Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Si bắt cheo
~~~~~~~
Giận thì giận chứ chơi thì vẫn chơi. Nói là giận vậy chứ mấy ngày không nói chuyện với anh ấy khó chịu lắm. Lần nào cũng vậy, giận xong rồi dăm ba ngày chịu không được, anh Tí rủ rê đi chơi phát là tôi quên chuyện cũ ngay. Thế là bọn tôi lại làm lành. Mà hình như anh Tí biết trước tôi sẽ không giận được lâu hay sao ý, lúc nào cũng chọc tôi phải tức điên lên mới chịu. Nhiều khi tôi cũng chẳng thể hiểu nổi nữa. Tôi cũng có thử suy nghĩ xem rốt cuộc là tại sao rồi, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra cho nên thôi, tặc lưỡi cho qua luôn. Suy nghĩ nhiều nhức đầu với cả mau già lắm.
Người ta nói không sai, "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng". Mà tôi thì lại ở gần không phải hũ mực bình thường mà là một cái hố mực, cho nên lên cấp hai, tôi đã bị nhiễm đủ thói xấu từ cái hố mực kia. Nào là du côn, nói chuyện xấc xược, mặt mày bắt đầu tiến hóa theo kiểu chảnh chọe rồi. Với cả bây giờ tôi cũng lớn hơn rồi nên không ngu như trước nữa. Tôi không dễ bị anh Tí dụ như trước nữa đâu. Duy chỉ có việc gọi anh ấy bằng anh thì mặc dù tôi đã biết anh ấy lừa tôi, lúc đầu cũng thấy cay cú lắm, nhưng gọi mãi thành quen, muốn sửa mà không sửa được cho nên tôi cũng mặc kệ luôn.
Hôm nay là cuối tuần, nhà ông Chiến trong xóm tôi có cái cỗ to lắm. Từ sáng sớm bố tôi đã lên đó phụ mổ heo mổ gà rồi. Còn tôi thì nắng lên tới đỉnh đầu mới dậy, vác xác đi lên ăn cho căng cái bụng rồi đi về thôi.
Tôi tung tăng từ trên nhà ông Chiến về thì nhìn thấy bác Biên đang hái bưởi. Mấy cây bưởi nhà bác ấy quả nào quả nấy to đùng, nhìn mà phát thèm. Tôi đánh liều nói với lên trên: "Bác ơi, cho cháu xin quả bưởi với!"
"Đi chỗ khác chơi không tao lại đập cho một trận bây giờ."
Mặt tôi hằm hằm quay đi. Đúng là đã khó tính còn keo kiệt. Chả trách tới giờ vẫn ế. Tôi vừa đi vừa lầm bầm, không để ý nên đâm sầm vào người nào đó. Ngước mặt lên thì thấy anh Tí đang đứng ngay trước mặt. Nhìn mặt mũi tôi nhăn như khỉ anh ấy mới hỏi: "Lại có chuyện gì?"
"Xin bưởi mà người ta không cho."
"Lại bà Biên già à?"
Tôi không nói gì, khẽ gật gật đầu.
"Thôi, về đi. Coi cái mặt mày kìa, nhăn nhăn nhó nhó y như mấy bà già tám mươi ý." Nói xong, anh ấy lướt qua người tôi đi về phía trước. Tôi thấy ấm ức kinh khủng, nhưng cũng chẳng biết làm sao đành lủi thủi về nhà.
Buổi chiều tôi qua tìm anh Tí rủ đi chơi mà nhà anh ấy khóa cổng, chẳng biết đi đâu hết rồi. Tôi lại lủi thủi đi về, cả ngày rúc trong xó nhà tự kỉ với cái ti vi. Ăn cơm tối xong, tôi định mở ti vi xem thì ngoài cửa có người gọi. Tôi vội vã phóng ra ngoài thì thấy anh Tí đang đứng đó. Nhìn thấy tôi anh ấy liền hỏi: "Mày ăn bưởi không?"
"Có."
"Đi theo anh!"
Tôi không hiểu gì, nhưng mà nghe đến ăn thì sáng mắt, cun cút đi theo sau lưng anh Tí như con cún nhỏ. Anh ấy dẫn tôi ra chỗ cây cầu ở cuối xóm, xong bảo tôi ngồi xuống đấy. Anh ấy đi vòng xuống dưới gầm cầu lôi cái bao gì đấy lên mở ra. Trước mặt là mấy quả bưởi to sụ. Tôi lóa cả mắt nhìn anh Tí ngạc nhiên: "Anh lấy ở đâu nhiều thế?"
"Sao mày nói nhiều vậy? Có ăn là được rồi."
Tôi lườm anh một cái cháy mặt rồi im lặng ngồi nhìn anh ấy gọt bưởi mà nước miếng cứ muốn trào ra ngoài. Tôi với anh Tí vui vẻ ăn sạch mấy quả bưởi, sau đó vui vẻ dắt nhau về.
Hôm sau vừa đi học về tới ngã ba trong làng, tôi đã nghe có tiếng người lao nhao. Tôi vội chạy tới xem có chuyện gì thì thấy bác Biên đang đứng giữa ngã ba chửi bới um sùm, lôi cả dòng họ tổ tiên ba đời người ta ra chửi. Chẳng biết chửi ai mà kinh khủng thật.
"Có chuyện gì vậy bác?" Tôi quay sang hỏi một bác gái đang đứng gần đó.
"Không biết, hình như mấy cây bưởi nhà bả bị phá."
Tôi ngớ người, quay ra sau nhìn anh Tí. Tôi biết chắc thủ phạm chính là anh ấy. Anh ấy nhìn tôi với cái vẻ mặt "ngây thơ vô số tội", nhún vai một cái rồi xoay người đi tiếp. Tôi còn biết làm gì nữa bây giờ, tặc lưỡi cho qua thôi. Thủ phạm là anh ấy nhưng tôi cũng tham gia góp phần ăn bưởi nên tính ra tôi cũng là tòng phạm rồi còn gì. Thôi kệ, chuồn trước đã rồi tính sau.
Buổi chiều được nghỉ học, anh Tí rủ tôi sang nhà anh ấy xem phim. Anh ấy mới mua cái đĩa phim chưởng tên "Đại ca cá cơm". Tôi cũng hăng máu với mấy cái vụ đá đấm này lắm cho nên đồng ý liền.
"Ê, si bắt cheo, mày lại đây anh bảo?"
Đang tới cảnh chuẩn bị đánh nhau gay cấn, tự nhiên anh Tí gọi làm tôi giật cả mình. Tôi quay lại nhìn anh ấy ngạc nhiên: "Sao lại gọi em là si bắt cheo?"
"Mày có nhìn thấy cái đứa vừa đen vừa xấu kia không?" Anh ấy vừa nói vừa chỉ vào nhân vật đang xuất hiện trên tivi rồi nói tiếp: "Si bắt cheo là tên con đấy. Mày giống nó, vừa đen vừa xấu, xấu không chịu nổi luôn."
Tôi nhìn chằm chằm cái đứa béo mụp đen đúa đang xuất hiện trên tivi mà mắt muốn lòi cả hai con ngươi ra ngoài. Gì chứ? Tuy là tôi đen thật, xấu thật, nhưng làm gì tới mức đó cơ chứ. Tôi đâu có béo như con đó, cũng trắng hơn nó nữa cơ mà. Tôi quay ngắt sang lườm anh Tí, gào lên: "Anh mới si bắt cheo ấy. Em không thèm xem nữa."
Tôi định đứng dậy bỏ đi thì anh Tí kéo tay tôi lại ngồi xuống nói: "Anh đùa thôi, ngồi đi. Chiều nay mày đi câu cá với anh."
"Em không đi." Tôi gằn giọng.
"Mày không đi anh rủ con Nhung đi."
Con Nhung, lại là con Nhung, hở ra là rủ con Nhung. Tôi lại thấy muốn nổi điên, gào to hơn: "Vậy anh đi mà rủ nó đi." Tôi đứng phắt dậy, hầm hầm bỏ về.
Buổi chiều, anh ấy vẫn qua rủ tôi. Tôi lại được dịp chảnh chọe lên mặt từ chối. Anh ấy nhìn tôi, khẽ nheo mắt tỏ vẻ không hài lòng, sau lại đổi sang bộ mặt hù dọa người khác: "Mày không đi anh vác mày đi."
Tôi đây cóc sợ, tôi biết tỏng anh ấy chẳng vác nổi tôi đâu. Định dọa tôi à? Còn khuya lắm, mơ đi. Thế là tôi vẫn vênh váo đứng đấy. Anh ấy không nói gì nữa, xoay người bỏ đi. Tự nhiên tôi lại nổi cáu. Sao không chịu năn nỉ tôi đi cơ chứ?
Lần này anh ấy rủ con Nhung thật. Tôi muốn điên lên được. Ngồi ở nhà mà tâm trạng cứ buồn bực bứt rứt không thôi. Mấy hôm sau, anh Tí còn không thèm chờ tôi đi học nữa. Tôi thấy anh ấy đi với con Nhung, nhìn có vẻ thân thiết lắm, vừa đi vừa cười nói, còn nghịch tóc con đấy nữa. Không hiểu sao lúc đó tôi chỉ muốn nhào lên mà đấm mỗi người một phát cho bõ ghét.
Lên lớp sáu, tôi với anh Tí, con Nhung, bọn thằng Khánh đều học chung một lớp. Con Nhung nó là đứa xinh gái nhất lớp tôi. Tóc đen dài bóng mượt, lúc nào cũng cài mấy cái nơ bướm đủ màu trên đầu. Mặt nó trắng trẻo hồng hào chứ không đen đúa như tôi. Quả thật là nhìn nó với tôi khác nhau một trời một vực. Công nhận là tôi xấu thật.
Không riêng gì con Nhung mà cả đám con gái trong trường cũng mê anh Tí như chết, suốt ngày đu đeo bám lấy anh ấy như ruồi bu bãi ấy ấy. Ai bảo anh ấy càng lớn càng đẹp trai ra. Mặt mũi lúc nào cũng vênh vênh lên thấy ghét. Bọn nó bảo đấy là nét lạnh lùng chuẩn soái ca. Soái cái rắm, đúng là lũ mê trai. Nhìn chỉ muốn đấm cho phọt máu.
Nhìn con Nhung nó cứ uốn éo cạnh anh Tí tôi lại thấy ứa gan. Mà anh ấy lại còn có vẻ thích thú nữa. Đang ngồi chung với tôi thì bay lên đấy ngồi sát sàn sạt với con kia. Nhìn chỉ muốn quăng quả lựu đạn lên đó cho nổ hết luôn khỏi ngứa mắt.
Cũng chẳng trách được, tại con Nhung nó

«  Chap 3: Đi thả diều

Chap 5: Đụng trúng hotboy »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Chap 78: Anh cũng biết ghen

Chap 79: Đưa nhau đi khám

Từ khóa tìm kiếm