Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Hay mày muốn anh vác mày về?
~~~~~~~
Mấy ngày nay tôi sung sướng lắm, sướng hơn tiên luôn. Sau khi sống sót trở về bởi vụ va chạm kinh hoàng kia thì bây giờ tôi đã trở thành người tàn tật rồi.
Hôm đó được anh Tí bế ra xe chở về. Lại được ôm, lần ôm thứ hai ấy không những được ôm mà anh ấy còn thả một tay giữ chặt tay tôi bảo là giữa đường sợ tôi bị rớt mất, tới bãi tha ma không còn con xấu xí ma chê quỷ hờn như tôi làm bùa đuổi tà thì cái thân xác đẹp trai của anh ấy lại bị bắt đi. Đấy, lần nào tôi cảm thấy có chút hưng phấn, đang định lên mây thì anh ấy lại thẳng chân đạp tôi xuống không thương tiếc. Đúng là đồ vô lương tâm.
Nói đi cũng phải nói lại. Mặc dù tàn tật rồi nhưng bù lại thì được phục vụ tận tình, cơm bưng nước rót. Chân không phải chạm đất vì có người cõng đi học, về cũng có người cõng về tận nhà. Lúc đầu ngại lắm nên không chịu. Ngại chết được, nhất là ở trên trường ấy. Ai cũng nhìn. Nhưng mà mọi người biết rồi đấy, Anh Tí của tôi là người bạo lực, hở ra là hù dọa đánh đập tôi. Con chuột nhắt như tôi thì không thể kháng cự được nên đành ngoan ngoãn tuân theo.
Kể ra thì sướng thật đấy, về nhà cũng không phải làm gì. Chân què rồi, xác còn lết không nổi thì làm được cái gì? Hết xem phim đọc truyện nghe nhạc rồi lại đọc truyện nghe nhạc xem phim. Hôm nào có anh Tí sang cõng qua nhà anh ấy chơi thì còn chí chóe với anh ấy được chút xong lại thôi. Bởi vì anh ấy mới tham gia câu lạc bộ đá bóng của trường nên cũng chẳng có nhiều thời gian thăm tôi. Nghe bọn thằng Sún bảo sắp thi đấu với trường khác nên đang ra sức luyện tập. Ước gì tôi không què thì có thể đi theo xem anh ấy đá bóng rồi. Thành ra lúc nào tôi cũng ru rú một xó trong nhà. Riết rồi tôi thấy mình thành con tự kỉ luôn.
Dạo này con mẹ Nhung chảnh kia phải nói là tức lồng tức lộn lên. Không riêng gì nó mà mấy đứa con gái trong trường hâm mộ anh Tí cũng vậy. Xời ơi, thấy soái ca của bọn nó bế cô gái khác trong tay, mua đồ ăn mua nước đồ tận tình như thế thì hỏi sao không tức. Cái mặt của con Nhung nhìn như muốn ăn gan uống máu tôi vậy. Ha ha, lại giả tạo rồi. Bình thường thì ra dáng thục nữ đoan trang lắm nên mọi người cứ nghĩ nó hiền. Làm sao qua mặt được tôi cơ chứ. Bởi vậy ta nói, đừng có nhìn mặt mà bắt hình dong.
Cứ lấy con Nhung ra làm ví dụ đi. Có ai thấy mặt nó nhăn như khỉ, liếc ánh mắt sắc hơn dao nhìn người khác chưa? Có ai thấy cái miệng nó phun ra những từ ngữ ngu ngốc ngu xuẩn ảo tưởng cay độc đủ kiểu đủ màu chưa? Dĩ nhiên là chưa. Tôi dám cam đoan là chưa một ai ngoài tôi nhìn thấy cả. Bởi vì nó nào có dám làm như thế, sợ bị mất hình tượng đó mà. Nhưng đối với tôi thì lại khác. Vì sao ư? Vì tôi là tình địch duy nhất của nó. Giả bộ hiền lành với tôi làm quái gì cho mệt. Nhưng mà thôi, cứ để cho nó diễn tiếp đi, đằng nào cũng được xem kịch miễn phí mà.
"Ăn gì đấy?"
Con Nhung ngồi đối diện tôi hỏi. Con đấy nó bị điên thật ý mọi người ạ. Rõ ràng thấy tôi đang cầm ổ bánh mì trên tay mà còn hỏi ăn gì. Đúng là con bệnh. Tôi chả thèm nhìn nó, vừa ung dung gặm bánh mì vừa hững hờ đáp: "Có mắt để trưng bày à? "
Nó hình như đang ráng kìm nén cơn tức giận thì phải. Chậc, tôi có nên nhắc nhở nó không nhỉ? Nén quá coi chừng tí phọt ra đằng dưới lại chạy không kịp.
"Của Minh Dương mua hả?"
"Biết rồi còn hỏi." Tôi đang ăn đấy, đừng có mà gây chuyện với tôi. Dạo này tôi què nên khó ở lắm. Tốt nhất là mau tránh xa tôi ra, tôi không biết mình có thể làm ra chuyện kinh thiên động địa gì đâu. Nhìn cái bản mặt nó là hết muốn ăn. Nhưng là đồ của anh Tí mua, phải cố mà nuốt hết. Làm ơn cút về chỗ dùm cái. Không lẽ thèm quá hay sao cứ nhìn tôi ăn chằm chằm vậy?
"Cậu đừng có ăn đồ của Minh Dương nữa, cũng thôi hành hạ cậu ấy đi được không?"
Ô hay, con này nói chuyện trên trời hay sao ấy? Đồ ăn trai đẹp mua cho, đã dâng đến miệng rồi không ăn chả nhẽ vứt đi? Rõ là thừa tiền. Còn nữa, tôi hành hạ anh ấy cái gì? Là anh ấy tự nguyện mà. Úi giời ơi, đang thương xót cho soái ca đấy à? Tội quá nhờ. Nhưng tôi đang muốn chọc tức nó cho nên vênh mặt thờ ơ đáp: "Mình thích thì mình hành thôi. Liên quan gì tới cậu?"
"Nhưng mình không thích như thế."
"Cậu không thích thì kệ mẹ cậu, nói với tôi làm gì?"
Tôi vẫn trơ cái mặt chảnh cún ra. Tôi nghĩ chắc bây giờ trong đầu cái con phân són lòe loẹt trước mặt tôi đây chỉ chứa một ý nghĩ duy nhất đó là lôi bộ mặt chảnh cún của tôi ra mà cào cấu xâu xé cho nát thì mới hả dạ. Nhưng mà cưng ơi, trót mang cái bộ mặt thục nữ giả tạo kia rồi thì ráng mà mang cho trọn đi.
Cứ như tôi đây này, chả việc quái gì phải diễn cho người ta xem cả. Thích nói gì thì nói, thích làm gì thì làm. Láo với tôi thì tôi đập luôn. Chả việc quái gì phải nhịn như thế. Đến nỗi có cái mặt muốn cau có cũng phải nhìn trước ngó sau mắc mệt. Ngu thì chết chứ bệnh tật gì. Cưng à, đời không trả cát xê đâu nên không cần phải diễn!
"Tóm lại là tớ cảnh cáo cậu, tránh xa Minh Dương ra. Cũng đừng ỷ lại cậu ấy nữa."
Ôi giồi ôi, lại còn cảnh cáo tôi nữa cơ đấy. Ghê gớm quá nhỉ? Có giỏi thì tháo cái mặt nạ giả tạo ấy xuống mà nói thẳng vào mặt tôi đây này. Đừng có trưng cái bộ mặt đấy ra nói chuyện với tôi, xúc phạm người nhìn lắm. Con lùn này ghét nhất là kiểu người như vậy đấy. Làm ơn cút cút ra xa xa dùm cái.
"Nhìn mặt tôi thấy có giống đang quan tâm không? Thích thì đi mà nói với anh Tí đấy, bảo anh ấy đừng có làm vậy nữa. Thôi, biến về chỗ trang điểm lại đi, mặt rớt ra một mảng phấn rồi kìa."
"Sao cơ?"
Con Nhung hốt hoảng rút cái gương nhỏ trong túi quần ra soi lại mặt. Giồi ôi, nó tưởng tôi nói thật à? Đánh phấn dày mấy lớp như vậy thì rớt kiểu gì? Rớt lớp này thì còn lớp khác chứ lo quái gì? Không lẽ xài phấn dỏm?
Biết mình bị lừa, nó nắm chặt cái gương trong tay nghiến răng: "Cậu..."
"Cậu cậu cái quần gì? Phắn về chỗ đi cho tôi nhờ để tôi còn ăn nữa." Tôi cóc thèm lịch sự với nó nữa. Nói chuyện khách sáo nãy giờ tôi cũng tự cảm thấy khinh bỉ bản thân luôn ấy.
Con Nhung tức lắm. Ha ha, nhìn cái mặt nó như thế tôi lại thấy thích thú. Ai kêu kiếm chuyện với tôi làm gì.Nó nện guốc cao cồm cộp xuống sàn đi về chỗ. Đi guốc cao thế kia coi chừng trẹo chân lại bỏ mẹ.
"Oái..."
Phụt...
Mẩu bánh mì còn lại trên tay tôi rớt xuống đất. Má ơi, tôi vừa nói xong thì nó bị liền luôn. Chết thật. Nhưng mà trông nó buồn cười quá. Ha ha ha.
Khụ...khụ..khụ... Tôi cúi xuống ho sặc sụa, quên là miệng vẫn còn nhai bánh mì.
Ra về, tôi loay hoay xách cặp đi trước không chờ anh Tí nữa. Thực ra là chân tôi đỡ nhiều rồi, nói què vậy thì cũng hơi quá. Chỉ là bị trật mắt cá, chân bầm tím sưng lên một cục nên đi không được thôi. Bữa nay cũng gần khỏi rồi. Được anh Tí cõng đi thì sướng thật nhưng tội anh ấy quá. Đi đá banh về mệt chết còn phải cõng con lợn như tôi về. Tôi cũng biết "thương hoa tiếc ngọc" mà. Hề hề.
"Ngồi yên đó. Định đi đâu?"
Chưa ra khỏi chỗ đã nghe tiếng anh Tí ngoài cửa vọng lại. Tôi ngước lên nhìn. Tự dưng thấy ai cũng quay xuống nhìn tôi. Nhìn quái quỷ gì thế? Tôi là người ngoài hành tinh à?
" Nhìn cái vẹo gì? Không muốn về nữa à?" Tôi quét ánh mắt "bọn mày muốn gì" một lượt quanh lớp. Bọn nó thấy thế thì cúi

«  Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Chap 78: Anh cũng biết ghen

Chap 79: Đưa nhau đi khám

Từ khóa tìm kiếm