Đọc Truyện theo thể loại


Chương bảy mươi hai: Hoảng hốt!
Triệu Giang thấy Kỳ Hãn cùng Ôn Dương tất cả mặt đầy kinh ngạc dừng bước không tiến lên, thắc mắc cười nói, "Cháu làm sao vậy ?"
Kỳ Hãn sắc mặt khó coi tới cực điểm, hắn biết thời điểm này đường lui đã mất, kế hoạch lợi dụng Ôn Dương mai phục ở bên người Ân Lang Qua ăn cắp bí mật thương nghiệp chắc chắn phải chấm dứt.
Chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ có thể đối mặt, hắn càng không tin gã đàn ông này chỉ vì tình cảm dành cho Ôn Dương mà không cố kỵ cha mẹ mình, xuống tay với mình.
Nhưng mà Ôn Dương.
Kỳ Hãn quay đầu nhìn Ôn Dương bên cạnh, Ôn Dương thời điểm này sắc mặt trắng bệch, hai chân không theo khống chế chậm rãi lui về sau, cuối cùng chật vật xoay mặt qua nhìn Kỳ Hãn, đôi mắt kinh hoàng bất lực, tựa như một giây kế tiếp nước mắt liền bất giác rơi xuống, Kỳ Hãn cảm giác tâm mình hung hăng đau nhói khi nhìn đến ánh mắt tựa như đang cầu cứu của Ôn Dương.
Kỳ Hãn cắn răng, hồi lâu sau mới khôi phục phong độ mỉm cười, hắn thân thủ kéo tay Ôn Dương, thấp giọng trấn an, "Đừng sợ, còn có tôi."
Tay của Ôn Dương được Kỳ Hãn nắm lấy, trong nháy mắt liền đình chỉ run rẩy, thân thể yếu ớt phảng phất như được rót vào một cổ cường đại dẹp yên những điều phù phiếm, Ôn Dương hít một hơi thật sâu, sau đó hướng Kỳ Hãn khổ sở cười.
Mình sợ cái gì chứ ?
Đối với Ân Lang Qua mà nói, mình bất quá chỉ là một cái mạng quèn, hắn muốn thì liền lấy đi, vừa vặn cũng có thể kết thúc loại quan hệ giả dối này, loại quan hệ kinh tởm làm mình muốn nôn mửa.
"Tớ không sợ." Ôn Dương khẽ cười thấp giọng nói.
Kỳ Hãn siết chặc tay Ôn Dương, thấp giọng nói, "Anh sẽ không bỏ rơi em." Vừa nói, Kỳ Hãn kéo Ôn Dương nhấc chân đi về phía Ân Lang Qua.
Nếu như hắn đoán không lầm, Ôn Dương lúc này bởi vì được mình trấn an, sẽ nguyện ý vì mình hy sinh bất kỳ, hắn hiểu Ôn Dương, cũng giống vậy, hắn từ trong điện thoại của Ân Lang Qua, biết rõ tầm quan trọng của Ôn Dương đối với gã là như thế nào!
Cho nên, hắn sẽ đánh cuợc một lần.
Tư thế ngồi của Ân Lang Qua vẫn không có bất kỳ một biến hóa nào, chỉ có đáy mắt tăm tối u ám, mâu quang vạn biến, khóe miệng trầm mặc nghiêm nghị, toát ra một tia tư vị lãnh khốc cô tuyệt, thân thể to lớn khỏe mạnh, âu phục phẳng phiu giống như một pho tượng cổ được chú tâm điêu khắc, không nói không thở, nhưng lại tràn đầy vô số khí tức xơ xác tiêu điều.
Triệu Giang cũng cảm nhận được một cổ hàn ý như có như không, nhưng cũng không quá mức để ý, Kỳ Hãn đi tới trước người Ân Lang Qua, Triệu Giang liền nhiệt cười nói, "Kỳ Hãn, đây là "
"Nguyên lai là Kỳ thiếu gia." Ân Lang Qua đứng lên, nụ cười không lạnh không nóng.
Kỳ Hãn nhếch lên khóe miệng, dốc sức ra vẻ tự nhiên cười nói, "Ân Tổng, đã lâu không gặp."
Triệu Giang một bên sững sốt mấy giây, vỗ đùi hô, "Xem đầu óc tôi này, Ân Tổng ngài và Kỳ Hãn sinh hoạt ở cùng một thành phố, nên là sớm quen biết mới đúng, vậy thì thật là quá tốt."
Ân Lang Qua căn bản không để ý tới Triệu Giang, mà là nhìn chằm chằm Ôn Dương bên cạnh Kỳ Hãn, kéo nhẹ khóe miệng, quỷ dị cười một tiếng, "Vị này là "
Rõ ràng một giây trước được Kỳ Hãn trấn an đã trữ tồn đầy đủ dũng khí, thế nhưng thời điểm cùng Ân Lang Qua bốn mắt đối mặt, tim lần nữa hồi hộp đập loạn, lòng bàn chân hư vô đứng không vững.
Ôn Dương không thể không thừa nhận, oai thế trên người Ân Lang Qua khiến cậu không ngừng khiếp sợ kinh hãi, bất luận là so với tử thần gì đó còn cường thế ác liệt gấp bội.
"A, vị này Ân Tổng ngài có thể không quen biết." Triệu Giang cười nói, "Vị này kêu Ôn Dương, là người yêu của Kỳ Hãn, đôi vợ chồng trẻ bọn họ trùng hợp cũng tới đây tiêu khiển, tôi cũng là vừa vặn trên hành lang nhìn thấy bọn họ, cho nên liền muốn mang theo bọn họ tới nhận thức nhận thức Ân Tổng một chút, chẳng qua là không nghĩ tới các người đã quen biết nhau, ha ha ha, Ân Tổng ngài chớ để ý, tôi đây là "
"Vậy sao." Ân Lang Qua ung dung cắt đứt, hai mắt rõ ràng ngậm cười , thế nhưng giọng nói trầm thấp quỷ ý, "Nếu cũng đã tới, vậy bảo phục vụ đem lên thêm hai bộ chén đĩa, tôi vừa vặn cũng muốn hảo hảo làm quen vị người yêu này của Kỳ thiếu gia."
Hai chữ cuối cùng, Ân Lang Qua có thâm ý khác.
Ôn Dương da đầu run lên một cái, tóc gáy lạnh buốt, huyết sắc trên mặt lại càng ít hơn.
Triệu Giang sững sốt mấy giây, sau đó liên tục nói.
"Đa tạ ý tốt của Ân Tổng." Kỳ Hãn chẳng lo lắng gì thong thả nói, "Chỉ là sợ quấy rầy thương kế của Ân Tổng cùng Triệu đổng, cho nên vẫn là hẹn dịp khác tại hạ sẽ cùng Ân Tổng tụ họp một buổi."
"Kỳ thiếu gia quá lo lắng." Ân Lang Qua ngồi trên ghế, nhìn Triệu Giang có thâm ý khác cười nhạt nói, "Triệu đổng vừa vặn có việc gấp cần phải rời khỏi, thương lượng đến đây kết thúc, có đúng không Triệu đổng."
Triệu Giang nhìn mâu quang u ám của Ân Lang Qua, lại quay đầu nhìn Kỳ Hãn sắc mặt hơi mất tự nhiên, nửa ngày mới hậu tri hậu giác gật đầu một cái, "Phải phải a đúng vậy, tôi trong nhà có chút việc gấp cần về ngay bây giờ, Kỳ Hãn cháu liền thay Triệu thúc tiếp đãi Ân Tổng, ngày khác thúc sẽ hẹn cháu đi ăn cơm ha."
Triệu Giang vỗ một cái bả vai Kỳ Hãn, tự cho là Kỳ Hãn có cơ hội thâm giao cùng Ân Lang Qua, thấp giọng nói, "Hảo hảo quý trọng cơ hội này."
"Ân Tổng, thật là xin lỗi a."
Vừa nói, Triệu Giang xốc lên áo khoác âu phục trên ghế dựa, mang theo hai tên hộ vệ rời đi ghế lô.
Đừng quên ấn [Bình chọn] bên dưới để ủng hộ công sức của mình, hãy là một người đọc lịch sự nhé <3
Tks for reading ^^

«  Chương - 71

Chương - 73 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm