Đọc Truyện theo thể loại




Chương bảy mươi bảy: Súc tích!
Hơn nửa đêm, Ân Lang Qua mới từ trong phòng bệnh của Ôn Dương đi ra, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Tống Hữu ngồi ngủ quên ở trên ghế dựa bên cạnh phòng bệnh.
Ân Lang Qua đánh thức Tống Hữu, Tống Hữu từ ghế ngồi đứng lên ngáp liên hồi, đưa đầu, liếc nhìn Ôn Dương ngủ say bên trong phòng bệnh, sau đó vẻ mặt thành thật hỏi Ân Lang Qua, "Cậu ta lại xuất hiện nhân cách thứ hai?"
Ân Lang Qua đóng cửa lại, nhàn nhạt nói, " Ừ, thời gian lâu hơn so với lần trước." Dừng một chút, Ân Lang Qua lại nói, " Người nọ cơ hồ chính là Ôn Dương thứ hai."
"Ngày mai chờ cậu ta tỉnh, tôi muốn cho cậu ra làm kiểm tra xem nó có phải là do tâm thần phân liệt hay không, nếu như phải thì hiện tượng này còn miễn cưỡng giải thích được, nếu không, vậy thì cậu ta có vấn đề." Tống Hữu sờ sờ cằm mình và lầm bầm, "Cậu ta biết rõ mọi chuyện của ngươi cùng Tiểu Ôn Dương, rất có thể là di chứng lưu lại do đổi tim, nhưng việc trí nhớ hoàn toàn biến thành tiểu Ôn Dương rõ ràng là quá hư cấu. Vô cùng hư cấu, ùm, tôi phải kiểm tra nó, nhất định phải kiểm tra. "
Ân Lang Qua thần sắc lạnh nhạt nhìn Tống Hữu, "Nếu như thật sự mắc bệnh thì anh định làm gì?"
"Tôi có lòng tin sẽ chữa khỏi cho cậu ấy." Tống Hữu lập tức trấn an nói, "Chỉ cần bảo cậu ấy phối hợp chữa trị, thì tôi có thể ...."
"Khỏi cần!" Ân Lang Qua lạnh lùng cắt đứt, sau khi nói xong thì xoay người rời đi.
Tống Hữu bước nhanh đuổi theo Ân Lang Qua, sắc mặt ngưng trọng nói, "Lang Qua, cậu ta rất cần được kiểm tra cái này , tôi cũng là lo lắng cho cậu, và tôi biết cậu không muốn nghe, nhưng tôi phải nhắc cậu, mười một năm,Tiểu Ôn Dương đã cứu cậu trước đây đã không còn trên đời, người bây giờ nằm trong phòng bệnh hoàn toàn là một người khác. Dù cho trái tim của Ôn Dương có nhảy trong cơ thể cậu ấy, thì cậu ấy cũng không khả năng trở thành... "
Tống Hữu lời còn chưa nói hết, Ân Lang Qua đột nhiên xoay người đưa tay bóp cổ hắn, đem hắn nặng nề trấn lên bức tường trắng ở trên hành lang.
Đây là lần đầu tiên Ân Lang Qua động thủ đối với Tống Hữu!
Tống Hữu bị bóp không thở nổi, khó khăn mở miệng, "Cậu bình bình tĩnh "
Ân Lang Qua sắc mặt âm ngoan, đôi mắt bắn ra hàn quang, hơi thở mãnh liệt của gã phù phù phả lên mặt Tống Hữu, gã trợn mắt nhìn Tống Hữu, "Chuyện này tôi không cần bất kỳ một người nào nhắc nhở tôi, tôi cũng không cần anh trị bệnh cái mẹ gì. Từ giờ trở đi, em ấy chính là Ôn Dương năm đó cứu tôi, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ một ý kiến nào từ ai về Ôn Dương nữa."
Ân Lang Qua buông tay ra, xoay người rời đi.
Tống Hữu dựa lưng vào tường ngồi xổm trên đất, tay xoa cổ họng ho khan không ngừng, chờ qua mấy giây, hắn lại đứng lên đuổi theo Ân Lang Qua, cuối cùng vẫn không đuổi kịp vì Ân Lang Qua đi thang máy.
Sau khi Ôn Dương xuất viện, Ân Lang Qua cơ hồ là thận trọng thương yêu cậu, gã không cần Ôn Dương làm bất cứ điều gì cho gã ta, thay vào đó, gã đã cố gắng hết sức để chăm sóc Ôn Dương mỗi ngày với sự kiên nhẫn và sự dịu dàng trong từng chi tiết nhỏ.
Khi Ôn Dương "say rượu", hoặc là khi "ngủ" sẽ thỉnh thoảng kêu một tiếng "ca ca", nó sẽ khiến Ân Lang Qua cực kỳ vui vẻ hài lòng. Trái tim cứng rắn vào thời điểm đó dường như cũng tan chảy.
Ôn Dương có lúc cũng sẽ nói, nói rất nhiều, giống như nhớ lại rất nhiều chuyện kỳ quái.
Sự thay đổi của Ân Lang Qua, thủ hạ của gã đều rõ ràng thấy ở trong mắt. Ngày xưa, ngay cả khi Ân Lang Qua cười, thì đó cũng chỉ là một nụ cười âm trầm trơ tráo, và hiện tại, ngay cả khi gã mặt không cảm xúc, bọn họ như thể cũng cảm thấy một tia vui vẻ lóe ra từ đôi mắt gã.
Đôi khi thư ký chuyển văn kiện cho Ân Lang Qua , đột nhiên thấy Ân Lang Qua nhìn chằm chằm vào nội dung tin nhắn trên điện thoại lộ ra một tia cười cưng chìu, thỉnh thoảng nghe điện thoại, giọng nói cũng mềm như lông vũ.
Ân Lang Qua cưng chìu từng li từng tí, đã làm cho nỗi sợ hãi của Ôn Dương được giảm đi, không phải đến mức biến mất hoàn toàn, nhưng sinh hoạt thường ngày cùng Ân Lang Qua đã tự nhiên hơn rất nhiều, ánh mắt không còn tránh né nơm nớp lo sợ nữa, không còn đối với Ân Lang Qua tâm trạng thay đổi mà cảm thấy thấp thỏm bất an nữa, bởi vì Ân Lang Qua đối xử với cậu trừ dịu dàng và cưng chìu vô hạn, thì không còn gì khác. Hiện tại được hưởng thụ tình yêu của Ân Lang Qua, nên Ôn Dương gần như quên mất đi sự hung ác của Ân Lang Qua một khi nổi dậy sẽ như thế nào.
Ôn Dương gần như cảm thấy rằng, nếu như cậu không phải luôn luôn yêu Kỳ Hãn, nếu không vì thực tế là cậu đã nhìn thấy bản chất bạo lực và máu lạnh tàn độc của Ân Lang Qua, thì cậu có thể sẽ thực sự tan chảy trong sự ấm áp của gã đàn ông này.
Ôn Dương rất rõ ràng, Ân Lang Qua đối xử mình như vậy, chẳng qua là muốn thông qua bản thân mình bồi thường khoản nợ năm đó gã đã vay cậu bé kia, dĩ nhiên trong này cũng xen lẫn cố chấp điên rồ của Ân Lang Qua đối với cậu bé đó, cho nên mỗi khi Ân Lang Qua đem mặt chôn ở ngực cậu, từng lần một lẩm nhẩm tên của Ôn Dương, Ôn Dương lại cảm thấy Ân Lang Qua thật hết sức buồn cười, dĩ nhiên, nó cũng rất đạo đức giả.
Ngươi bỏ rơi cậu bé lúc nó đang đứng bên bờ vực sinh tử, và hiện tại nghĩ muốn bồi thường cho nó? Ha ha, chỉ có cậu bé kia là đáng thương. Và Ân Lang Qua, ngươi không xứng đáng với sự tha thứ.
Sự hèn nhát năm xưa mà ngươi đã làm, nó sẽ đeo đẳng ngươi mãi mãi khiến ngươi phải hối hận cả đời.
"Ôn Dương" Ân Lang Qua từ sau lưng ôm lấy eo cậu, quai hàm đệm ở trên hõm vai Ôn Dương, khẽ cười, "Sao phải tự tay làm, em muốn ăn những món này, trực tiếp để cho đầu bếp đi học là được."
Có một số người sẽ ghê tởm loài bò sát vì bọn chúng dinh dính và trơn nhầy, Ôn Dương đối với cái ôm của Ân Lang Qua cũng giống như vậy, mỗi khi cơ thể bị áp sát bởi thân thể của Ân Lang Qua, trái tim Ôn Dương đều phải kiên nhẫn chịu đựng, và sau mỗi lần đụng chạm cậu đều phải đi tắm rửa và chà sát thật sạch, hận không thể lột bỏ đi vùng da ghê tởm vừa mới bị Ân Lang Qua chạm vào.
Ôn Dương nhẫn nhịn con tim khó chịu, tiếp tục đảo công thức nấu ăn trong tay, một bên kiểm kê nguyên liệu nấu ăn mình cho người mua về, "Muốn cho anh nếm thử tay nghề của em một chút, anh không thích sao?" Dừng một chút, Ôn Dương thấp giọng nói, "Rất nhiều đàn ông thích những người biết nấu ăn. "
Ân Lang Qua ngẩn người, cười nói, "Thậm chí nếu em bốn loại ngũ cốc cũng không phân biệt được, anh vẫn thích em." Vừa nói, Ân Lang Qua hôn một cái lên vành tai trắng noãn xinh xắn của Ôn Dương. "Đối với anh, em là một món ăn mà anh ăn cả đời cũng không cảm thấy chán."
Bởi vì Ôn Dương đơn phương nói rằng cậu không thíchthường xuyên lên giường. Vì thế nửa tháng trôi qua, Ân Lang Qua và Ôn Dương chỉ làm có hai lần. Hai lần này, một là khi Ôn Dương say rượu và bất tỉnh, cậu vô ý thức bị Ân Lang Qua bá vương ngang ngược ép làm, lần kia là ở trên phòng làm việc, bị Ân Lang Qua đòi hỏi Ôn Dương đã hết lời từ chối nhưng cuối cùng cũng phải thuận theo gã.
Khi cơ thể không chịu nổi, Ân Lang Qua nhiều nhất cũng chỉ thấp giọng cầu xin Ôn Dương giúp gã bằng tay, hoặc là gã ta không ngừng dùng thân thể lợi thế của mình để đánh bại Ôn Dương.
Lo lắng Ân Lang Qua ngã quỵ

«  Chương - 76

Đôi dòng tâm sự »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm