Đọc Truyện theo thể loại




Chương bảy mươi: Vội vàng!
Ôn Dương hơi thất thần nhìn đáy mắt thâm thúy tình ý của Ân Lang Qua, cậu có chút không dám tin tưởng người đàn ông này lại để tâm đến mình như vậy, mình chẳng qua chỉ là một tên thế thân, chẳng qua chỉ là một người để cho gã trút hết tình cảm hoặc đạt được trấn an của "Ôn Dương", nhưng hiện tại, gã ta lẽ nào thật sự động tình với mình.
Không, điều này không thể nào!
"Đúng lúc thứ hai tôi phải đi công tác, tôi vốn là còn định mang em theo, nhưng nếu em đã có kế hoạch vậy thì thôi."
"Ừm, đúng rồi, anh có thể đừng để cho những hộ vệ kia đi theo em không? Em sợ sẽ hù dọa bạn học."
" Có hộ vệ đi theo tôi mới yên tâm, vạn nhất em bị thương thì làm thế nào?"
Ôn Dương ở dưới thân của Ân Lang Qua nghiêng người sang một bên, con ngươi đen nhánh nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc hờn giận, "Em biết là anh không tin tưởng em, hộ vệ đi theo chẳng qua là để giám thị em."
"Đừng nghĩ vậy." Ân Lang Qua vuốt má Ôn Dương, cau mày giải thích, "Tôi chẳng qua là lo lắng an toàn của em."
"Em hai mươi năm qua đều không có mang theo hộ vệ cũng sống rất tốt." Ôn Dương đưa tay kéo chăn, mặt không cảm giác, "Em muốn ngủ sớm một chút."
Ân Lang Qua níu lại chăn Ôn Dương chuẩn bị che mặt, cười khổ mấy tiếng, "Chuyện này em giận dỗi tôi chịu, tôi cũng là vì muốn tốt cho em."
Ôn Dương không nói gì, môi mím chặt, dùng sức kéo chăn.
"Thôi thôi, tôi nghe em là được? Ân Lang Qua cười cười lấy lòng, gã đem Ôn Dương cách một lớp chăn ôm vào trong lòng, chóp mũi nhẹ nhàng áp sát vào đầu Ôn Dương gương mặt si mê ngửi mùi hương trên tóc cậu, "Ai bảo tôi thích em như vậy?"
Ôn Dương sau đó nhớ lại đều cảm thấy có chút không tưởng tượng nổi, mình ban đầu đối với Ân Lang Qua nói bất kỳ lời gì cũng phải cẩn thận đắn đo phân tấc, rất sợ không cẩn thận sẽ chọc giận Ân Lang Qua, thế nhưng đêm nay mình lại có thể đối với Ân Lang Qua giả vờ sinh khí, cái này cậu vốn là nghĩ cũng không dám nghĩ.
Buổi tối cách ngày, Ôn Dương đề xuất với Ân Lang Qua nói muốn đến công ty đi làm, Ân Lang Qua vốn không đồng ý, Ôn Dương bắt đầu giở ra chiêu thức, đưa lưng về phía Ân Lang Qua trầm mặc chừng mười phút, Ân Lang Qua nhìn bóng lưng lãnh mạc của Ôn Dương, sau cùng chỉ cười khổ nói, "Thua em rồi, tôi cái gì cũng đều nghe em."
Thật ra thì Ôn Dương không biết, hành vi hờn dỗi của mình ở trong mắt Ân Lang Qua liền giống như đang 'làm nũng', thời điểm Ân Lang Qua cưng chìu dung túng cậu, bản thân gã cũng sẽ đạt được một loại cảm giác thỏa mãn cực độ, thậm chí ngay cả chính gã cũng bắt đầu tin tưởng, Ôn Dương đã yêu gã.
Điều này cũng làm cho dục vọng xác định quan hệ hôn nhân của Ân Lang Qua đối với Ôn Dương thay đổi càng thêm mãnh liệt.
Sáng sớm, Ôn Dương sau khi thức dậy liền phát hiện Ân Lang Qua đã rời đi, theo như hành trình của hắn, sáng ngày mốt mới có thể quay về.
Ôn Dương ăn điểm tâm xong, ở phòng thay đồ chú tâm chọn quần áo liền tự lái xe rời đi, sau đó gửi xe ở dưới hầm của một trung tâm thương mại, rồi gọi một chiếc taxi đi tới điểm hẹn.
Như Ôn Dương mong muốn, lần này rời đi không có bất kỳ một người nào theo dõi cậu.
Tại một cây cầu vượt, Ôn Dương gặp được Kỳ Hãn.
Kỳ Hãn một thân quần áo thời thượng hưu nhàn, đeo kính mát dựa người vào xe, từ xa nhìn qua tiêu sái mê người, anh lãng bất ky (kiểu như bad boy ý).
Ôn Dương trả xong tiền liền xuống xe không kịp đợi đi nhanh đến hắn, khó mà ức chế cơn sóng lòng trong lòng, "Kỳ Hãn."
Kỳ Hãn trực tiếp ôm Ôn Dương.
Mỗi khi gương mặt ôn nhuận tuyển tú của Ôn Dương xuất hiện ở trước mắt, Kỳ Hãn cũng sẽ cảm thấy vui vẻ lạ thường tựa như có một luồng điện quất vào dây thần kinh hắn vậy.
Coi như không có Ân Lang Qua, hắn có lẽ cũng sẽ dùng mọi cách để dỗ ngọt nam nhân này.
Lên xe, Kỳ Hãn trực tiếp chở Ôn Dương đi đến thành phố E, cách Thành phố C không tính là quá xa, công ty chính của mẹ Kỳ Hãn là ở chỗ đó.
"Chúng ta trực tiếp đi gặp bác gái sao?" Ôn Dương thận trọng hỏi.
"Sáng sớm ngày mai đi gặp." Kỳ Hãn lái xe, mắt nhìn phía trước khẽ cười nói, "Hôm nay tôi tiếp cậu, thật vất vả mới có thời gian hai ngày bên nhau, tôi thế nào cũng phải thật tốt bồi thường cậu."
Ôn Dương cúi đầu xuống, gò má không thể ức chế nóng lên.
Sau ba bốn tiếng lái xe, bọn họ dừng xe ở một khách sạn xa hoa tại thành phố E.
Tòa khách sạn này chính là tài sản của mẹ Kỳ Hãn, vừa vào cửa, quản lý liền mặt mày vui vẻ tiến lên đón dẫn đường cho Kỳ Hãn.
"Thiếu gia thiếu gia bên này mời."
Kỳ Hãn vẻ mặt nhàn nhạt, ôm Ôn Dương tiến vào thang máy.
Cho đến trước cửa căn phòng, Ôn Dương hậu tri hậu giác hỏi, "Ừm. . . chúng ta cùng một gian phòng?"
"Dĩ nhiên !" Kỳ Hãn một bên ôm Ôn Dương vào phòng, một vừa cười nói, "Quan hệ của chúng ta là như thế nào còn phải tách ra hai phòng sao?"
Ôn Dương tâm phanh phanh cuồng loạn, cậu rất rõ ràng nếu cùng Kỳ Hãn ở chung một phòng sẽ phát sinh cái gì, cậu mặc dù đã chuẩn bị không sớm thì muộn cũng sẽ cùng Kỳ Hãn phá bỏ ranh giới, mặc dù vậy nhưng vẫn khiến cậu khẩn trương không dứt.
Ôn Dương lại cảm thấy bản thân mình cực kỳ tức cười, Ân Lang Qua mình cũng chịu tiếp nhận, tại sao Kỳ Hãn không được, cậu bây giờ có tư cách gì đi từ chối Kỳ Hãn, Kỳ Hãn không chê đã là may mắn cho mình.
"Kỳ Hãn, chúng ta nên. . . ô."
Ôn Dương còn chưa nói hết, Kỳ Hãn đã ngậm lấy môi cậu, và áp cậu xuống ghế xô pha.
Ôn Dương trừng to mắt nhìn Kỳ Hãn trên người, thân thể căng thẳng tới cực điểm, Kỳ Hãn nhắm mắt lại, động tác của môi lưỡi vẫn không hề ngừng, hai tay đã bắt đầu vội vàng thoát quần áo Ôn Dương.


Nhớ ấn [bình chọn] bên dưới để ủng hộ tinh thần cho mình nhé <3

«  Chương - 69

Chương - 71 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm