Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Giao kèo
~~~~~~
Tôi nhìn thấy mặt anh Tí đột nhiên đỏ lựng. Chắc là tưởng tôi định hại đời trai của anh ấy nên tức giận đến đỏ mặt. Hịc, tôi nghĩ đời tôi sắp tàn rồi.
Anh Tí khẽ cựa người, buông hai tay đang ôm tôi ra ngồi dậy lắc lắc cái cổ. Xong quay sang nhìn tôi khẽ nhăn mặt: "Mày vừa định làm gì anh đấy?"
Tôi toát mồ hôi, chân tay vẫn đang còn run run, nhất thời không biết nói gì cho phải nên chỉ biết ú ớ: "Em...em...à...không...em không làm gì hết...chưa làm gì hết á!" Tôi đứng dậy, run rẩy lùi về phía sau vài bước. Quái thật, tôi có làm cái gì đâu sao lại run sợ vậy chứ? Không phải là càng để cho anh ấy nghĩ tôi vừa làm gì anh ấy sao?
Nhưng thôi kệ đi, phải chuồn khỏi đây đã rồi tính tiếp. Nghĩ vậy, tôi khẽ nuốt nước bọt, hai tay nắm chặt chuẩn bị tư thế cao chạy xa bay, xoay người một phát là phải chạy luôn. Tôi thầm đếm trong bụng, một...hai...ba...rồi xoay người, nhắm mắt cắm đầu cắm cổ chạy bạt mạng.
Rầm...
Bịch...
"Ui ya!"
Hu hu, sao số tôi đen đủi thế này. Rõ ràng lúc nãy đi vào cửa mở rộng mà bây giờ nó lại khép nhỏ hơn một chút rồi. Báo hại tôi vừa tông vào cánh cửa, trán sưng một cục to chù ụ luôn. Đúng là ông trời cũng không thèm thương tôi mà. Mặt tôi méo xệch, đưa tay xoa xoa cái trán bé nhỏ đáng thương.
"Đúng là cái đồ lợn. Anh có làm gì mày mà mày chạy như ma đuổi thế?" Anh Tí đi tới chỗ tôi cầm cánh tay lôi tôi dậy, xách tôi như xách con nhái đi lại phía ghế quăng tôi ngồi xuống quát: "Ngồi im đấy!"
Tôi cúi đầu mếu máo, đúng là làm việc xấu xa trời đất không dung tha. Mà tôi có làm gì đâu. Lúc nãy chỉ ngắm anh ấy có tí thôi, có mất mát gì đâu mà sao phạt tôi nặng thế không biết. Ông trời, ông cũng mê trai quá đấy. Thấy anh ấy đẹp trai rồi về phe anh ấy luôn. Ông cũng háo sắc có khác gì tôi đâu. Mà sao tôi cũng đẹp mà ông ấy lại không theo phe của tôi? Không lẽ ông ấy không phải ông trời mà là "bà trời"?
Sau này trở nên vĩ đại rồi tôi nhất định phải kêu mấy nhà nghiên cứu thiên văn gì gì đấy kiểm tra lại giới tính của ông trời mới được.
"Còn mếu máo cái gì? Đúng là cái đồ đầu lợn."
"Tại anh nên em mới vậy chứ bộ." Bị mắng, tôi tức quá mới gân cổ lên cãi. Ai ngờ bị ăn một cái cốc rõ đau lên trán nữa. Tôi cáu: "Anh có biết đau không? Đầu em là sắt đá để cho anh cốc vậy à?"
"Đầu mày chứ có phải đầu anh đâu mà đau. So với cú đập cửa vừa rồi thì có là gì đâu. Lát anh phải kiểm tra xem cửa phòng anh có bị gì không để còn biết đường mà tính phí hư hại nữa."
Đấy, nhìn đi, đừng có để cái vẻ bề ngoài của anh ấy che mắt nữa. Cái gì mà soái ca đẹp trai chứ? Ác nhân thì có. Lại còn keo kiệt bủn xỉn, tính toán chi li đến thế là cùng.
"Ngước cái mặt lên xem."
Mặc dù đang tức lắm, nhưng cũng phải ngước lên. Tôi cứ như bị anh ấy thôi miên ý.
"Nhắm mắt lại coi. Trừng trừng con mắt coi rớt dầu vô mắt lại ngồi đó mà la."
Tức không chịu được. Tôi muốn bùng cháy, tôi sắp nổ tung đến nơi rồi. Nhưng tức thì tức chứ vẫn nhắm ghiền mắt. Tôi chẳng biết mình bị hư hỏng bộ phận nào trên cơ thể rồi nên lúc nào cũng mâu thuẫn thế này. Chung quy là tại anh Tí mà ra.
Tôi vừa thấy có hơi thở nóng hổi phả vào mặt. Anh ấy mới thổi vết thương cho tôi sao? Còn có cái gì đó ấm ấm vừa lướt qua trán nữa. Tôi giật mình mở to mắt: "Anh làm gì đấy?"
Đột nhiên mặt anh Tí chuyển màu phiếm hồng, lúng túng quay sang chỗ khác: "Anh..có làm gì đâu. Bảo nhắm mắt lại cơ mà."
"Bôi có tí dầu cũng lâu nữa. Đưa đây cho em."
"Một là ngồi im nhắm mắt lại. Hai là ăn đấm."
"..." Thôi tốt nhất là tôi vẫn nên giữ im lặng mà làm theo lời anh ấy đi. Lệnh anh như lệnh vua, trái lệnh là mất đầu như chơi.
"Nói, lúc nãy mày đã làm gì anh rồi?" Tôi nghe giọng quát giật mình mở mắt ra, thấy anh Tí đang lay hoay mở ngăn kéo cất chai dầu vào. Lúc...lúc nãy sao? Tôi có làm gì đâu. Mà không làm gì thì lấy cái quỷ gì mà nói bây giờ.
"Em có làm gì đâu? Tại anh ngủ mớ anh kéo em lại đấy."
"Anh không tin. Lúc đó anh ngủ mà làm sao biết được. Nhỡ đâu mày đổ oan cho anh thì sao?"
"Em mà thèm đổ oan cho anh à?"
"Ai biết được. Nhìn mặt mày nghi lắm."
Tôi cay cú đứng phắt dậy xoay người: "Em đi về đây. Mặc xác anh đấy." Chân chưa kịp nhích được bước nào thì tay đã bị kéo lại, cả người bị ấn ngồi xuống chỗ cũ. "Rốt cuộc anh muốn cái gì đây?"
"Chuyện này chưa xong không được đi đâu hết."
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn rồi đấy. Chuyện này có cái gì đâu mà xong với chả không xong. Chả nhẽ bây giờ nói toẹt ra là lúc nãy em đi tìm anh không thấy. Xong đi vào phòng thấy anh đang cởi trần ngủ, không kiềm chế được tính mê trai háo sắc mà ngắm anh một chút, sau đó bị anh ngủ mớ kéo cả người ôm vào lòng. Anh ấy muốn tôi nói vậy sao? Có điên mới nói ra chuyện đó. Kiểu gì anh ấy lại chả mắng tôi mê trai háo sắc rồi hại đời trai gì gì đấy cho xem.
"Có cái gì để nói đâu mà xong với chả không xong. Lúc nãy em đã nói rồi đó."
"Anh không tin."
"Vậy bây giờ anh muốn cái gì anh nói đi."
Anh Tí vênh mặt đưa tay xoa xoa cằm ra vẻ suy nghĩ. Suy nghĩ cái rắm gì mà suy nghĩ, đúng là làm màu.
"Thôi bây giờ thế này. Từ giờ tới lúc anh lấy vợ mày không được phép thích thằng nào hết."
Ở đâu ra cái lí như vậy? Chuyện này thì liên quan gì tới vấn đề tôi thích người khác cơ chứ? Có phải não anh ấy có vấn đề rồi không?
"Hai chuyện này có liên quan à?" Tôi nhăn nhó hỏi.
"Có chứ."
"Liên quan chỗ nào?"
"Mày ngu quá. Lúc nãy mày hại đời trai của anh rồi. Nhỡ đâu sau này anh không lấy được vợ vì chuyện này thì lúc anh đó phải bắt mày về làm..."
"Làm gì?"
"Làm ôsin cho anh chứ gì nữa. Nhỡ mày lấy chồng rồi sao anh bắt mày về được nữa."
Tôi hơi bị ngu người một tẹo. Tôi có cần phải nhắc anh ấy chút không nhỉ? Anh ơi anh đi xa quá rồi đấy. Gớm, có cái ôm mà làm như mất cái ngàn vàng không bằng ý. Tôi hếch mặt lên trời hời hợt nói: "Mắc gì không lấy được vợ. Bất quá có mỗi cái ôm thôi mà cũng không lấy được vợ thì chắc thế giới này con trai ế vợ hết cả luôn quá."
"Anh khác họ khác."
"Khác chỗ nào?"
"Anh đã thề độc từ lúc còn bé rồi. Đó là nhất quyết giữ thân thể này trong sạch cho tới khi lấy vợ nếu không sẽ không bao giờ lấy được vợ nữa."
Tôi hơi ngu người. Có thật là anh ấy đã thề độc như vậy không? Sao nghe có vẻ vô lí quá vậy. Nhưng nếu không phải thì anh ấy cần gì phải nói dối tôi? Cũng có được gì đâu mà phải nói dối tôi nhỉ? Chắc là anh ấy nói thật rồi. Nhưng sao tôi thấy anh ấy ngu ghê. Mới tí tuổi đầu bày đặt thề độc như vậy, nhỡ sau này có người hại đời trai anh ấy rồi bỏ rơi anh ấy luôn thì chẳng phải là sẽ ế cả đời luôn sao? Đúng là ngu thật đấy, vậy mà suốt ngày chê tôi ngu này ngu nọ, anh ấy cũng có thông minh hơn tôi à?
Mà tôi đã làm gì thân thể anh ấy đâu mà trong sạch với chả trong bẩn? Tôi bắt đầu động não suy nghĩ. Dù gì thì hiện tại tôi vẫn chỉ thích mình anh ấy thôi, chưa có ý định thích ai cả. Với lại cái lí do củ chuối lúc nãy anh ấy nói làm gì có. Anh ấy đẹp trai học giỏi như vậy đầy đứa mê, thiếu gì đứa đòi lấy mà lo. Vậy nên tôi chẳng sợ, gật đầu cái rụp: "Được rồi, em đồng ý. Vậy em về được chưa?" Tôi muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Anh ấy cứ cởi trần mà lởn vởn trước mặt tôi như thế thì làm sao tôi chịu nổi. Tôi sắp cạn sạch máu

«  Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 29: Tập xe máy »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Chap 78: Anh cũng biết ghen

Chap 79: Đưa nhau đi khám

Chap 80: Kết

Từ khóa tìm kiếm