã. Bởi vì tường kính được làm bằng kính cách âm nên mặc dù bên ngoài nhộn nhịp là thế, nhưng bên trong này lại thật êm đềm với những thanh âm của một bản nhạc đồng quê nào nó thật dịu dàng.
Giống như tâm trạng của cô lúc này vậy. Khung cảnh kia dù có nhộn nhịp đến đâu cũng không thể đánh động được tâm hồn cô.
Huyền ngẩn ngơ nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài mà không để ý tới bóng người vừa xuất hiện trong quán. Trông thấy Huyền, cậu ta chậm rãi bước lại ngồi xuống đối diện: "Chị tới lâu chưa?"
Nghe giọng nói vang lên bên cạnh Huyền mới giật mình quay lại. Bắt gặp ánh mắt Hiếu đang nhìn mình, cô thả bàn tay đang chống cằm xuống, lúng túng nhìn sang chỗ khác. Đáy mắt hiện rõ những tia bối rối: "Chị...vừa mới tới!" Huyền trả lời một cách gượng gạo. Dù cô đã biết Hiếu chính là em ruột mình, nhưng trước nay cô chưa từng biết đến sự tồn tại của Hiếu. Bây giờ đùng một cái xuất hiện, khó tránh khỏi cảm giác có chút ngại ngùng.
Hiếu nhận ra sự gượng gạo trong biểu hiện của Huyền, cậu cũng không nói thêm gì. Cả hai trầm ngâm một lúc, sau đó lại cùng mở lời một lượt: "Chị/Em..."
Huyền hơi khựng lại, gãi gãi đầu: "Em nói trước đi!"
"Chị...gọi em ra đây có chuyện gì không?"
Huyền hơi lưỡng lự một chút ngẩng đầu nhìn Hiếu. Khoảnh khắc chạm vào ánh mắt ấy, trong lòng cô bỗng không còn cảm thấy Hiếu xa lạ gì nữa mà là có chút gì đó rất thân thương. Hiếu tuy giống hệt bố cô lúc nhỏ nhưng lại mang cặp mắt giống mẹ vô cùng. Đôi mắt đen long lanh ấy, đúng là ánh mắt của mẹ cô mà trước đây cô đã từng nhìn thấy.
"Chuyện hôm trước...cho chị xin lỗi. Tại chị xúc động quá nên mới hành động như vậy. Xin lỗi em!" Giọng Huyền chậm rãi vang lên. Có thể nhận ra trong lời nói mang chút ăn năn. Quả thực lúc đó cô sốc quá nên mới phản ứng mạnh mẽ như vậy, bây giờ nghĩ lại cảm thấy mình có chút quá đáng. Chuyện này vốn dĩ Hiếu không phải là người có lỗi.
"Em hiểu mà, chị không làm gì sai cả. Em đáng bị như vậy. Nếu không có em thì mẹ đã không phải ra đi như thế!" Giọng Hiếu chùng xuống, cảm giác tội lỗi lại ập đến lấn át suy nghĩ của cậu.
"Không phải, em đừng tự trách mình như vậy..." Trông thấy bộ dáng bi thương của Hiếu, Huyền lại cảm thấy có chút xót xa. Cô với cậu, là máu mủ, là ruột thịt. Tuy bây giờ mới được gặp nhau nhưng vì chảy chung dòng máu nên rất nhanh đã cảm thấy có sự thân thuộc: "Có lẽ đều là ý trời. Chị biết, suốt thời gian qua em cũng đã phải chịu không ít thiệt thòi."
Cả hai lại rơi vào trạng thái im lặng, chỉ còn tiếng nhạc du dương đều đều bên tai. Cùng nhìn ra phía bên ngoài, khung cảnh nơi phố xá buổi sáng nhộn nhịp là thế, nhưng trong lòng họ lại trống rỗng đến lạ.
"Em...đưa chị đến thăm mẹ nha!"
"Vâng!"
Rời khỏi quán, Hiếu nhanh chóng lấy xe chở Huyền đi. Quê ngoại của cô cách thành phố ba tiếng đi xe máy. Ngồi trên xe, Huyền lại suy nghĩ miên man. Đã từ rất lâu rồi, kể từ lúc mẹ cô rời đi cho đến nay Huyền chưa từng về quê ngoại lần nào. Ông ngoại của cô mất lúc cô còn chưa ra đời, còn bà ngoại cũng theo ông khi cô vẫn đang bập bẹ tập nói. Đối với họ cô không hề có chút ấn tượng gì bởi vì lúc ấy còn quá nhỏ.
Hồi còn ở với mẹ, có vài lần cô được mẹ dẫn về đây với với các bác, các cậu gì bên ngoại. Nhưng thời gian ấy tiếp xúc với họ không nhiều, tuổi lại còn khá nhỏ, thành ra cô cũng chẳng có chút thân thiết gì với họ.
Khi tới nhà bác Huyền thì cũng đã gần trưa. Dưới cái nắng oi bức của mùa hè này thật khiến người ta cảm thấy bức bách đến khó chịu. Dừng xe trước cổng nhà bác, Huyền trườn người xuống, đưa tay nhăn nhó che mặt nhìn ngắm xung quanh. Khung cảnh thôn quê yên bình đến lạ, khiến cho cảm giác nóng bức cũng dịu bớt đi phần nào.
"Hiếu về đấy à? " 
Nghe giọng nói vọng tới, cả Huyền và Hiếu cùng xoay người về phía cửa. Một người phụ nữ vừa xuất hiện, Huyền nhìn thấy đã nhìn ra ngay đây chính là bác mình bởi vì trông bác ấy có nhiều nét rất giống với mẹ cô.
"Cháu mới về!" Hiếu tiện tay cầm luôn cái nón bảo hiểm trên tay Huyền móc lên xe, nhích người sang một bên.
"Ơ...đây là..." Bà Thu hơi kinh ngạc trước sự xuất hiện của Huyền. Bà cứ tưởng là bạn học của Hiếu nên hỏi: "Dẫn bạn về chơi đấy hả?"
"Không, đây là chị Huyền!"
"Huyền sao?" Bà Thu lại thêm một phen kinh ngạc nữa, bước lại gần cửa, vịn tay bên thành tường nheo mắt chăm chú nhìn Huyền thật kĩ.
Huyền cũng hơi nhíu mày như muốn nhìn kĩ bà Thu. Đã từ rất lâu rồi cô không về quê ngoại, khó trách bác Thu không nhận ra cô: "Cháu chào bác, cháu mới về!"
Bà Thu lúc này mới nở nụ cười vui mừng, mặc cho thời tiết đang nắng nóng cũng đội đầu trần chạy ra sân, đưa tay nắm lấy tay Huyền hớn hở: "Cái Huyền đấy à? Lớn thế này rồi chả trách bác không nhận ra. Lớn rồi xinh hẳn ra, chẳng giống cái thằng cu đen nhẻm hồi xưa nhỉ?"
Giọng bác thật ấm, đậm chất thôn quê. Huyền có chút ngại ngùng, đưa tay gãi gãi đầu: "Ơ, cháu đâu phải thằng cu."
"Thế đứa nào ngày trước cứ lăng xăng bảo mình là con trai, nhất định phải là con trai đấy!"
"Chuyện lúc nhỏ mà, cháu không nhớ gì cả." Huyền cúi mặt xuống ngại ngùng. Quả thật chuyện hồi đó cô nào có nhớ gì.
"Thôi, đi vào đi. Trời nóng thế mà đứng đây." Bác Thu cầm tay Huyền kéo vào trong nhà, Hiếu cũng nhanh chóng bước theo sau.
Cả buổi trưa hôm đó, trong căn nhà nhỏ yên ắng thường ngày bỗng rộn rã hẳn lên. Bữa cơm đạm bạc cũng ngon hơn hẳn. Bà Thu kể lại chuyện lúc nhỏ cho Huyền và mọi người cùng nghe. Nói hồi nhỏ cô dữ dằn lắm, đánh anh họ tới sứt đầu mẻ trán chỉ vì chê cô xấu, còn dám gán ghép cô với thằng nhóc sún răng gần nhà anh thành một đôi nữa. Mấy đứa con nít cháu ngoại của bà Thu thích Huyền lắm, cứ ríu rít chạy vòng quanh người Huyền mà cười đùa.
Chiều mát, Hiếu chở Huyền đi tới một cánh rừng cách nhà bác cô một đoạn khá xa. Đây là nơi chôn cất những người đã khuất trong dòng họ bên ngoại của cô.
Cả hai dừng chân lại trước một nấm mộ nhỏ gần ven đường đi vào rừng. Nấm mộ có lẽ đã lâu không ai lui tới, cỏ mọc dưới chân xanh rì. Bó hoa đặt trước tấm bia đã héo mòn, bị tác động của thiên nhiên cũng sắp vụn thành tro.
Huyền chăm chú nhìn cái tên khắc trên bia đá. Cô khụy một chân xuống, đặt bó hoa cúc trắng đã mua trên đường tới

«  Chap 56: Em trai

Chap 58: Nỗi sợ hãi »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Chap 78: Anh cũng biết ghen

Chap 79: Đưa nhau đi khám

Chap 80: Kết

Từ khóa tìm kiếm